Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 313

Chương 313: kết

Editor: Thơ Thơ

Nàng sinh ra hài tử, nếu như là nữ nhi vẫn còn được, cuối cùng nữ nhi không thể thừa kế Vương tước, nếu như dáng ngoài Nhi tử quả thật tuyệt không giống như Ninh Vương, như vậy liền cần phải giết chết.

Ninh Vương đã mất đi ngôi vị Hoàng đế rồi, cũng không thể ngay cả Vương tước cũng bị người khác chiếm đoạt đi.

Đến lúc đó, lại giết không phải hài tử của Ninh Vương, ngay cả nàng cũng không còn lời có thể nói.

Nghĩ sâu xa một phen, Thái phu nhân ngước mắt nghiêm nghị nói với Đổng Uyển: “Ngươi là vương phi của Ninh Vương, trừ đợi ở trong vương phủ, ngươi còn muốn đi đâu? Là ai cho phép ngươi tự tiện rời khỏi vương phủ?”

Đổng Uyển nói: “Đợi ở trong vương phủ quá mức phiền muộn, đưa đến thai nhi trong bụng ta không yên, thế giới bên ngoài bao la, xin Thái phu nhân cho phép ta rời đi thôi.”

Thái phu nhân nghe nói thế, lập tức đập xuống đất chén thuốc phá thai do mình mang tới, ở bên trong tiếng chén canh vỡ nát, bà ngước mắt với nàng, nghiêm mặt nói: “Thuốc ta đã tự tay đập, hài tử trong bụng ngươi, ta có thể tạm thời thừa nhận, đồng thời ta cũng sẽ cố hết sức, chăm sóc ngươi, bảo vệ hắn ra đời. Nếu như ngươi sinh ra Nhi tử, nhưng không có giống Ninh Vương tí xíu nào, như vậy, ta nhất định sẽ tự thân bóp chết hài tử đó không nên ra đời. . . . . . . Nếu như, ngươi cảm thấy chột dạ, hay là trong lòng vì thế mà cảm thấy tâm thần thấp thỏm, như vậy mặc dù ngươi rời đi vương phủ, dĩ nhiên ta cũng sẽ tuyên bố đối với người ngoài, vương phi bởi vì nguyên nhân xấu hổ mà rời đi vương phủ, như vậy không chỉ có thanh danh của ngươi mất sạch, hài tử liên đới trong bụng ngươi cũng sẽ không cách nào thấy mặt với đời.”

Nếu như nàng quả quyết rời đi, hài tử trong bụng của nàng sẽ không thấy mặt với đời.

Thái phu nhân nói thế rõ ràng là lo lắng nàng sẽ quả quyết rời đi, ở trong khoảng thời gian ngắn rồi lại sượng mặt, thế là không thể làm gì khác hơn là lên tiếng lấy phương thức uy hiếp tới lưu người.

Đổng Uyển không phải là một người không biết điều, nàng quay đầu lại phân phó nói với Hồng Ngọc: “cái gì ngươi cũng sửa sang lại trở về đi thôi.”

“Vâng” Hồng Ngọc vén áo thi lễ, lại bận rộn.

Đọc FULL truyện tại đây

Thái phu nhân vô ích một cuộc, suýt nữa làm cho chuyện càng hỏng bét, bà hiểu vương phi là một người biết rõ đạo lý. Chuyện ngày hôm nay, Ninh Vương tuyệt sẽ không cảm kích. Bà nặn cái trán một cái, nói: “Ta cần phải trở về. Ngươi đợi trong tẩm điện, an tâm dưỡng thai thôi. Khiến Lý đại phu cách mỗi bảy ngày tới xem mạch bình an một lần.”

“Dạ, cung tiễn Thái phu nhân.” Đổng Uyển hạ thấp người mà nói.

Chốc lát, Thái phu nhân liền dẫn tỳ nữ rời đi.

Thái phu nhân tự mình đập thuốc phá thai rời đi, cuối cùng Hồng Ngọc cũng thở ra một hơi, ngay sau đó ngồi chồm hổm xuống, vội vàng dọn dẹp mảnh vụn bể trên đất.

Đổng Uyển đưa Thái phu nhân đi, liền ngồi xuống trên ghế dựa lớn. Từ từ thay mình rót chén trà nóng nhỏ, sau đó ngước mắt liếc mắt một cái, ánh mắt Cố Tử Khâm phức tạp, từ từ nói: “Ngươi đừng loạn tưởng. Vô luận ra sao, ta nhất định có năng lực bảo vệ hài tử của mình.”

Cố Tử Khâm gãi đầu một cái, cười nói: “Ngươi hiểu lầm, ta lại nghĩ, thai nhi trong bụng ngươi có cơ hội là nữ nhi cao bao nhiêu đây?”

Truyện được đăng tại đây

Tốt nhất đầu thai là nữ nhi. Như thế mới có thể tránh khỏi phân tranh không cần thiết. Dù sao một khi Đổng Khanh sinh hạ nhi tử chính là Thế tử Ninh Vương, phải kế tục Vương tước. Ở dưới tâm trạng lo được lo mất, chỉ sợ Thái phu nhân sẽ không dễ dàng bỏ xuống nghi kỵ trong lòng, từ đó trong lòng của bà không ngừng hoài nghi, Thế tử đến cùng có đúng là máu mủ Ninh Vương hay không. . . . . .

Đây là một cái kết tương đối khó giải.

Đổng Uyển thở dài một cái. Đưa tay nhè nhẹ vỗ về bụng nói: “Vô luận là nam hay nữ, đều là hài tử của ta, dù là phải chết, ta cũng phải hết sức bảo vệ, tuyệt đối không để bất luận kẻ nào tổn thương hài tử. .

Đang tải nội dung ảnh