Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 295

Chương 295: ra tay trừng trị

Editor: Thơ Thơ

“Một ngày nào đó, ngươi sẽ đột nhiên quay đầu, hồi tưởng lại lúc ấy giữa ngươi và ta một đoạn thâm tình ái mộ, đến lúc đó, ngươi sẽ thoáng qua nhưng sẽ hiểu ra, ngươi đối với nàng. . . . . . . . Chỉ là áy náy bồi thường trong lòng, để cho ngươi tưởng lầm là tình yêu.”

Nghe vậy, Lưu Ký phất ống tay áo một cái, ngước mắt nhìn nàng chằm chằm, lạnh lùng nói: “Có tin hay không là tùy ngươi! Bổn vương không muốn phí miệng lưỡi nhiều hơn nữa, ngươi đừng tư ý đoán tâm ý Bổn vương nữa rồi! Mặc kệ giữa ngươi và ta, trải qua ra sao, Bổn vương tuyệt đối sẽ không quay đầu lại rồi. Bổn vương đã có nàng, cần gì lại đi hồi tưởng cùng Đậu Nguyên Nguyên ngươi trong lúc đó? Từ hôm nay trở về sau, Bổn vương chỉ muốn dắt tay của nàng, cùng với nàng đi tới tương lai!”

“Từ hôm nay trở về sau? Chỉ có bây giờ tới tương lai, quả thật không có quá khứ rồi sao? Một người thật có thể hoàn toàn quên quá khứ, thật sao?” Đậu Nguyên Nguyên khẽ cười mấy tiếng, sau đó cầm lên rượu ngon đặt ở một bên, rót một ly cho hắn, đưa tới nói: “Như vậy ta liền không hề nói tới chuyện đã qua nữa, tránh lại chọc cho trong lòng ngươi không vui! Nghe nói, Ninh Vương Điện hạ đang bên trong thư phòng uống rượu giải sầu rồi, uống rượu giải sầu dễ dàng đau lòng lại thương thân. Mặc kệ quá khứ ra sao, quay đầu lại, ta đúng là vẫn còn điện hạ, ở trong tòa phủ trạch này, vì Túc nhi, chúng ta vẫn phải nỗ lực chung đụng, nếu không để cho ta giúp ngươi cộng ẩm mấy chén đi, có người làm bạn, làm sao cần phải độc ẩm đây?”

ở bên trong lòng của Lưu Ký phiền muộn không dứt, nghe nói thế, liền lấy ly rượu kia ra, uống một hơi cạn sạch.

Đậu Nguyên Nguyên lại lần nữa châm một ly cho hắn, cười nói: “Không bằng Điện hạ uống rượu ở chỗ này, ta tới khảy đàn giúp ngươi giải buồn thôi.”

Không bao lâu sau, trong rừng hạnh hoa lần nữa vang lên tiếng đàn lượn quanh triền miên, ở dưới ánh trăng mênh mông, kèm một mùi thơm rượu.

***

Ban đêm hoàn toàn yên tĩnh, vạn đổ thừa câu tịch, Đổng Uyển ngồi một mình ở trên giường êm, ngước mắt nhìn ánh trăng mênh mông.

Đêm đã khuya, lúc này, ngoài cửa lại truyền đến một trận tiếng ồn ào.

“Đã trễ như vậy rồi, không có nhìn thấy bóng đêm thâm trầm sao? Đến tột cùng là người nào tìm chết. Dám ở cửa cãi nhau, quyết liệt?” Phòng ngoài truyền đến tiếng của Hồng Ngọc không nhịn được.

Đọc FULL truyện tại đây

Nàng mở cửa, nhìn thấy người tới, lập tức hét lên: “Ai yêu, đến tột cùng là gia chúng ta xảy ra chuyện gì? Sao sẽ say thành thế này?”

“Vương thượng say ngã ở trong rừng hạnh hoa!” gã sai vặt gọi Tiểu Thuận Tử nâng cả người Ninh Vương đầy mùi rượu, thất tha thất thểu vào cửa.

Hồng Ngọc nhìn bọn họ nghiêng ngã vào cửa. Cau mày nói: “Say thành ra như vậy. Cũng sắp bất tỉnh nhân sự rồi, sao gia không ở trong thư phòng nghỉ ngơi à?”

Tiểu Thuận Tử: “Đậu phu nhân cũng nói như thế.”

Hồng Ngọc nghe xong sắc mặt biến hóa, nói: “Đậu phu nhân?”

Tiểu Thuận Tử nói liên tục.”Vốn là Đậu phu nhân và vương thượng ở trong vườn hạnh lâm uống rượu khảy đàn, về sau đột nhiên cho gọi tiểu nhân đi tới trong vườn giúp nàng một tay đỡ vương thượng trở về thư phòng. Vương thượng say đến lợi hại, cho nên tối nay nàng tính toán ngủ lại ở thư phòng, tự mình chăm sóc vương thượng. Vương thượng phun một hồi, Đậu phu nhân cũng tự mình phục dịch, lau cho hắn, còn động thủ giúp hắn thay xiêm y, đang định trấn an hắn ngủ, nhưng tại lúc này. Vương thượng không biết làm sao vậy, vẫn muốn tìm vương phi, sau đó liền bỏ rơi Đậu phu nhân, lảo đảo nghiêng ngã đi ra ngoài, Đậu phu nhân cản cũng không cản được, lo lắng vương thượng ngã ở trên đường. Liền lập tức đỡ hắn đi qua.”

Truyện được đăng tại đây

Đổng Uyển đợi ở phòng trong nghe tiếng ồn ào bên ngoài, đã sớm đứng dậy ra đón.

Nhưng thấy Ninh Vương lộ ra bộ dáng say, khuôn mặt đẹp trai đỏ ửng, ngay cả đứng cũng không quá ổn, say lảo đảo tựa ở trên người của gã sai vặt.

“Sao sẽ say thành ra như vậy? !” Đổng Uyển cau mày nói.

Nhìn thấy nàng đi ra. Mắt Lưu Ký say lờ đờ, cũng là ngước mắt nhìn nàng chằm chằm, vậy mà lớn tiếng mắng: “Đổng Uyển, Bổn vương trở lại, còn không mau tới hầu hạ trượng phu ngươi hả?”

Ninh Vương mạc trà say rượu giận dữ, Hồng Ngọc nhanh chóng thoáng qua một tia kinh hãi, nàng nhanh chóng hơi ổn định tâm thần một chút, sau đó liền cắn răng,

Đang tải nội dung ảnh