Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 281

Chương 281: vì hoàng thượng may chinh y

Editor: Thơ Thơ

Đổng Uyển trầm giọng nói: “Cuối cùng là một sinh mệnh nhỏ!”

Hai tay Cố Tử Khâm liền vuốt, nói: “Chết sống có số, chuyện như vậy, cho dù ai cũng không có biện pháp! Không phải là ta không muốn cứu, mà là không thể ra sức. Nếu hài tử còn sống, đến đủ tháng sẽ hạ sanh; nếu hài tử đã chết, không tới một tháng, cũng sẽ sanh hạ tử thai.”

“Nếu quả như đã chết từ trong trứng nước thật, lại không có thể thuận lợi sanh hạ, có thể nguy hiểm sinh mệnh nữ nhân có thai hay không?”

“Nếu hai mươi ngày sau, tử thai không thể sanh hạ, càng kéo dài chính nàng cũng sẽ mất mạng.”

Nghe mất tánh mạng, Đổng Uyển nói: “Như vậy hai mươi ngày sau tới phiên ngươi đi một chuyến, ta sẽ nghĩ biện pháp để cho ngươi vuốt bụng của nàng, xác định không có máy thai, nhưng nếu xác nhận hài tử đã chết, như vậy coi như đè nàng ở trên giường, ngươi cũng phải giúp ta lấy tử thai trong bụng nàng ra ngoài, ta không muốn trơ mắt nhìn nàng vì vậy mà mất mạng.”

Chuyện dò máy thai vốn định để nàng làm, chỉ là cẩn thận ngẫm lại, nàng chưa từng mang thai qua, cũng chưa từng tập y, chỉ sợ sẽ đem hơi thở nữ nhân có thai cùng máy thai mơ hồ rồi, chuyện này phải cẩn thận, chỉ đành phải để Cố Tử Khâm làm.

Đến lúc đó, nàng phải đem chuyện Tào Mộng Bình có thể đã mất máy thai, báo cho Ninh Vương, hắn chắc chắn làm ra quyết định.

Thấy Đổng Khanh lại lộ ra bộ dáng còn sốt ruột hơn so với Tào Mộng Bình, Cố Tử Khâm cười lạnh một tiếng nói: “Nàng đang bận tranh đoạt nam nhân với ngươi, ngươi thật lo lắng hài tử của nàng sao? Ngươi cho rằng nàng không nghĩ sinh hài tử để nam nhân coi trọng sao? Nàng liều chết cũng muốn sanh ra được! Chết sống có số, không phải ngươi có thể thay đổi, ngược lại ngươi quá để ý hài tử trong bụng của nàng, nói không chừng nàng còn có thể cắn ngược ngươi một cái, vu ngươi muốn hại nàng đây?”

Đọc FULL truyện tại đây

Lúc này, Đổng Uyển lại thở dài một cái. Nói: “Ta cũng chỉ là không muốn nàng vì thế mà bỏ mạng, ta có thể nào biết rõ nàng gặp nguy hiểm, rồi lại khoanh tay đứng nhìn, thấy chết mà không cứu đây? Cuối cùng thế gian này giày vò nhất đến tột cùng là tình? Còn là dục vọng à?”

Nhấc lên chữ tình. Cố Tử Khâm lặng lẽ liếc nàng một cái, hồi lâu, hắn nhỏ giọng nói: “Ta tới đã lâu, sao không thấy ngươi hỏi tình trạng gần đây của hoàng thượng hả?”

Nghe vậy, lòng của Đổng Uyển lập tức nắm chặc.

Sóng mắt của nàng lưu chuyển, trong hai tròng mắt. Loáng thoáng một cỗ phiền muộn, cũng là trầm mặc không nói.

Hai mắt Cố Tử Khâm ngưng mắt nhìn nàng, thận trọng mở miệng hỏi: “không phải ngươi muốn biết hoàng thượng gần đây trôi qua ra sao sao?”

Truyện được đăng tại đây

Thấy nàng không trả lời, Cố Tử Khâm hỏi thăm tiếp: “Đổng Khanh?”

“Suy nghĩ nhiều thì có ích lợi gì, có thể cải biến chuyện gì sao? Vô luận ra sao ta phải làm suy tính thực tế nhất!” Đổng Uyển nhỏ giọng nói: “Từ ngày ta rời khỏi, liền không nghe thấy trong cung truyền đến bất cứ động tĩnh gì, không có động tĩnh chính là chuyện tốt. Hoàng thượng. . . . . . Lời ta nói nghe lọt được, hắn cũng không vì tình mà cẩu thả, làm ra sai lầm lớn. Hắn là minh quân, anh minh vả lại cơ trí. Tương lai tất nhiên sẽ trở thành một vị Đế Vương tuyệt luân chưa từng có.”

Cố Tử Khâm nói: “Ta nghe Cố Trọng huynh của ta nhắc tới chuyện trong triều đình, hắn nói hoàng thượng đang thương nghị một chuyện, hắn tính toán hạ chỉ, tất cả quận Thái Thú đất phong trong vương quốc, phải do triều đình tới phân ra, sau này Chư Vương không phải tự động phân ra nữa. Không chỉ có như thế, còn có Lang Trung Lệnh trong vương phủ, thái bộc chờ quan viên, Chư Vương cũng không thể nhận đuổi, từ đó thống nhất đổi do triều đình tới phân ra.”

Đổng Uyển nghe chuyện này, thật cũng không ngoài ý muốn: “Ta sớm cũng biết hắn sẽ làm như vậy rồi, tổng trấn quyền bổ nhiệm, miễn nhiệm sắp thu về triều đình, hắn tính toán hoàn toàn tước đoạt quyền hành chư vương hầu đối với Phong quốc. Kể từ lập quốc tới nay, quyền thế đám chư vương hầu bọn chúng đúng là quá lớn, đã nhiều lần ảnh hưởng triều đình trung ương, chỉ là chuyện suy yếu quyền lực Chư Vương không thể làm quá mức gấp gáp. Sợ rằng sẽ dẫn tới đám Chư Vương bọn chúng bắn ngược. . . . . .” Nói tới chỗ này, nàng ngước mắt phân phó nói với Cố Tử Khâm: “Xin Cố thượng thư, chuyện quận tổng trấn nhận đuổi, hoàng thượng cũng có thể hạ chỉ, không quá quan với chuyện triều đình cưỡng chế phân ra vương phủ Lang Trung Lệnh cùng với thái bộc. Còn là viện binh hai năm nữa thi hành đi,

Đang tải nội dung ảnh