Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 190

Chương 190: ai gia cần gì chim của các ngươi

Editor: Thơ Thơ

Xét thấy ngươi cũng có thể là huyết mạch Lưu thị ta, vì vậy, mới quyết định đi tới Miếu Thái Bá. . . . . . . . . . Hoàng thượng, ngươi chính là tự mình hạ chiếu thoái vị đi, mất ngôi vị Hoàng thượng, ở trong đất phong, ngươi vẫn có thể hưởng vinh hoa phú quý cả đời.”

Hoàng Thái Thúc lại nói như thế, để cho hắn đau lòng không dứt, Lưu Lăng cố nén thất ý trong lòng, thần sắc ảm đạm vẫn nhìn các vị Vương Hầu, nức nở nói: “mười ba vị Vương của triều ta, chỉ còn bảy vị, không! Còn có hai vị bị đoạt đi Vương tước, chỉ còn năm vị, chỉ bằng vào các ngươi năm vị vương này, liền muốn bức bách Lưu Lăng ta nhường ngôi, sau đó sẽ sắc phong ta là Vương Hầu sao? Đã như vậy, sao không đem tất cả Chư Vương toàn bộ triệu tập tới đây, tụ họp tất cả sức lực của chư vương, định phế trẫm?”

Ngụy Vương, Sầm Vương, Bắc Vương, Vĩ Vương nghe xong, rối rít nhìn nhau vài lần. . . . . . . . Sau đó lắc đầu một cái, liên tiếp than thở.

“Sao? Sáu vị thúc bá khác không chịu tới sao?” Lưu Lăng che giấu đau lòng, hai mắt tối tăm ngược lại sắc bén nhìn bọn họ, trầm giọng nói: “Trẫm không phải không thể làm Hoàng thượng, mà nếu trẫm dưới loại tình huống này thoái vị rồi, chẳng phải là ở trước thiên hạ thừa nhận mẫu hậu ta đắc tội sao? Chẳng phải là thừa nhận ở trước thiên hạ, Lưu Lăng ta không phải là tiên đế sinh ra sao? Trẫm quyết không khiến mẫu hậu chịu uất ức, cũng quyết không nguyện chịu đựng oan uổng!”

Đổng Khanh thấy hoàng thượng bị Chư Vương ép vừa tức vừa đau lòng, vội vàng an ủi: “Hoàng thượng, chúng ta vẫn nên rời đi đi! Thái hậu vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh trong đó, ngươi chính là trở về nhìn bà nhanh lên một chút thôi. Người bên cạnh bà. . . . . . . . Ta rất không yên lòng.”

Lời nói vẫn còn chưa dứt, lại thấy Lưu Ký lạnh lùng nói: “Chậm đã, người chớ vội đi!”

Dứt lời, Lưu Ký xoay người tới trước các vị Vương Hầu giơ tay lên thở dài, từ từ mở miệng nói: “Từ xưa tới nay, long thể Hoàng thượng cũng không được xâm hại, nhưng chuyện liên quan đến truyền thừa đế vị hoàng tộc ta, nếu Hoàng thất ta đối với xuất thân Hoàng thượng còn có nghi ngờ. Sao không mời Thái hậu tới đây, Kim thị cũng ở đây này, làm cho các bà cùng hoàng thượng rỉ máu nhận thân đây?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nghe vậy, Chư Vương nhao nhao bày tỏ đồng ý.

Thái hậu và Kim thị đều ở đây, thật đúng là máu mủ tình thâm, mặc cho máu trên người một vị kia, có thể cùng máu Hoàng thượng Lưu Lăng dung hợp lẫn nhau, như vậy chính là thân mẫu tử không thể nghi ngờ.

“Tốt, rỉ máu nhận thân, đề nghị cực tốt!”

Hoàng Thái Thúc gật đầu một cái. Vuốt râu nói: “Hoàng thượng, ngươi có bằng lòng rỉ máu nhận thân hay không? Đây là phương pháp tốt nhất chứng minh chính ngươi!”

Lưu Lăng chưa kịp mở miệng, Đổng Khanh lợi dụng tư thế Đại Tư Mã triều đình. Nghiêm nghị cự tuyệt nói: “Rỉ máu nhận thân phải đâm rách long thể, long thể và mặt mũi Hoàng thượng đều bị xâm hại, chuyện này nếu truyền đi, khiến tương lai hoàng thượng còn có mặt mũi nào, đối mặt chúng thần trong triều ra sao?”

Lưu Ký lạnh lùng nói: “Đại Tư Mã vội vã thay hoàng thượng lẩn tránh rỉ máu nhận thân. Là lo lắng? Lo lắng hoàng thượng không phải là nhi tử của Thái hậu sao?”

Đổng Khanh ngước mắt nhìn chằm chằm Lưu Ký nói: “Tổn thương long thể, tội không nhỏ, nếu như phá vỡ long thể, sau khi rỉ máu, hoàng thượng xác nhận là Vệ Thái hậu sinh ra, Điện hạ nguyện tự vận tạ tội sao?”

Nghe vậy. Sắc mặt của Lưu Ký thay đổi một lần.

Đây là Đổng Khanh lấy tánh mạng của hắn, tới triệt tiêu chuyện Hoàng thượng rỉ máu nhận thân.

Đọc FULL truyện tại đây

Hắn cự tuyệt, Lưu Lăng liền có thể toàn thân rút lui.

Việc đã đến nước này. . . . . . .

Lưu Ký nhanh chóng che giấu thất ý nơi đáy mắt. Trầm thấp nhận lời: “Giống như Đại Tư Mã nói, tội tổn thương long thể và mặt mũi hoàng thượng, cần thiết có người tới gánh chịu, nhưng nếu chứng minh hoàng thượng thật là Nhi tử của Thái hậu, Lưu Trường Phong ta nguyện ý lấy cái chết tạ tội.”

Lời vừa mới dứt. Lại thấy Ngụy Vương khoát khoát tay, trầm giọng nói: “Thôi bỏ đi! Đây không phải là lưỡng bại câu thương sao? Hoàng thượng chứng minh là Nhi tử của Thái hậu. Là huyết mạch Lưu thị ta, vốn nên tất cả đều vui vẻ, Lưu Ký lại phải bởi vì nói lên nghi ngờ mà tự vận tạ tội; nhưng nếu Hoàng thượng không phải vậy. . . . . . . . , tóm lại, Lưu Ký phải cởi tội, Hoàng thượng này. . . . . . . . . , như vậy đề nghị của Thái Thúc Công rất tốt!”

Đổng Khanh thầm nghĩ, chắc hẳn, Hoàng Thái Thúc đề nghị, là khiến Lưu Ký con của Huệ Đế đăng ngôi vị Hoàng đế, khiến Lưu Lăng huyết thống bị chất vấn nhường ngôi vua.

Hoàng Thái Thúc muốn cho hai vị hoàng điệt bảo toàn xuống, trở lại vị trí của Huệ Đế đột nhiên mất, Lưu Ký kế vị Huệ Đế làm Hoàng thượng, Lưu Lăng thì lùi trở về vị trí vốn có của tiên đế Lưu Khang, trở thành Sở Vương.

Nhưng hoàng quyền đã sớm dời đi nhiều năm, nào có dễ dàng như vậy?

Tân Đế nơi đó thật có thể dung hạ được phế đế nhường ngôi, mặc cho hắn trở thành vua một phương tay cầm binh mã cùng thực quyền?

Huống chi hoàng thượng hắn tuyệt đối không cách nào tiếp nhận khuất nhục như thế.

Truyện được đăng tại đây

Nếu đồng ý thoái vị, không phải là thừa nhận, hắn cũng không phải là tiên đế sinh ra rồi hả?

Đổng Khanh ngước mắt nhỏ giọng nói với Hoàng Thái Thúc: “Thái Thúc Công là muốn nhìn hai vị hoàng tôn này bình an sao? Ngươi cho là chuyện này thật có khả năng sao?”

Gương mặt Hoàng Thái Thúc làm khó, chỉ là thở thật dài, cũng không mở miệng nói.

Đổng Khanh nói: “Vật đổi sao dời, vật đổi sao dời, nhân sự đã sớm thay đổi, duy trì tình huống hiện tại, mới là kết quả tốt nhất. Lưu thị không hề tự giết lẫn nhau nữa.”

“lời ít nói!” Vũ Thái phi không nhịn được nhìn nàng chằm chằm nói: “Bổn cung ngược lại muốn biết rõ ràng, thân thế Hoàng thượng này đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, Ninh Vương và Anh vương bị phế làm thứ dân, ít nhất cũng có thể cam nguyện một chút. . . . . . .

loading