Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 297

Chương 297: vũ khí đứng vững vàng không dao động?

Editor: Thơ Thơ

Nghe vậy, sắc mặt Như Sương “Bá” một tiếng, trong nháy mắt trở nên vô cùng trắng bệch, bị sợ

Hôm qua, nàng thừa dịp Hồng Ngọc và Văn Tâm không có ở đây, lặng lẽ lẻn vào phòng của các nàng, lật xem gì đó vương phi mang từ bên ngoài vào vương phủ rồi lại không có cầm lại tẩm điện của mình, có lẽ có thể từ trong đó tìm được chứng cứ nàng tư thông, một lần vặn ngã nàng. Không ngờ, chứng cớ không có tìm được, hai tay của nàng vẫn hơi ngứa ngáy, vốn tưởng rằng là gần đây trong vương phủ mới trồng không ít cây ăn quả, phấn hoa này hại nàng mẫn cảm, vương phi nhắc tới, ngược lại làm nàng sợ đến trong lòng hốt hoảng rồi.

Thì ra là vương phi bỏ vật gì đó trong phòng, làm cho nàng ngứa không thôi. Rõ ràng, là nàng muốn tìm ra người trộm đi chinh y.

Chuyện trộm đi chinh y, vốn tưởng rằng vương phi không dám lộ ra, làm lớn chuyện, cho nên chỉ có thể âm thầm nhịn xuống, không ngờ nàng lại có thể bày ra bẫy rập. . . . . . , vương phi cũng không phải là kiểu người đơn giản, chỉ hận mình giác ngộ quá chậm.

Lưu Ký không rõ liền để ý, nhìn họ, cười vang nói: “Đến tột cùng là thứ gì ngứa, còn phải ngâm nước tiểu, như thế kỳ quái đấy?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Ta coi thấy đôi tay Như Sương hình như là có chút dị ứng, vì vậy cho nàng biết phương thuốc dân gian này.” vẻ mặt Đổng Uyển tự nhiên, ngước mắt nhìn Như Sương giờ phút này chính tâm không ngớt, phân phó nói: “Ta có một bộ áo tơ muốn đưa cho Tào phu nhân, trễ một chút ngươi tới phòng của ta lấy.”

Không có vạch trần, chỉ là không biến sắc phân phó đi phòng của nàng, không phải là muốn tìm nàng tính sổ kia mà, khuôn mặt Như Sương trắng bạch, tâm thần thấp thỏm đáp lời: “Nô tỳ tuân lệnh.”

Dứt lời, liền bưng mẩu thuốc đi ra ngoài.

Trong nhà, một mảnh yên tĩnh.

Thái phu nhân đang cầm ly trà, khẽ nhấm một hớp, sau đó ngước mắt nhìn bọn họ, chậm rãi mở miệng nói: “Nghe nói ngươi say rượu một đêm, chỉ là, bây giờ khí sắc xem ra cực tốt.”

Nhắc tới chuyện tối hôm qua, Lưu Ký tự trách nói: “Là nhi tử không có khống chế được tửu lượng, uống rượu quá mức. Làm mẫu thân lo lắng.”

Thái phu nhân nói: “Ngươi thường cùng Thẩm Mộ Thu uống rượu, nhất định tự chủ được, đêm qua lại say đến hồ đồ, lúc ấy người hầu hạ ngươi uống rượu, tự nhiên không thoát khỏi trách nhiệm, là phải trừng phạt, từ nay về sau mới sẽ không xảy ra chuyện giống vậy lần nữa. Vương phi cũng đã xử phạt, chắc hẳn nàng đã biết sai, chuyện này cũng nên có chừng có mực đi.”

Đọc FULL truyện tại đây

Lưu Ký nói: “chuyện thê thiếp hậu viên, cực kỳ hao tổn tinh thần. Mẫu thân xin yên tâm thôi. Tất cả đều do vương phi tới toàn quyền xử lý. Nàng tự xử lý thỏa đáng.”

Thái phu nhân ngước mắt nhìn Đổng Uyển nói: “Tin tưởng ngươi là một người hiểu nặng nhẹ, chuyện mời rượu chỉ có thể trừng phạt nhẹ, mới có thể phục chúng.”

Nếu khi xử phạt qua, tất nhiên sẽ hoàn toàn ngược lại. Cho nên đưa tới lời đồn đãi, nguyên nhân nghiêm trị Đậu phu nhân chính là bởi vì Ninh Vương phi tính tình ghen tị.

“Thái phu nhân nói xong tức là.”

Vốn tính toán làm nghiêm, lúc này cũng nên khiến Đậu Nguyên Nguyên đứng dậy. Đổng Uyển quay đầu lại phân phó nói với thị nữ Hồng Ngọc: “Truyền lệnh Ninh Vương, khiến Đậu phu nhân thỉnh an trước.”

“Vâng” Hồng Ngọc vén áo thi lễ, liền nhanh chóng lui xuống.

*

Truyện được đăng tại đây

Không bao lâu sau, vẻ mặt Đậu Nguyên Nguyên tiều tụy được thị nữ Bảo Châu dắt díu tiến vào trong nhà.

Bị phạt quỳ nhiều canh giờ, dung nhan nàng vẫn xinh đẹp như cũ, đáy mắt lại chứa đựng nước mắt ủy khuất, sắc môi hơi có vẻ trắng bệch. Nhỏ yếu dịu dàng, lộ ra bộ dáng nhu nhược, điềm đạm đáng yêu theo lễ tham bái, nàng yểu điệu quỳ trên mặt đất, chậm rãi lễ bái nói: “Nguyên Nguyên bái kiến Thái phu nhân. Bái kiến vương thượng, bái kiến vương phi Điện hạ.”

Thái phu nhân ngước mắt nhìn nàng, chậm rãi mở miệng nói: “Ngươi biết sai rồi sao?”

Ở bên

Đang tải nội dung ảnh