Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 307

Chương 307: vạch trần giả mang thai

Editor: Thơ Thơ

Mặc dù là một con em hoàn khố không tiến triển, vẫn là Cố Tử Khâm có thể tin tưởng đó.

Đổng Uyển cười nói: “nếu Cố Tử Khâm chịu bị gò bó làm quan lại, đã sớm để cho ca ca hắn Cố Trọng thay hắn mưu cầu nhất quan bán chức rồi, chúng ta đi Hàng Châu một chuyến, hắn cũng không có hiện thân sao? Lúc này khẳng định lại không biết tới đó du dương khoái hoạt đấy.”

“Đây cũng là. . . . . . Người cũng chỉ muốn làm tên háo sắc đệ nhất thiên hạ!” Hồng Ngọc nói: “Không bằng, tiểu thư khiến người đi Cố phủ nhắn lại đi, lần trước chuyện mạo phạm Tào phu nhân, khiến Cố Tử Khâm cảm thấy không có ý tứ, hắn nhất định cho là mình không nên trở lại trong vương phủ đi lại rồi, nếu ngươi đặc phái người qua Cố phủ mời hắn, hắn có rảnh, nhất định sẽ tới được.”

Đổng Uyển cười nói: “Liền theo ngươi nói đi làm đi, những ngày sau này phiền muộn ở trong vương phủ, ta cũng muốn gặp hắn, từ trước đến giờ Cố Tử Khâm thích danh họa, gần đây ánh nắng mặt trời rực rỡ, cũng nên phơi sách, hắn nhất định sẽ nghĩ đến nhìn Ninh Vương cất giấu một chút, ta chọn mấy bức tranh trước, ngươi sai người đưa qua cho hắn đi, chờ Cố phủ bên kia hồi phục, ngươi liền thông báo tổng quản, Cố công tử sắp tới vương phủ làm khách, để cho hắn không phải chậm trễ.”

“Phải như vậy, ta trước thay tiểu thư trải giường chiếu đi, thân thể tiểu thư đang suy yếu, nằm trên giường nghỉ ngơi luôn không sai.”

***

Lại nói, sau khi Cố Tử Khâm được danh họa, lại nghe thấy Ninh Vương đang phơi sách, vì vậy liền hào hứng đi tới Phủ Ninh Vương bái phỏng, hắn còn đặc biệt dẫn mấy bộ danh họa tới đây, tính toán cùng Đổng Khanh mô phỏng, vừa mới tiến vào cửa chính Phủ Ninh Vương, người còn chưa đi đến hậu đình, liền gặp Đậu Nguyên Nguyên ở giữa hành lang.

Cố Tử Khâm lập tức rất lễ phép giơ tay lên thở dài với nàng, nói: “Đậu phu nhân mạnh khỏe.”

Đọc FULL truyện tại đây

Đậu Nguyên Nguyên liếc hắn ôm trong vòng tay mấy bộ quyển trục, cười dịu dàng nói: “mấy ngày nay Vương phủ đang bận phơi sách rồi, đúng lúc ở trong thư phòng Ninh Vương phát hiện không ít danh gia họa tác nhất tuyệt, Cố công tử luôn luôn rất có nghiên cứu đối với họa tác, ta cũng muốn đi thư phòng nhìn náo nhiệt, không bằng đi theo ta cùng nhau đi trước giám định và thưởng thức chứ?”

Nghe nói danh gia họa tác, ở bên trong lòng của Cố Tử Khâm lập tức ngứa ngáy khó nhịn một hồi, rồi lại cố kỵ lập trường bản thân, vì vậy vội vàng thở dài. Mở miệng từ chối nói: “Cố mỗ tới tìm Vương phi.”

“Dĩ nhiên là như thế, giao tình Cố công tử và Vương phi. Ở trong vương phủ có ai không biết chứ? Chỉ là. . . . . . Thư phòng Ninh Vương đang nơi khúc quanh, cách nơi này chỉ vài bước đường, ngươi cần gì phải chạy tới chạy lui chứ, không bằng ta và ngươi cùng nhau đi tới trước thư phòng chờ đợi, ta sẽ phái người đi thông báo vương phi tới.” Dứt lời, Đậu Nguyên Nguyên quay đầu lại đối với thị nữ sau lưng Bảo Châu, phân phó nói: “Đi! Ngươi đi bẩm báo vương phi. Cố công tử tới chơi, đang trong thư phòng chờ nàng đấy.”

“Vâng” Bảo Châu vén áo thi lễ, liền nhanh chóng lui xuống.

Cố Tử Khâm nghe Đổng Khanh sẽ đến thư phòng gặp hắn rất nhanh, vì vậy liền cười hì hì đi theo Đậu Nguyên Nguyên tiến về phía rừng hạnh hoa phía sau thư phòng. Quả nhiên, ngước mắt nhìn lại, xa xa liền nhìn thấy mấy tên bộc nô đang bận phơi sách trước thư phòng, bên ngoài dọn tới mười mấy bàn ghế, trong ngoài bày ra mấy trăm quyển sách cùng tập tranh. Không chỉ có Thư Hương bốn phía, còn nhìn hắn rất là hoa mắt rối loạn.

Truyện được đăng tại đây

Đậu Nguyên Nguyên dẫn Cố Tử Khâm bước vào hành lang, một bên cười nói: “Hi vọng Cố công tử chớ ngại loạn, ta cũng nghe nói hai ngày này trong phủ đang phơi sách, mới thỉnh thoảng tới đây tham gia náo nhiệt. Sách vở cùng thư họa của Ninh Vương thật sự là quá nhiều rồi, trong khoảng thời gian ngắn sửa sang lại không xong, tiêu tốn mấy ngày thời gian rồi, chỉ là, ngược lại ta thật phát hiện mấy tấm họa tác có thể nói nhất tuyệt đấy.”

“Đó, có thể nói danh họa nhất

Đang tải nội dung ảnh