Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 254

Chương 254: người này đang an ủi ai đó

Editor: Thơ Thơ

“Đổng Khanh ngươi thật là mạng lớn, nếu như hôm nay nam nhân tới là Lưu Lăng, như vậy ta sẽ lập tức giết chết ngươi, để cho hắn khổ sở vì chính mắt thấy được nữ nhân mình yêu thích, chết thảm ở trước mặt; nhưng hôm nay nam nhân tới, lại là Ninh Vương! Như vậy hắn phải chết thay ngươi rồi!”

Diện mạo Lâm Dương nhi dữ tợn nhìn chằm chằm Đổng Khanh, lạnh lùng nói: “Ta muốn cả đời ngươi sống trong khó chịu, cả đời cảm thấy trong lòng bứt rứt khó an, bởi vì Ninh Vương vì ngươi mà chết, như vậy ngươi còn có thể yên tâm thoải mái cùng Lưu Lăng ở cùng một chỗ sao? Sẽ không. . . . . . , ngươi không thể cùng Lưu Lăng ở cùng một chỗ. Chỉ cần Ninh Vương vì ngươi mà chết, như vậy hắn sẽ vĩnh viễn sống ở trong lòng ngươi rồi, giống như đại thụ cao ngất mọc rể trong lòng của ngươi, không thể dao động. Trong tình yêu chỉ cần có người thứ ba tồn tại, hơn nữa còn là người thứ ba ở thực sâu trong lòng, sẽ không có một ngày yên tĩnh, cuối cùng cả đời ngươi sẽ bởi vì chuyện này mà cảm thấy khổ sở giãy giụa, cả đời khó an nhé!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lưu Ký nghe xong, lạnh lùng nói với Lâm Dương nhi: “Ngươi nghĩ nhiều! Lưu Trường Phong ta tuyệt sẽ không chết, ta sẽ sống cho thật tốt trong nhân thế.”

“Phải không? Ninh vương Điện hạ hẳn là đã tính trước như thế, đây là đang an ủi ai? Nàng ta sao?” Lâm dương nhi hừ lạnh một tiếng, sau đó dịch bước tới trước Thần bàn, cầm lên bình rượu, thong thả rót cho mình một ly rượu, nàng lẩm bẩm tự lên tiếng nói: “Thẩm lão bản cất rượu ngon, nổi danh gần xa, hương thuần vị đẹp, sau khi uống vào miệng lưu hương, thật lâu không thể đi. . . . . . . . Bên trong cung điện nhỏ ở Cung Vị Ương, ta nói với hắn, ta thích mùi rượu ngon này, hắn liền lập tức hạ chỉ, thay ta lấy được mười mấy bình rượu nồng, lúc ấy, hắn đối với ta tốt như vậy. . . . . . . Bởi vì, chúng ta đã từng cùng chung hoạn nạn, giúp đỡ lẫn nhau. . . . . . , khi hắn gặp rủi ro là ta cứu hắn ra khỏi Thành Cô Tô, ta không sợ gian khổ. Cõng hắn đang bệnh nặng, từng bước từng bước vượt núi băng đèo, đi tới Ly Sơn, chân của ta cũng bị cắt rách da, chảy ra máu đỏ tươi, nhưng tình cảm kia là ấm áp dường nào, chân thiết dường nào. . . . . . . Nhưng cuối cùng, Thiên Quân. . . . . . Vì sao ta không thấy được ngươi một lần cuối?”

Dứt lời, nàng chảy nước mắt, lại một hớp uống cạn ly rượu kia.

Đổng Khanh chạy nhanh tới. Níu lấy váy của nàng thật chặt. Vội vàng nói: “Nói mau! Độc dược của ngươi đến tột cùng là lấy được từ nơi nào? Có cách gì điều chế thuốc giải?”

Đọc FULL truyện tại đây

Chỉ cần biết được nguồn gốc kịch độc. Có lẽ liền có thể tìm được thuốc giải.

Lâm Dương nhi cũng không để ý tới nàng, hai tròng mắt của nàng tan rã, ngước mắt ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ. Tiếp tục lẩm bẩm: “Ta sanh ra vào một canh giờ tốt, người người đều nói là quý cách khó gặp. Lâm Dương nhi ta mang mệnh Phú Quý, là mệnh hoàng hậu, cho nên. . . . . . Ta gặp hoàng thượng, ta cùng với hắn ở trong khốn cảnh, giúp đỡ lẫn nhau, gắn bó kề cận bên nhau. . . . . . Cuối cùng, ta vào ở trong hoàng cung rồi, cả ngày làm bạn với vua. . . . . . Sau đó, ta đội mão và phụng bào. Nhận Kim Ấn, thật trở thành hoàng hậu thân phận tôn quý. Nhưng. . . . . . Hoàng thượng sao đột nhiên đổi người rồi vậy? Sao ta không phải là hoàng hậu của hắn chứ?”

“Lâm Dương, bây giờ ngươi đừng nổi điên!” vẻ mặt Đổng Khanh hoảng sợ dắt váy của nàng, cắn răng nói: “Ngươi nói mau, người kia độc dược là cái gì? Ngươi lấy được từ nơi nào?”

“Độc dược sao?” Lâm Dương nhi ngẩn ngơ, sau đó quay đầu nhìn nàng, ngây ngốc cười nói: “Ngươi nói độc dược gì? Là bình rượu ngon trên bàn này sao? Cha ta thường nói rượu ngon là độc dược xuyên tràng, uống nhiều rượu không tốt. . . . . .”

Truyện được đăng tại đây

“Nàng ấy điên rồi, coi như bóp chết nàng, cũng hỏi không ra cái gì, ngươi đừng nóng lòng, ta sẽ không có chuyện gì.” Lưu Ký ngẩng đầu nhìn quang ảnh bên ngoài một cái, cau mày nói: “Bây giờ sắp đến buổi trưa rồi, Hoàng Thái Thúc trì hoãn không được bao nhiêu thời gian, Lưu Lăng hắn không có chính mắt thấy được ngươi bình an trước,

loading