Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 286

Chương 286: tuyệt đối không thể để cho bọn họ nối lại tình xưa

Editor: Thơ Thơ

“Điện hạ, bụng của ta. . . . . . , bụng của ta đau quá. . . . . .” trên trán Tào Mộng Bình toát mồ hôi lạnh, đôi tay vuốt bụng, khổ sở kêu một tiếng, ngay sau đó liền ngất đi.

Tào Mộng Bình xuất huyết rơi vào hôn mê, mắt thấy tình huống không lạc quan, lòng Lưu Ký như lửa đốt, ôm Tào Mộng Bình sải bước đi tới gian phòng, đồng thời hét lớn một tiếng, “Mau! Mau cho đòi Trần Đại Phu tới đây!”

Hắn nhanh chóng ôm nàng trở về phòng.

*

Trong nhà, trong không khí tràn ngập một mùi máu tươi nhàn nhạt, Tào Mộng Bình đột nhiên không ngừng chảy máu, tình huống hết sức nguy cấp, Trần Đại Phu cùng bà mụ vội vội vàng vàng phụng mệnh mà đến phòng trong, không ngừng vội vàng.

Phòng ngoài, không khí hết sức căng thẳng, Thái phu nhân và Ninh Vương Lưu Ký ngồi ngay ngắn ở đại vị, sắc mặt nặng nề khác thường. Vương phi Đổng Uyển và phu nhân Đậu Nguyên Nguyên chia ở hai bên.

Thị nữ thiếp thân như Sương của Tào Mộng Bình đang quỳ gối ở trước mặt của Thái phu nhân và Ninh Vương, cúi đầu, rơi nước mắt.

Thái phu nhân trầm mặt hỏi “Nói nhanh lên, đến tột cùng là sao vậy? Sao Mộng Bình đột nhiên xảy ra chuyện, trễ như vậy nàng không có ngủ ở trong nhà, chạy đi cửa sau phía tây làm cái gì?”

Tình huống chủ tử của mình vô cùng không lạc quan, không chỉ có hôn mê bất tỉnh, còn tính mạng đang như ngàn cân treo sợi tóc, Như Sương rơi nước mắt, nói liên tục: “Phu nhân nghe nói ở đêm trăng tròn, tự tay bẻ Thạch Lưu hoa dưới ánh trăng chiếu vào, cắm nó ở trên búi tóc có thể cầu phúc, che chở đứa nhỏ trong bụng, cho nên chúng ta mới có thể tiến về phía cửa sau phía tây. Nhưng khi phu nhân đang hái hoa, phía sau Thạch Lưu lại đột nhiên xuất hiện một nữ quỷ mặc đồ trắng, nàng đột nhiên xông tới làm phu nhân bị sợ đến kêu thét một tiếng, sau đó phu nhân liền té lăn trên đất bất tỉnh rồi.”

Thái phu nhân nghe lại có chuyện này. Giận đến đỏ mặt tía tai, đưa tay nặng nề vỗ lên bàn, cả giận nói: “Nói bậy! Trong vương phủ sao sẽ có quỷ nháo?”

Đọc FULL truyện tại đây

“Thái phu nhân, là thật! Nô tỳ tận mắt nhìn thấy. Sau khi nữ quỷ áo trắng kia hù ngã phu nhân, liền vội vội vàng vàng bỏ chạy!” Như Sương thề son sắt nói.

Như Sương là từ trong phòng của nàng đi ra, có nói láo hay không, nàng nhìn một cái liền có thể nhìn ra.

Trong vương phủ sẽ không tự nhiên xuất hiện một nữ quỷ áo trắng, rõ ràng là có người cố ý giả quỷ, mục đích là vì kinh sợ Tào Mộng Bình đang có thai.

Mà lúc đó vương phi và thị nữ vừa lúc cũng mặc áo trắng, lúc xảy ra chuyện, họ cũng ở gần đây.

Thái phu nhân ngước mắt nhìn chằm chằm chủ tớ Đổng Uyển toàn thân mặc đồ trắng, lạnh lùng nói: “Trễ như vậy rồi. Ngươi không ở trong tẩm điện, chạy đi cửa sau phía tây làm cái gì?”

Thái phu nhân hiển nhiên là đang hoài nghi các nàng, Hồng Ngọc thiếu kiên nhẫn, vội vàng giải thích: “Vương phi chỉ là đi đến bái miếu, chúng ta nghe tiếng mới chạy tới nơi Thạch Lưu hoa, thời điểm nô tỳ và vương phi đến, Tào phu nhân đã té xuống đất, trước đó, chúng ta căn bản không có rời đi miếu nhỏ, sao làm kinh sợ Tào phu nhân chứ?”

Truyện được đăng tại đây

Đậu Nguyên Nguyên nghe xong. Cười lạnh nói: “Đây là lý do gì? Có ai trễ như vậy một thân đồ trắng đi đến bái miếu nhỏ? Tào Mộng Bình bị nữ quỷ làm sợ, vừa lúc các ngươi cũng ở gần đây? Đây là tình ngay lý gian, hay là cố tình chi phối đây?”

Đổng Uyển xem thế này nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Nàng tuyệt đối không thể ngay trước mặt Thái phu nhân, thừa nhận mình phải đi miếu nhỏ Tế Vệ Sùng Văn.

Vì tế chồng trước, lại hù dọa rớt cốt nhục trượng phu, như vậy Thái phu nhân và Ninh Vương còn có thể tha thứ cho nàng sao?

Thái phu nhân trầm giọng nói: “Vương phi cùng với thị nữ toàn thân áo trắng, cũng xuất hiện ở phụ cận, thật sự là rất khó không làm người ta sinh ra liên tưởng. Đổng Uyển, ngươi còn có lời gì để nói hả? Ngươi có phải bởi vì Túc Vương tử trở lại vương phủ rồi hay không. Cảm thấy

Đang tải nội dung ảnh