Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 292

Chương 292: ngươi phải ân huệ cùng hưởng

Editor: Thơ Thơ

Đổng Uyển sớm đã biết rõ thai nhi trong bụng Tào Mộng Bình đã chết chứ? Nàng thua bởi tâm quá nhân từ, không đành lòng tổn thương Tào Mộng Bình, cho nên mới phải không biến sắc tính toán đợi đến khi nàng thai mạch dừng lại, trở lại xử lý chuyện này. Vì vậy, để cho Đậu Nguyên Nguyên nàng giành được tiên cơ, đạp Tào Mộng Bình leo lên.

Tỷ muội một cuộc thì sao? Không có vì người, Trời Tru Đất Diệt.

Đậu Nguyên Nguyên cầm khăn lụa, lau lệ nói: “nếu ta nói là gặp chuyện không may, Mộng Bình muội muội cũng sẽ không thừa nhận chuyện nàng đã mất máy thai, nàng không nói, các đại phu lại không thể nào chẩn đoán bệnh, tình huống nàng có thai lại không biết khi nào mới có thể dừng lại, đã muộn, sợ rằng sẽ không kịp, ta cùng với nàng tỷ muội một cuộc, có thể nào mặc cho nàng liều mạng, mà không hành động đây?”

Nghe nói thế, Thái phu nhân rất là thưởng thức nhìn nàng, thân thiết lôi kéo tay của nàng, nhẹ nhàng nắm, dịu dàng nói: “Thật là một hài tử ngoan. Hôm nay xem ra, ngươi thật ra rất có tình có nghĩa, vương hậu sợ nhất tranh thủ tình cảm ác đấu, Túc Vương tử có thể có mẫu thân như ngươi vậy tới nuôi dạy, ta cũng yên tâm không ít!”

Dứt lời, bà liền nói với Lưu Ký: “Bốn mươi chín, ngươi cũng nên hay đi trong phòng Đậu phu nhân đi, đừng cứ mãi lạnh nhạt với nàng, bây giờ không muộn liền đi qua chỗ nàng uống chén nhỏ chứ?”

Nghe vậy, sắc mặt của Lưu Ký lập tức trầm xuống.

Thái phu nhân liếc Đổng Uyển một cái, lại nói tiếp: “Vương gia và vương phi vốn là nên theo như lễ chế, phân điện mà ở, có thể nào ở cùng một chỗ chứ? Coi như vương phi thông tuệ đi nữa, khéo léo thay Ninh Vương giải quyết chuyện tài vụ khó khăn, quản lý trong tướng phủ có chút rối, nhưng mà không thể luôn nghĩ độc chiếm vương gia cưng chiều à? Hàng đêm cùng chánh thê ngủ chung, nam nhân nơi nào còn có cơ hội lâm hạnh những phu nhân khác chứ? Cũng khó trách Mộng Bình sẽ cảm thấy không an lòng rồi, tẩm điện cũ bên cạnh vườn Hạnh Hoa nơi Ninh Vương đã xây dựng hoàn thành, kiến trúc châu báu lại mới mẻ độc đáo, rất thích hợp vương phi ở, không bằng, ngươi liền di chuyển qua tòa điện các này ở thôi.”

Nói thế rõ ràng là trách móc nặng nề vương phi vì tranh thủ tình cảm mà bá chiếm Ninh Vương không thả.

Đổng Uyển nghe nói thế, cũng không phải vững như Thái Sơn.

Sau khi quả quyết rời đi Hành cung Ly Sơn, nàng nói lên hy vọng có thể tạm thời chia phòng mà ở với Ninh Vương. Hi vọng Ninh Vương có thể cho nàng một chút thời gian, nàng cần một chút không gian thở dốc, đến hoạt động tâm tình, lại bị hắn quả quyết cự tuyệt.

Đọc FULL truyện tại đây

Thái phu nhân yêu cầu nàng di chuyển tới tẩm điện cũ của Ninh Vương, thật cũng không có cái gì không tốt.

Khuôn mặt Đậu Nguyên Nguyên hài lòng. Cười nói: “Dù sao vương phi vừa mới vào cửa. Tân hôn yến nhĩ là dĩ nhiên, ta cho là chậm mấy ngày rồi hãy nói.”

Thái phu nhân nói: “Coi như mới vào cửa, cũng không cần ở cùng Ninh Vương. Vẫn là sớm chuyển thôi.”

“Bổn vương không cho phép!”

Gương mặt Lưu Ký kiên quyết, trầm giọng nói: “ngủ cùng vương phi, là ý tứ của bổn vương, trừ tẩm điện Bổn vương, nàng không thể di chuyển tới chỗ khác, Bổn vương tuyệt không chấp thuận! Nếu mẫu thân kiên trì muốn nàng chuyển đi, Bổn vương liền theo nàng chuyển đi; nếu muốn nàng xuất phủ, Bổn vương lập tức theo nàng xuất phủ!”

Đổng Uyển rời khỏi hành cung Ly Sơn, đi theo hắn trở về Giang Nam. Đã từng nói lên, hi vọng hắn có thể cho nàng một chút thời gian thích nghi, hắn quả quyết cự tuyệt, ở dưới lòng cực độ ghen tỵ quấy phá, hắn không chậm trễ chút nào đoạt lấy nàng, đêm đó liền ôm lấy nàng ngủ.

Truyện được đăng tại đây

Hắn muốn mỗi ngày ở cùng một chỗ với nàng. Cho đến khi nàng hoàn toàn quên nam nhân đã từ nhỏ cùng nhau lớn lên.

Hắn từng có qua những nữ nhân khác, từ hôm nay trở về sau, cũng chỉ có nàng, cả đời Lưu Ký hắn, sẽ không còn có những nữ nhân khác rồi.

Mắt thấy thái độ Nhi tử cứng rắn. Chân mày Thái phu nhân hơi nhíu lại, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Bốn mươi chín, ngươi là nam nhân, chưa bao giờ hiểu được tâm tư tiểu cô nương, nếu như ngươi thật muốn một nhà hoà thuận, thì phải hiểu đạo lý ân huệ cùng hưởng!”

Từ trước đến giờ nhi tử của bà phong lưu đa tình, lần này lại hung hăng thua trên tay một nữ nhân. Một nam nhân coi như từng trải phải có nữ nhân khác, nhưng luôn sẽ đụng một nữ nhân đủ để cho hắn vứt bỏ tất cả, từ đó đối với nàng dốc lòng thâm tình, mà Đổng Uyển chính là nữ nhân kia.

“Ân huệ cùng hưởng hả? Những

Đang tải nội dung ảnh