Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 234

Chương 234: thấy rõ ràng lão tử mang đến bao nhiêu người

Editor: Thơ Thơ

Thấy Lưu Hâm dẫn tới một đại đội nhân mã, chậm rãi đứng lặng ở bên ngoài Từ Đường Vệ gia, thị vệ của hắn tay cầm lửa, sáng ngời như ban ngày, có thể thấy được nhiều người tới, số lượng khổng lồ. Kinh khủng nhất là bộ dáng hắn hiếu chiến, thích đánh nhau; thích gây gỗ.

Tiểu An Tử thấy thế, bị sợ đến lập tức đóng cửa lại, lại bị người của Lưu Hâm nhanh chóng tiến lên một bước, ngăn ở cửa lớn, ngăn trở.

Tiểu An Tử vội vội vàng vàng la lớn bên trong: “Công tử, không xong, Lưu Hâm dẫn theo rất nhiều người đến rồi!”

Nghe vậy, mọi người trong từ đường lập tức chạy vội ra.

Lưu Lăng nhìn thấy Lưu Hâm suất lĩnh nhóm lớn người, thanh thế khổng lồ mà đến, thật cũng không kinh sợ, hắn đứng ở cửa Từ Đường, thái độ trầm ổn đưa tay chắp sau lưng, gương mặt lạnh lùng, từ từ mở miệng nói: “ban đêm Hoàng đệ không ngủ được, mang theo đại đội nhân mã, tới Từ Đường Vệ thị nhà thân mẫu mẫu hậu ta làm cái gì?”

Lưu Hâm ngước mắt liếc xéo hắn, lạnh lùng mở miệng nói: “tối nay hôn thê Trẫm ở đây, bởi vì hoàng huynh hành động, thật sự làm trẫm ban đêm không an nghỉ, đêm không thể say giấc!”

Lưu Lăng nghe xong ngược lại cười lạnh nói: “Lưu Lăng ta đêm khuya bái tế Cữu Công trước Từ Đường Vệ gia, ngươi liền không an nghỉ được hả? Nếu ta đi thêm vài bước, tiến về phía hoàng từ đi bái tế phụ hoàng, ngươi đại khái sẽ hàng đêm gặp ác mộng chứ?”

“Hoàng huynh, trẫm cũng không phải là nửa đêm không ngủ được, đặc biệt chạy tới Từ Đường tranh cãi với ngươi.” Lưu Hâm híp mắt suy nghĩ, nhìn chằm chằm Lâm Dương đi theo Lưu Lăng cùng nhau từ trong đường ra ngoài, trên người mặc một bộ hỉ bào màu đỏ thẫm, đáy mắt loáng thoáng lộ ra một tia sát khí, cũng cất giọng cười nói: “hôm nay Hoàng huynh đại hôn, huynh đệ chúng ta với nhau, trẫm có thể nào không tiến tới chúc mừng đây?”

Lâm Dương nhi nhìn thấy đáy mắt Lưu Hâm lại mang theo một tia sát ý mãnh liệt. Trong lòng nàng ngoại trừ gạt bỏ, lập tức chạy vội đi ra ngoài, phịch một tiếng, qua giây lát đã quỳ gối trước mặt hắn. Kêu khóc nói: “Hoàng thượng cứu ta với!”

Thình lình, Lưu Hâm lại vung tay lên, hung hăng tát nàng một cái tát.

Đọc FULL truyện tại đây

“Bốp” một tiếng vang thật lớn, Lưu Hâm hung hăng quất tới một chưởng, Lâm Dương nhi “Ai yêu” Kêu thảm một tiếng, lên tiếng ngã xuống đất. Búi tóc nàng tỉ mỉ chải vuốt, ngay sau đó tán lạc, châu ngọc hoa lệ trên đầu cô dâu, trong chớp mắt, đã rơi xuống đầy đất. . . . . . Dáng dấp thật sự chật vật không chịu nổi.

Lưu Lăng thấy thế, trong lòng nhất thời không đành lòng, vội vàng mắng: “Dừng tay! Ngươi cần gì như thế chứ?”

Lưu Hâm nhìn hắn chằm chằm cười lạnh nói: “Sao, hoàng huynh đau lòng sao? Không phải ngươi đang muốn cưới nàng sao?”

Lâm Dương nhi đưa tay vuốt gương mặt sưng đỏ phát đau, thân thể đã sớm bởi vì kinh sợ mà run lẩy bẩy, nàng cố đè xuống sợ hãi trong lòng. Nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, sao Dương nhi dám làm trái với Hoàng Lệnh, gả cho người khác? Ta hoàn toàn là bị ép buộc! Đây hoàn toàn là Lưu Lăng và Hoàng Thái Thúc bức bách ta!”

Hôm nay, đã gặp phải quan hệ sống chết rồi, vì sinh tồn, nàng không từ thủ đoạn.

Tiểu An Tử không ngờ nghe nàng nói bậy nói bạ. Đảo ngược thị phi, lập tức gào thét một tiếng nói: “Ngươi nói bậy! Ngươi muốn gả cho công tử nhà ta muốn điên rồi, còn không tiếc giả mạo Đổng Khanh, là ai bức bách nàng?”

Truyện được đăng tại đây

Lâm Dương nhi bị Lưu Hâm hung ác tát một cái, gương mặt sưng đỏ, tóc tai bù xù, nàng một thân nhếch nhác, bò lại bên người Lưu Hâm, khóc thút thít nói: “Đây là sự thực, tốn đế Lưu Lăng một lòng nghĩ phục tích. Cho rằng số mệnh ta là Thiên Mệnh hoàng hậu đối với hắn có điều trợ giúp, vì vậy tính toán bức hôn ta. Hắn có Hoàng Thái Thúc ủng hộ, đáng thương cho ta là một nữ nhân nhược chất, sao có năng lực chống cự? Hoàng thượng đã sớm gả, hoàng mệnh trong người. Lâm Dương nhi ta có thể nào gả người khác chứ? Vì vậy ta không thể làm gì khác hơn là nghĩ hết biện pháp, tính toán nhân cơ hội chạy trốn. . . . . . . Nếu Hoàng thượng không tin tưởng lời nói, ngươi nhìn xem trong xiêm y Hương Lan có phải cũng mặc vào giá y hay không?”

Nói tới chỗ

loading