Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 203

Chương 203: tìm được hoàng thượng

Editor: Thơ Thơ

Sau khi chuyện Kim thị xử lý hoàn tất, ngược lại Đổng Khanh liền đi tìm Hoàng Thái Thúc.

Mấy vị Vương Hầu Hoàng tộc Lưu thị vẫn xúm lại, đang ở nhà phía sau một cây đại thụ, thấp giọng nói, sắc mặt hết sức nặng nề.

Vì vậy Đổng Khanh liền đợi chốc lát ở bên cây.

Không bao lâu sau, liền thấy bọn Hoàng Thái Thúc rời đi, mà bước đi qua nàng.

“Nha đầu. . . . . . . .” Đến gần trước, Hoàng Thái Thúc mở miệng liền hỏi: “Hoàng thượng. . . . . . , không! Lưu Lăng tên tiểu tử kia đâu?”

Hoàng Thái Thúc đột nhiên hỏi tới hoàng thượng, hốc mắt Đổng Khanh không nhịn được nhất thời đỏ lên, một đôi con mắt hạnh phiếm một tầng hơi nước.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Hắn hiện tại nhất định không dễ chịu chứ?” chân mày Hoàng Thái Thúc màu xám tro nhíu lại thật chặt, thở dài một hơi nói: “Hắn hiện tại đang cần ngươi rồi, ngươi hãy nhanh lên một chút đi tìm đến hắn đi, lão phu không hy vọng hắn lưu lạc bên ngoài, chịu khổ ở bên ngoài.”

Lời ấy rõ ràng, Hoàng Thái Thúc vẫn cho Lưu Lăng là huyết mạch Hoàng tộc Lưu thị sao? !

Đổng Khanh cắn răng nói: “Lúc ấy chuyện ở miếu Thái Bá, Hoàng Thái Thúc cũng hoài nghi chứ?”

“Lão phu biết, chuyện gì cũng khó giấu được ngươi. . . . . . . .” Hoàng Thái Thúc vuốt râu nói: “hoài nghi là không sai, chỉ là kết quả rỉ máu nhận thân, đã thành sự thật. Hôm nay giang sơn đã định, lão phu chỉ hy vọng hài tử kia có thể sống những ngày hạnh phúc, đừng để hắn chịu tội.”

“Xem ra, Hoàng Thái Thúc không muốn nghiên cứu chuyện này sâu hơn, có phải là bởi vì có liên quan tới hoàng thượng tính toán tước bỏ thuộc địa hay không?” Đổng Khanh một lời vạch trần.

Sắc mặt của Hoàng Thái Thúc nhanh chóng thay đổi một lần, sau đó thở thật dài, lắc đầu một cái, giơ tay lên, rời đi.

Quả thật như thế.

Nếu tước bỏ thuộc địa thành công, quyền lực tập trung ở một thân. Từ đó không cần lo lắng Chư Vương ở đất phong sẽ ngày càng phát triển an toàn, làm theo ý mình, đưa đến địa phương cắt cứ, trung ương chánh lệnh phải hiểu rõ, vì vậy thực lực của một nước có thể đạt tới vô cùng cường thịnh, thậm chí uy chấn tứ hải. Phiên bang quy hàng. . . . . . , đế quốc cường thịnh, hoàng quyền đều tập trung vào trung ương. Nhưng cổ hữu minh giám, tước bỏ thuộc địa thường sẽ khiến cho chư vương hầu đối kháng kịch liệt, nhẹ thì Chư Vương phế đế tự lập, đổi Hoàng thượng thôi. Thiên hạ vẫn là một nhà; nặng thì sẽ khiến cho triều đình bị tiêu diệt, cải triều hoán đại.

Đọc FULL truyện tại đây

Tóm lại. Gọt Phan thành bại, nguy hiểm cực lớn.

Hoàng Thái Thúc nhìn thấu hoàng thượng tài trí mưu lược kiệt xuất, Kinh Vĩ Viễn Đồ, rồi lại cố kỵ hiện nay thế lực Chư Vương quá lớn, đối với triều đình cử động tước bỏ thuộc địa, nhất định sẽ phản kháng bằng quân sự. Cho nên, ông thà duy trì hiện trạng.

Ủng hộ Lưu Hâm đăng cơ làm đế, liền có thể duy trì hiện trạng.

Nếu Lưu Hâm chỉ nghĩ muốn an phận, buông tay mặc cho chư hầu vương phát triển an toàn, địa phương cắt cứ sẽ tăng thêm theo, thiên hạ sớm muộn sẽ đại loạn.

Trừ phi Lưu Hâm có thể gìn giữ cái đã có.

Vô luận ra sao, trước tiên nàng cần phải tìm Lưu Lăng về.

Đổng Khanh hơi ổn định tâm thần một chút, sau đó xoay người lại, bước nhanh đi ra ngoài.

“Đợi đã nào…!” Lúc này, Ninh Vương Lưu Ký lại nhanh chóng đuổi theo.

Truyện được đăng tại đây

ở bên trong lòng của Đổng Khanh vẫn tức giận hắn, cũng không quay đầu lại đi về phía trước, động tác Lưu Ký nhanh hơn nàng nhiều, không bao lâu liền ngăn ở trước người của nàng, thấy hắn nhỏ giọng nói: “thương thế trên người ngươi chưa lành, ngươi muốn đi nơi nào?”

“Ninh Vương đây không phải là biết rồi còn hỏi sao?” Đổng Khanh tức giận nói.

Mày kiếm Lưu Ký nhíu lại, cúi đầu nhìn nàng nói: “trên tay ngươi không có binh mã, làm sao tìm được người? Hay là ta bồi ngươi đi đi, sai phái đại đội nhân mã tìm kiếm, rất nhanh liền có thể tìm được người rồi !”

Giờ phút này, nàng quả thật cần hàng loạt nhân thủ. Đổng Khanh hơi có vẻ chần chờ ngước mắt

loading