Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 288

Chương 288: Hoàng thượng tóc trắng

Editor: Thơ Thơ

Nhìn thấy khách quý chờ cuối cùng cũng tới, gã sai vặt giữ cửa lập tức mở cửa chính ra, đón các nàng vào, vừa cười theo nói: “Là Cố công tử mệnh tiểu nhân ở tại đây chờ đợi, mời hai vị vào bên trong.”

Từ từ xuyên qua đại sảnh, vòng qua phòng chính, đi lên khúc kính, cuối cùng đi tới một gian phòng thượng đẳng trước mặt của vườn hoa nhỏ phía sau. Vị trí căn nhà kia hết sức u tĩnh, sau đường ở Di Xuân Viện, cả tòa nhà xem ra thật lớn, trước cửa còn cố ý chơi một cái sân lịch sự tao nhã, cầu nhỏ nước chảy, danh hoa dị thảo. . . . . . Nhìn một cái cũng biết là nơi đặc biệt chiêu đãi khách quý.

Người trong nhà kia nghe tiếng bước chân ngoài cửa, lập tức từ cửa sổ nhô đầu ra, có thể thấy được đang chờ các nàng từ sớm.

Hắn cười lang lảnh nói: “Đổng Khanh, cuối cùng ngươi cũng tới, ta đợi ngươi từ sáng sớm rồi, mau vào đi!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hồng Ngọc ngước mắt nhìn Cố Tử Khâm từ bên cửa nhô đầu ra nói: “Chúng ta tới đã quá nhanh, đừng quên thân phận tiểu thư bây giờ, phải chờ đợi Ninh Vương lâm triều, vương phi mới có thể ra cửa, trong phủ Tào phu nhân đang bệnh nặng, đến nay còn chưa có tỉnh táo lại, chúng ta không thể đợi quá lâu; lưu lại bên ngoài quá lâu, sợ rằng sẽ khiến cho Thái phu nhân nhiều lời, sau khi ngươi lấy ra chinh y và quà tặng, hãy bớt sàm ngôn một chút, để cho chúng ta sớm một chút trở về đi thôi.”

Lúc này, lại thấy Cố Tử Khâm đóng kín cửa sổ lại, chốc lát bên trong liền truyền đến tiếng của hắn, cười nói: “Vào trong rồi hãy nói đi! Như thế này ta dẫn ngươi ra đường tản bộ, ta mua đường mời ngươi ăn.”

Hồng Ngọc thấy thế, lập tức “Xuy” Một tiếng nói: “Cố công tử, người thế này là đang giả bộ thần bí cái gì à?”

Đổng Uyển cười nói: “Khó được hắn muốn mời ngươi ăn đường rồi, đi thôi!”

Thế là Đổng Uyển liền dẫn Hồng Ngọc đẩy cửa phòng ra. Dịch bước vào nhà.

Trong phòng khách quả thật hết sức rộng rãi và lịch sự tao nhã, vừa vào cửa liền nghe đến mùi thơm trong lò hương tản mát ra tràn ngập ở trong không khí, Hương vị trà hỗn hợp, hết sức hòa hợp. Giữa phòng lớn như vậy bình thường chia làm gian trong và gian ngoài, Cố Tử Khâm đang ở phòng ngoài vội vàng pha trà, phòng trong màn lụa Phù Dung lại rất là thần bí, tầng tầng rũ xuống, đem nhất phương lờ mờ cách trở. Xuyên thấu qua bức rèm che, lại có thể nhìn thấy bóng người bên trong.

Đọc FULL truyện tại đây

Trong phòng này trừ Cố Tử Khâm vẫn còn có người khác sao?

Hồng Ngọc nhìn thấy bóng dáng trong phòng kia, liền bĩu môi, nháy mắt với Cố Tử Khâm, cười gian nói: “Hắc hắc he he. . . . . . tối hôm qua bồi cô nương ngủ sao? Biết rõ chúng ta sắp tới, sao trước không khiến người ta đi đây?”

“Nói bậy! Dáng dấp cô nương sao sẽ to lớn cao ngạo như thế hả?” Cố Tử Khâm đặt ly trà xuống, lại lôi kéo Hồng Ngọc đi ra ngoài, bĩu môi nói: “Đừng cản trở ở chỗ này, ngươi lập tức đi theo ta đi dạo phố trước một chút đi!”

Hồng Ngọc chu cái miệng nhỏ nhắn. Cùng hắn lôi kéo xuống, lập tức từ chối nói: “Tiểu thư nhà ta ở chỗ này, ta phải phục dịch. Có thể nào đi theo ngươi lên phố đây?”

Nói qua, lúc này lại đột nhiên kinh ngạc thấy tiểu thư nhà mình một đôi mắt sáng chính trực nhìn chằm chằm bóng dáng phía sau trướng phù dung, nàng hẳn là hốc mắt ửng đỏ, cặp mắt rưng rưng.

Gương mặt Hồng Ngọc kinh ngạc, há miệng.

Truyện được đăng tại đây

“Hiểu chưa? Ấy là người đặc biệt tới!” Cố Tử Khâm thì thầm một tiếng, liền kéo Hồng Ngọc ra cửa.

Chốc lát, cửa lớn bị đóng lại thật chặt.

Sau màn, bóng dáng mơ hồ, rõ ràng có thể thấy được nam nhân phòng trong kia giơ tay lên, vẫn trầm mặc đứng nghiêm ở sau trướng phù dung.

Đổng Uyển níu lấy thật chặt, dịch bước qua, quang ảnh ở giữa bức rèm che rung động. Đưa tay vén lên trướng mạn phù dung, vạch trần đi trở cách giữa bọn họ. . . . . .

Nàng ngước mắt bình tĩnh nhìn nam nhân ở trước mắt. Mặt mũi quen thuộc, vẫn tuấn mỹ như cũ, hai bên tóc mai cũng tăng thêm Phong Sương, càng thấy khí phách, ánh mắt của hắn so với quá khứ càng thêm sắc bén kiên nghị,

Đang tải nội dung ảnh