Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 258

Chương 258: không hổ là con của tiên đế

Editor: Thơ Thơ

Hoàng thượng Lưu Hâm và Hoàng thái hậu, Hoàng Thái Phi ba người ngồi ngay ngắn ở trên ghế lớn Hồng Mộc đưa lưng về phía hoàng từ, chư vị tôn thất hoàng tộc chia nhóm hai bên.

Lần này, vì cầu cẩn thận, bọn thái y đầu tiên là đếm từ số một thay Hoàng thái hậu và Lưu Lăng bắt mạch, bắt chéo xác nhận thân thể không việc gì, lúc này mới lấy tới ngân châm, trước thay Thái hậu lấy máu, sau đó giọt trong chén nước.

Ngay sau đó chính là Lưu Lăng rồi, Vương thái y tự thân động thủ, đâm lên ở giữa ngón tay Lưu Lăng cái miệng nhỏ, nhưng thấy Lưu Lăng bước nhanh lần lượt tới bên cạnh bàn trong sân, sau đó lấy máu trên người chính mình, trước mắt bao người, nhỏ vào trong bát nước.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Chốc lát sau, Chúng Hoàng tộc rối rít kề bên cái bàn lớn, cặp mắt nhìn chằm chằm động tĩnh trong bát nước, chỉ thấy máu Thái hậu và máu Lưu Lăng, từ từ chìm vào đáy chén, sau đó vậy mà cũng không nhúc nhích rồi. . . . . .

Máu Hoàng thái hậu và máu tốn đế Lưu Lăng, lại có thể không cách nào dung hợp!

Thấy kết quả như vậy, chư vị hoàng tộc ở đây châu đầu ghé tai, nghị luận ầm ỉ.

“Quả nhiên không phải là thân mẫu!” sắc mặt của Lưu Hâm rất là hài lòng, hắn quay đầu nhìn chằm chằm Lưu Lăng, khóe miệng giơ lên cười lạnh nói: “Không phải ruột thịt, nghiệm mấy lần nữa, kết cục đều giống nhau. Buổi trưa đã qua rất lâu, đơn giản là lãng phí thời gian của chư vị hoàng tộc nhé!”

Dứt lời, hắn giơ tay lên nói với mọi người: “Chư vị hoàng thân xem xong náo nhiệt rồi, cũng nên tản đi, xin trở lại đất phong của mình đi!”

Đọc FULL truyện tại đây

Lúc này, lại thấy Lưu Lăng lên tiếng quát bảo ngưng lại nói: “Đợi đã nào…!”

Mặt Lưu Hâm lộ vẻ châm chọc lạnh lùng nói: “hả, hoàng huynh. . . . . . , không! Ngươi cũng không phải hoàng huynh của trẫm, ngươi xuất thân ti tiện, bất quá là con của một nông phu xuất thân từ tầng lớp dưới. Coi như trong tâm không cam lòng, hôm nay sự thật đã ở trước mắt của mọi người, vị hoàng thân dưới con mắt mọi người, sự thật đã như thế, ngươi cũng không phải là con của Hoàng thái hậu, coi như trong lòng của ngươi không cam tâm nữa thì có thể sao? Cưỡng cầu liền có thể thay đổi dòng máu nông phu đê tiện chảy trên người ngươi rồi sao?”

Đáy mắt Lưu Lăng lộ ra một tia anh minh cơ trí bẩm sinh, không nhanh không chậm mở miệng nói: “Hôm nay, thừa dịp chư vị hoàng tộc tôn thất ở đây. Ta chính là đặc biệt chứng minh, nếu nói huyết thống, nghĩ làm giả hãm hại, là có nhiều lần dễ dàng.”

Nghe vậy, sắc mặt Hoàng Thái Phi ngồi ở trên ghế dựa lớn nhất thời thay đổi một lần.

Lúc này, thấy Lưu Lăng vuốt ống tay áo lên trên. Lộ ra trên tay mang nhẫn lớn khảm bảo thạch, trước mặt của mọi người hoàng tộc tôn thất, đếm từ số một để cho bọn họ nhìn qua, lúc này mới từ từ mở miệng nói: “chiếc nhẫn này trên tay ta, là đặc chế, nhưng thật ra là cái dung khí nhỏ. Có thể chuyển động, trước đó, ta liền đem máu Tiểu An Tử bên cạnh, nhỏ vài giọt đi vào, đoán trước tồn tại trong cái nhẫn, sau đó vào thời khắc rỉ máu nhận thân, dùng ngón tay lặng lẽ chuyển động chiếc nhẫn. Đem máu bên trong nhỏ ra . . . . . . Thế là trên thực tế, máu mới vừa nhỏ vào bát nước, cũng không phải máu tươi chảy ra trên người Lưu Lăng ta, mà là máu Tiểu An Tử! Trước mắt bao người, có thể có người phát hiện mưu đồ này hay sao?”

Truyện được đăng tại đây

Thay Lưu Lăng đâm lên ở ngón tay, Vương thái y lập tức mở miệng nói: “Lão phu phát hiện!”

“Đúng!” Lưu Lăng nói tiếp: “Chính là bởi vì ngươi cầm ngân châm đâm lòng ngón tay ta, ngươi ở bên cạnh ta, thấy rõ ràng nhất, mà những người khác lại vì vậy dễ như trở bàn tay bị lừa dối.” Nói tới chỗ này, hắn dời ánh mắt tới trên người của Hoàng Thái Phi. Một đôi mắt sáng sắc bén nhìn bà chằm chằm. Lạnh lùng nói: “Ban đầu, là Hoàng Thái Phi cầm trâm cài tóc, đâm vết thương ở trên ngón tay Kim thị hả? Động tác ngươi đổi trắng thay đen, bà

loading