Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 220

Chương 220: cái gọi là Thiên Mệnh hoàng hậu

Editor: Thơ Thơ

“Đứng lại!”

Đột nhiên vang tới tiếng hét lớn, khiến Đổng Khanh và A Tú nhất thời bị sợ đến cả người rùng mình. Hai người không dám thở mạnh một cái, nhanh chóng quay người lại nhìn lên, lại là Lâm Dương nhi cùng mấy tên người hầu của nàng.

Đổng Khanh lập tức hít vào một hơi.

Dưới ánh trăng mờ tối, Hương Lan thị nữ thiếp thân của Lâm Dương nhi tới đây, một đôi con mắt hạnh liếc xéo các nàng, lạnh giọng hỏi “Các nàng là người của cung nào? Lúc này, không có ở bên trong cung điện của mình, ở chỗ này lén lén lút lút làm cái gì?”

A Tú lập tức đáp lời: “Gia chủ đột nhiên đói bụng rồi, vì vậy khiến chúng ta tiến về phía Ngự Thiện Phòng lấy một chút đồ ăn hồi cung.”

Hương Lan liếc thị nữ núp ở sau lưng nàng một cái, ánh trăng ảm đạm, loáng thoáng chỉ thấy được một dung nhan tuấn tú, bị bóng đen che lại hơn phân nửa, trong lòng thầm nghĩ, ngượng ngùng như vậy, nhất định là cung nữ mới tiến cung, huống chi bây giờ quận quân đang bận xuất cung rồi, trễ không được, vì vậy giơ tay lên nói: “Đi nhanh đi, chớ cản lối của quận quân.”

Nghe vậy, hai người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đang định nhanh chóng rời đi.

Lúc này, Lâm Dương nhi lại lên tiếng: “Đợi đã nào…!”

“Quận quân có chuyện quan trọng phân phó sao?” A Tú giả bộ trấn định, quay người lại, cúi chào nàng.

Lâm Dương nhi xuyên qua ánh trăng thưa thớt, một đôi con mắt nhìn nàng chằm chằm, từ từ mở miệng nói: “Nghe nói, Thái hậu bị Hoàng Thái Phi giam lỏng, lúc này cơm nuốt không trôi mới phải, sao khẩu vị sẽ tốt như thế đây? Còn đặc biệt khiến các nàng đi tới Ngự Thiện Phòng sao?”

Nhắc tới Thái hậu, lúc này Hương Lan mới nhận ra, thì ra là cung nữ này, lại là A Tú trong cung của Thái hậu.

Sắc trời quá mức mờ tối, trong khoảng thời gian ngắn, nàng hoàn toàn không có thể nhận ra.

Đọc FULL truyện tại đây

A Tú cười theo nói: “mấy ngày nay Thái hậu ăn được cực ít, hôm nay đột nhiên tinh thần thật tốt, muốn ăn một chút đồ ăn nóng, vì vậy liền khiến chúng ta đi tới Ngự Thiện Phòng kiếm một chút canh hạt sen.”

“vậy sao?” thân thể Lâm Dương nhi đến gần, lại gần, ngước mắt, nhìn chằm chằm thị nữ cúi đầu sau lưng A Tú, ngay sau đó cười dịu dàng nói: “ít ngày nữa bổn cung sẽ đại hôn cùng hoàng thượng, thân là hoàng hậu, phải hiền lương rộng lượng, đúng lúc, cũng nên giúp hoàng thượng nạp thêm mấy Tần phi rồi, vị cung nữ này, dung nhan xinh đẹp đoan trang. Đúng quy cách làm bạn ở bên vua, chịu đựng hoàng ân, Bổn cung tính toán ân trạch cho ngươi, nạp ngươi làm Tần phi, ngươi mau quỳ xuống tạ ơn đi!”

Lâm Dương nhi rõ ràng đã nhận ra nàng, còn cố ý trêu nàng, nếu thân phận đã lộ ra trước ánh sáng, Đổng Khanh không hề có ý định ẩn núp nữa, nàng ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Lâm Dương nhi hơi mang theo hận ý, lạnh lùng nói: “Quận quân là Thiên Mệnh hoàng hậu. Cũng chỉ có ngươi đủ tư cách làm bạn ở bên quân vương!”

Nghe vậy, Lâm Dương nhi cả giận nói: “Đến tột cùng ta với ngươi có hiềm khích gì. Ngươi muốn cư xử với ta như vậy? Chẳng lẽ ta đối với ngươi khuất phục nịnh nọt, cố ý ăn nói khép nép lấy lòng ngươi còn chưa đủ sao?”

Sổ sách lương ở Trịnh Huyền bị cướp, nàng vội vội vàng vàng đi xử lý trước, cứu vãn tốt danh dự của mình, kết quả ngược lại để cho lời đồn đãi nàng là Thiên Mệnh hoàng hậu càng thêm huyên náo, hôm nay, ngược lại sắp biến thành hoàng hậu thật!

Đổng Khanh cười lạnh nói: “Dương nữ chính là Thiên Mệnh hoàng hậu, nếu mệnh ngươi là thiên định hoàng hậu, gả cho hoàng thượng như vậy, hoàn toàn là ý trời, chuyện này có thể nào hoàn toàn trách tội ở trên người của Đổng Khanh ta đây?”

Nàng nghĩ gả cho hoàng thượng cũng không phải là Lưu Hâm đâu.

Truyện được đăng tại đây

Lâm Dương nhi tức giận nói: “Ngươi biết rất rõ ràng, Lưu Hâm hắn là nam nhân ra sao!”

Nhớ tới mình bị bắt nuốt vào Thuốc Kim Thạch, Lâm Dương nhi từ biệt dĩ vãng dịu dàng, đáy mắt nhanh chóng tràn đầy phẫn hận, cáu giận nói: “Nếu như mà ta không nghe lệnh, Lưu Hâm sẽ lập tức giết chết ta, loại người như hắn lạnh lùng vô tình, làm sao lưu tính mạng của ta; nếu như ta theo, ngôi vị hoàng hậu ta đây có thể ngồi bao lâu, cuối cùng giống như rơi vào kết quả cùng Lưu Hâm bị phế hoặc là bị giết. Đổng Uyển, ngươi cứ không tha cho ta như vậy sao?”

Đổng Khanh nhìn thẳng vào mắt nàng,

loading