Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 304

Chương 304: nam nhân sẽ bị nàng dùng thủ đoạn cướp đi

Editor: Thơ Thơ

Đậu Nguyên Nguyên nghe vậy, lòng tràn đầy vui mừng.

Chuyện phát triển được thuận lợi ngoài ý muốn, cuối cùng nữ nhân mang thai lớn hơn trời, mặc kệ Thái phu nhân chân chính hoài nghi người là người nào, bà trước sau sợ ném chuột vỡ bình, lần này thậm chí Ninh Vương cũng không lên tiếng. Xem ra, mấy ngày nay Ninh Vương phải bỏ vương phi xuống, đợi ở phòng của nàng rồi.

Đậu Nguyên Nguyên đưa tay nhè nhẹ vỗ về bụng của mình, dương dương hả hê cười nói với Đổng Uyển: “Nghe nói cước trình Hãn Huyết Bảo Mã của Ninh Vương điện hạ cực nhanh, không bằng vương phi cởi đi, sớm một chút đến miếu cầu phúc đi, nếu như ngươi thành tâm như vậy, Thần Minh trên trời cũng sẽ cảm động.”

Mới có thai tối kỵ kịch liệt vận động, chỉ cần Đổng Uyển cưỡi lên ngựa chạy băng băng, lộ trình không tới mười dặm, khẳng định xảy thai.

Nàng bị uất ức, nhất định sẽ muốn phát tiết cảm xúc, cởi ngựa tốt nhất.

Đổng Uyển lạnh lùng nói: “chủ ý này trái lại rất tốt!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Dứt lời, liền sải bước đi ra ngoài.

Lưu Ký lập tức đuổi theo.

*

“Uyển Nhi, ngươi chờ một chút!” Lưu Ký sải bước đuổi theo, siết nàng thật chặt.

Đổng Uyển lại dùng sức bỏ rơi hắn, quay người lại, ngước mắt nhìn hắn chằm chằm, lạnh lùng nói: “Ở trong lòng phu nhân, đã cho rằng Đổng Uyển ta chính là hung thủ muốn hại Đậu Nguyên Nguyên sanh non, cho nên mới không truy cứu nữa, ngược lại khiến mọi người lui ra, mà ngươi lại không nói không ngăn cản? Bởi vì ngay cả ngươi cũng nghĩ như thế chứ? Các ngươi lo lắng ta sẽ tìm người chết thế, đem tất cả tội lỗi đổ thừa cho một hạ nhân xui xẻo lại vô tội trong vương phủ, đúng không?”

Vì vậy, Thái phu nhân còn lâu mới chịu đem việc này giao cho nàng đến điều tra rõ ràng, chuyện này ngại với mặt mũi Ninh Vương, cùng với thân phận của vương phi tôn quý, thế là liền quyết định không truy cứu nữa.

“Ninh Vương phi bởi vì ghen tuông. Chuyện hãm hại thiếp thất, truyền đi sẽ khiến mặt mũi Ninh Vương ngươi không còn ánh sáng đâu.” Đổng Uyển lạnh lùng giễu cợt, ngay sau đó lại lớn bước đi ra ngoài.

“Uyển Nhi, ngươi đừng tức giận, ngươi hãy nghe ta nói đi!” Lưu Ký trầm mặt, vội vàng đuổi theo ở sau.

Đọc FULL truyện tại đây

Đổng Uyển tức giận đằng đằng bước nhanh trên hành lang dài tới cửa, còn thiếu một chút đụng phải Lý đại phu đang vội vội vàng vàng chạy tới sau đường.

Lý đại phu bị sợ đến lập tức tránh sang bên cạnh, hắn lanh tay lẹ mắt. Lập tức khom lưng thở dài nói: “Vương phi.”

Đổng Uyển lập tức dừng bước lại, cười nói với Lý đại phu: “Lý đại phu đến rất đúng lúc, nhanh đi coi cho Đậu phu nhân một chút, đến tột cùng nàng sảy thai chưa?”

Có lẽ, nàng ấy căn bản không có mang thai.

“Uyển Nhi!” Lưu Ký sải bước tới đây, đưa tay giữ nàng lại, buồn bực nói: “Là Bổn vương xin lỗi ngươi. Nhưng ngươi có thể nào rủa nàng sanh non đây? Bổn vương nói qua, không quan hệ tình cảm ta cùng với nàng qua lại, chỉ là con của ta, ta sao không thèm để ý đây?”

Hắn rõ ràng là không tin nàng, còn tưởng rằng nàng sẽ hãm hại Đậu Nguyên Nguyên đấy. Đổng Uyển cười lạnh nói: “lời ta nói cũng còn chưa nói xong đây? Chỉ là, bây giờ ta đã không lời có thể nói, Ninh Vương Điện hạ hãy mau trở về làm bạn Mẫu tử Đậu thị thôi. Nàng nhất thời không thấy ngươi, lại rơi lệ khóc thút thít rồi, coi chừng nàng lại tích tụ không vui, động Thai Khí.”

Dứt lời, nàng liền bỏ rơi hắn, quay người đi, bước nhanh tới cửa.

Chốc lát, sau đầu truyền đến tiếng của hắn trầm thấp, nói: “Đợi nàng thai ổn, ta sẽ đi tìm ngươi!”

Truyện được đăng tại đây

Ý là hắn không làm bạn với nàng đi Tây Hồ rồi.

*

Lại nói, sau khi Đổng Uyển và Lưu Ký không vui chia tay, liền nhanh chóng trở lại trong xe ngựa. Lưu Ký đuổi tới, lại chỉ đợi ở cửa, không nói một câu nhìn nàng lên xe.

Hồng Ngọc quay đầu nhìn Lưu Ký, đang chờ hắn tiến lên ngăn chủ tử lại, không ngờ hắn vậy mà giơ tay lên với nàng, mở miệng phân phó nói: “chăm sóc vương phi thật

Đang tải nội dung ảnh