Truyện Full

Truyện / Cá cược nhé! Anh sẽ phải yêu em!

Cá cược nhé! Anh sẽ phải yêu em!

Cá cược nhé! Anh sẽ phải yêu em!

Tác giả: Zu

– Trần Lương Mai Anh: 17 tuổi, ba mẹ mất sớm, cuộc sống chẳng mấy nhàn nhã mà còn

phải gánh 500 triệu tiền nợ của những người đã sinh ra mình, liên tục bị chủnợ đến đòi,

thấy tiền là sáng mắt.Vì hoàn cảnh đã che lấp đi gương mặt thiên thần của nó, và thay

vào đó là sự tinh nghịch có đôi chút ương ngạnh. Nghe thấy tên của hắn là ngoảnh

trước ngoảnh sau đã chạy mất dép.

– Hoắc Thiên Hoàng: 18 tuổi,con của chủ cho vay lãi, hay tụ tập bạn bè ăn chơi, đến

trường để ngủ thay cho buổi tối đi bar. Một lần được ba nhờ đi đòi nợ nên đã gặp nó và rắc

rối bắt đầu từ đây.

– Trương Bảo Duy : 18 tuổi, bạn của hắn, vui tính hay pha đùa, mặt hơi trẻ con.

– Huỳnh Nhật Anh: 18 tuổi, bạn của hắn, chín chắn hơn so với Duy nhưng cũng rất thích châm chọc

người khác.

– Phạm Ngọc Anh: 17 tuổi,cô công chúa được gia đình chiều chuộng từ nhỏ, suốt ngày bám đuôi theo

hắn dù có đuổi đi cũng không được.

– Lâm Bảo Như: 17 tuổi, bạn của nó con của một tiệm bánh nhỏ, dễ thương và thích trai đẹp. Có ăng-ten

bắt sóng cực đỉnh.

***

– A! Cứu tôi với!Cứu tôi với! A! Bớ người ta!- Nó vừa chạy vừa la hét, nhưng trong con hẻm nhỏ này sẽ

chẳng có vị anh hùng nào xông ra để che chở cho nó.

– Con nhỏ kia! Đứng lại! Đứng lại- Một toán người áo đen đuổi theo nó, liên tục hò hét đe dọa.

”Tôi đâu có ngu đâu đâu mà đứng lại”. Nó nghĩ thầm rồi cắm đầu chạy, nếu hôm nay không thoát thì chắc

chắn sẽ chẳng có ngày mai.Nhưng có lẽ ông trời không giúp nó, chạy được một lúc thì gặp ngõ cụt. Với

chiều cao 1m56 thì có cánh nó mới may ra thoát được. Làm sao giờ…làm sao bây giờ? Cuộc đời mình lại

kết thúc ở đây sao?Mình không muốn.

– Sao? Bây giờ định chạy đi đâu?

Hắn cầm cây gậy đứng đầu đám đông, cao ngạo nhìn nó, đôi mắt nâu xoáy vào nét sợ hãi trên khuôn

mặt người con gái đối diện, đôi môi nhếch lên.

– Anh…anh không định giết tôi đấy chứ?-Nó lắp bắp nhìn hắn, đôi chân chạy lâu run run khụy xuống, đôi

mắt long lanh như cừu non gặp sói xám.

Hắn tiến đến gần nó, nâng cằm nó lên:

– Có lí do gì để tôi không giết cô?

– Anh sẽ không nỡ giết một người con gái mang vẻ đẹp thiên thần này chứ?-Nó cố tỏ ra dễ thương nhưng đâu biết mồ hôi khiến mặt nó trắng bệch, nhìn rất giống…..người chết.

– Thiên thần ư?

Hắn phá lên cười, chuyện này chắc chắn là chuyện nực cười từ trước đến nay hắn từng nghe- Sao tôi chả

thấy có chút tình cảm gì với cái gương mặt thiên thần đó nhỉ?

– Vậy tức là nếu có tình cảm anh sẽ không giết tôi chứ gì?Mắt nó sáng lên, một tia hy vọng nhỏ nhoi hiện

trong đầu nó.

– Cũng có thể…..

– Vậy nếu tôi làm anh yêu tôi thì anh sẽ tha tôi đúng không?

– Cô có biết mình đang nói gì không?

– Tôi biết chứ!Đương nhiên là biết rất rõ rồi! Thế nào? Anh có đồng ý không?

– Sao tôi phải thế?

– Hay anh sợ sẽ bị tôi hút hồn?Nó kích hắn, đánh một đòn vào lòng kiêu ngạo của một thằng con trai.

– Gì chứ?

Hắn tức giận nhìn nó, hắn mà sợ con nhỏ này ư? Không bao giờ.

– Vậy cá cược nhé!

– Được thôi! Cho cô một tháng, nếu trong vòng một tháng mà cô không khiến tôi yêu cô

thì….- Hắn cười gian- Cô sẽ chết! Đi!

Hắn quay đầu bước đi để lại nó ở đằng sau ú ớ không ra tiếng. 1 tháng á? Trong một

tháng thì làm thế nào để cái tên máu lạnh này yêu mình chứ! Quá vô lí! Quá quá vô lí.

Phản đối! Phản đối!Nhưng số phận nó đã an bài vậy rồi, giờ thì chỉ biết cố gắng mà thôi.

Nó thở dài ngồi dậy lê bước về nhà! Ba mẹ ơi! Sao lại cho con mỗi cái họ rồi ra đi để con

lại thế này?

– Cậu chủ! Vậy phải nói với ông chủ thế nào?- Một tên đàn em hỏi hắn.

– Thì cứ nói là nó trả rồi!- Hắn vẫn bước đi, trong lòng ngập tràn thú vị. Thế là cuộc sống

của hắn đã bớt buồn tẻ rồi.

– Nhưng…tiền ở đâu ạ?- Tên đó dè dặt, nhỡ nói sai thì mất đầu như chơi.

– Rút tiền của tôi đi!

– Dạ?……..Vâng!

” Trần Lương Mai Anh.Tôi rất muốn xem cô dùng cách gì để cua đổ tôi”

Nó đang ăn mì goi ở nhà bỗng thấy ớn lạnh cả sống lưng, không biết lại tên nào định đòi

nợ hay sao nữa. Ôi! Đúng là cuộc sống thật bất công! Người thì giàu đến mức lấy tiền

đẻ đun nước, người thì nghèo đến nỗi mì cũng không có mà ăn. Tại sao vậy?

– Này! Mày định ăn mì cả tháng hả?- Bảo Như vừa mới đến thấy nó lại húp mì, thở dài hỏi.

– Còn chả có mà ăn ý!- Nó tiếp tục sột sột, đầu không ngẩng lên nhìn nhỏ.

– Ba ****** nhìn thấy chắc khóc đến sưng mắt mất!

– Đừng nhắc nữa, họ bỏ tao đi như thế khiến tao thân tàn ma dại thế này thì khóc gì chứ! Cả một xu cũng

chưa cho tao nữa là!- Nó gắt

nhỉ, mặt phụng phịu.

– Họ chả cho mày cái họ còn gì! Mà bọn chủ nợ chịu tha mày rồi à?- Nhỏ tưởng nó phải nhập viên rồi chứ nên đến để thăm ai ngờ thấy nó đang nhồm

nhaòm ăn mì.

Nó nhớ lại hồi chiều, nước mắt nước mũi tuôn ròng ròng, Sau khi đã than thở cho nhỏ

nghe nó thút thít lấy khăn giấy lau nước mắt, lại xót tiền khăn lau mà chảy thêm vài lít nữa.

– Haizzzz! Với khuông mặt này mà đòi cua anh ấy á? Nào! Để tao tái sinh cho mày- Nhỏ

kéo tay nó đi.

– Nhưng…có mất tiền không?-Nó rưng rưng nhìn nhỏ, nếu nhắc đến tiền thì có chết nó cũng không đi.

Đọc FULL truyện tại đây

– Tao trả! Được chưa? Có bao giờ di với tao mày bỏ ra 1 xu đâu- Nhỏ ngán ngẩm nói với

nó.

– Ui! Tao iu mày nhất đấy Bảo Như- Nó ôm chầm lấy nhỏ, tiẹn thể quệt quẹt nước mũi vào áo nhỏ cho đỡ tốn khăn.

– Thôi!Đi nào!

Trường Sar-Hah

Đây là ngôi trường nổi tiếng trong top 5 toàn quốc. Hàng ngũ giáo viên đều là những đại học cao, có kiến

thức uyên thâm và được hưởng mức lương hậu hĩnh.Còn học sinh thì vào đây chỉ để lấy bằng chứ không có

ý định sẽ học hành chăm chỉ.

– Woa!Đây mà là trường ư?- Nó ngỡ ngàng nhìn ngôi trường mà nó sẽ học, nhìn thôi cũng muốn sống ở đây luôn rồi.

– Đẹp thật đấy! Toàn anh đẹp trai nhà giàu học ở đây thôi!- Nhỏ Bảo Như ôm cằm mơ màng, nếu nhà mà có

tiền thì nhỏ sẽ đến đây học luôn, xây nhà ở đây luôn cũng được.- Ơ! Mà mày lấy đâu ra tiền để được học ở

đây?

– Tao cũng chả biết nữa!- Nó nhăn nhó. Hắn nhờ người đưa nó đến đây rồi mất hút, chả thấy tăm hơi đâu

cả.Tự nhiên đi vào trường người ta không bị túm cổ vứt ra ngoài mới lạ!

CẨN THẬN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

************AAAAAAAAAA!

– MAI ANH!

Nhỏ vội chạy lại đỡ nó dậy!Không hiểu từ đâu có một chiếc môtô lao đi giữa đường, khiến ai cũng tập lộn

nhào mà nó thì….tối tăm mặt mũi.

– Ôi! Đầu gối chảy máu rồi nè!- Bảo Như liền lấy băng keo, băng lại cho nó.

– Có mỗi cái vết đó mà làm như trời sụp ý- Nó làm như không, vết thương này đối với nó cứ như làn gió nhè

nhẹ thoảng qua vậy.

– Nè! Nói gì vậy!- Nhỏ nhìn nó khó hiểu- Anh bị mù ha…….- Nhỏ quay lại định quát cho cái tên một trận thì

cứng họng.

Dưới chiếc mũ bảo hiểm một gương mặt tuấn tú lộ ra. Mái tóc vàng nâu thành từng nếp, đôi mắt đen như

bầu trời đêm, lãnh đạm mà có vẻ nổi bật.

– Em không sao chứ?- Anh đến trước mặt nó, nâng đôi chân trắng mịn màng xem xét.

Nhỏ liền cười trừ:

– Nó ý à! Khô…..

Nhỏ còn chưa nói hết câu thì nó đã vội bịt cái loa lại, mặt nhăn lại, miệng kêu lên:

– AA! Đau quá!Xót….xót…nữa……..

– Nặng vậy à?-Anh gãi gãi đầu.

– Xin lỗi em nhé! Anh phải vào lớp rồi!Biết làm sao bây giờ. Vậy anh đưa cho em tiền viện phí rồi em đến

bệnh viện coi sao nhé?Anh nở nụ cười, bao nhiêu cặp mắt hình viên đạn dồn về phía nó.

– Thôi! Không- Nó gắng đứng dậy- Á!- Nhưng có lẽ vết thương khiến nó không đứng vững được.

Anh qauy sang nhỏ, rút bóp rồiđưa một sấp polime

– Em đưa em ấy vào bệnh viên hộ anh nhé!

– Dạ….dạ…- Nhỏ ngại ngùng.

Truyện được đăng tại đây

Đến khi anh phóng xe đi nhỏ mới nhở xấp polime định đếm thì nó dựt lại

– Của tao!

– Ơ!Mày không sao à?- Nhỏ ngác nhiên. Vừa rồi kêu ai ái cơ mà.

– Ăn vạ thôi! Ôi! Mày xem này, 5 triệu lận!- Mắt nó ngập tràn dòng chữ 5 triệu, chân nhảy tưng tưng.

– Trời!!!!!!!!!!!!

Vì mải đếm tiền nên nó không để ý cái tên vừa nãy nó ăn vạ đang đi vào trường của hắn.

***

– Đi muộn thế mày?- Hắn hỏi anh. Thằng Bảo Duy này mọi hôm đến trường sớm nhất, bị bọn hắn trêu là kết cô lao côgn nên

mới vậy nhưng hôm nay bây giờ mới lò dò vào lớp.

– Gặp tai nạn!- Anh vứt cặp xuống. Bỏ MP3 ra nghe nhạc. Đôi mắt đen nhắm lại, ngã đầu ả phía sau tận

hưởng.

– Lại bị mấy em fan girl vây kín à?- Nhật Anh lên tiếng- Hay bị em nào tố giác?

– Ha ha ha! Chắc vậy rồi- 2 tên hùa nhau cười giễu hắn, trêu người người khác là sở trường của họ mà.

Anh không nói gì, chỉ đang miên man trong đầu hình ảnh của người con gái đó. Một mái tóc bờm sư tử vàng

chanh, cặo kính to và đôi mắt xanh. Có gì đó…..rất đặc biệt….

Chuông báo hiệu vào lớp. Cô giáo bước vào, gật đàu cho hcọ sinh ngồi.

– Hôm nãy lớp ta sẽ có bạn mới! Nhưng bây giờ chưa thấy bạn đó tới nên chúng ta sẽ học trước nhé!Các

em mở sách ra!

Hắn nghe những lời đó đôi lông mày hơi nhăn lại. Chẳng phải hắn đã làm thủ tục nhập hcọ còn cho người

đến đón rồi sao, vậy mà giờ còn chưa đến. Định chọ hắn à? Gan cũng to lắm .

– Ha ha ha ha….!!

– Thằng đó điên à?- Nhật Anh nhìn anh, liếc mắt sang hắn.

– Chắc nó lại có đồ chơi mới!- Bảo Duy vẫn nhắm mắt, đáp.

– Oh~~ Hay đấy~

– Thưa ….thưa cô……em vào lớp!- Nó thất tha thất thiểu chạy vào lớp. Cái trường quái

quỷ này rộng hơn

cả sân vận động nữa, tìm lớp 12A1 mệt đứt hơi. Nhưng cái tên máu lạnh đó thật kì, nó mới lớp 11 mà cho

học lớp 12, liệu có phải máu khôgn lên não bị đông cứng vì lạnh quá rồi không?

– Em vào lớp đi! Sao đến muộn vậy?- Cô giáo hơi phật sy nhửung ồi vẫn dịu dàng nói- Em ngồi chỗ cuối đó nhé! Chí còn chỗ đó trống thôi!

Ồ!-Cả lớp đồng thanh. Được ngồi gần mấy anh hotboy thật thích quá.

– Dạ- Nó cúi đầu rồi đi về chỗ ngồi. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn trừng trừng nhìn nó, cặp mắt sắc lạnh.

”OẠCH! Ghê quá mẹ ơi! Như là diến phim ma ý”

– Chũng ta lại gặp nhau rồi nhỉ?

Nó quay sang, là người khi nãy nó ăn vạ. Ôi ngại quá đi mất!

– Dạ….!- Nó cười trừ nhìn anh. Ăn vạ người ta rồi lại bị bắt gặp thật đúng là không còn gì để nói.Mà cái tên

này cũng hay thiệt nha, sao cứ nhìn người ta chằm chằm vậy? Khộng định đòi lại tiền chứ? Ôi! Đừng mà!