Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 163

Chương 163: ngươi chớ giành nam nhân với lão tử

Editor: Thơ Thơ

Lưu Ký cười nói: “Bị thương là thật, chỉ là không phải trọng thương, mặc trên người Nhuyễn Giáp, lần này chỉ là bị mũi tên bắn thủng vai phải, cánh tay trái, còn có một tên sát qua eo, cắm lên Nhuyễn Giáp, xem ra dọa người, trên thực tế cũng không bị thương tới chỗ yếu. Vết thương rửa sạch sẽ, vá một chút, phía trên đắp một chút thảo dược thì không có gì đáng ngại.”

Thẩm Mộ Thu quay đầu nhìn hắn chằm chằm nói: “Lần sau, cũng không may mắn như vậy!”

Đổng Khanh nhìn vết thương trên người hắn thấm máu, nhỏ giọng nói: “mới vừa rồi nhìn ngươi giống như hôn mê?”

Lưu Ký ngưng mắt nhìn nàng, hai mắt khẽ nhúc nhích, nhếch miệng lên nở nụ cười nói: “Lo lắng? Ngươi lo lắng cho ta sao?”

Thẩm Mộ Thu lạnh giọng chế nhạo nói: “Cổ đại có một anh hùng hào kiệt cạo xương chữa thương, người ta vừa ngồi ở trên ghế, vừa đọc Xuân Thu, vừa khiến đại phu dùng dao nhỏ cạo đi độc trên người của hắn đấy. Ngươi ở đó nằm giả chết coi ra cái gì?”

Lưu Ký cau mày nói: “Đừng tưởng rằng vá vết thương cũng sẽ không đau. Nếu không, ngươi tới thử nhìn một chút, đến tột cùng đau hay không đau?”

Lúc này, lão đại phu hình như đã nghỉ ngơi đủ rồi, hắn đột nhiên đứng dậy từ dưới đất, thở dài nói với Ninh Vương: “Nếu Ninh Vương Điện hạ đã không sao, như vậy lão phu cũng nên trở về sơn trang rồi.”

Lưu Ký giơ tay lên nói: “Đi đi, về nói lại cho Anh vương, Lưu Ký ta còn chưa có chết!”

“Vâng” lão đại phu khẽ cong người, cầm cái hòm thuốc, liền lui xuống.

Đổng Khanh kinh ngạc nhìn bóng lưng lão đại phu rời đi, dời ánh mắt tới trên người Thẩm Mộ Thu, cắn răng một cái nói: “đại phu này được mời tới từ sơn trang Ngưỡng Thiên sao? Cái này không bằng bại lộ hành tung của Ninh Vương sao?”

Thẩm Mộ Thu đứng thẳng nhún vai nói: “Nếu không, xảy ra chuyện khẩn cấp, trên người Trường Phong trúng tên máu chảy không ngừng, ở nơi này hoang sơn dã lĩnh, duy chỉ có sơn trang Ngưỡng Thiên có sẵn đại phu, ta cũng là không có lựa chọn nào khác.”

“Thôi!” Lưu Ký cầm áo khoác đặt ở bên giường lên nói: “Chúng ta vẫn nhanh rời khỏi nơi này đi.”

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

“Xin hỏi Điện hạ định đi nơi nào?” Đổng Khanh lập tức hỏi.

Lưu Ký quay đầu nhìn nàng trong chốc lát, ánh mắt lại mang theo mấy phần do dự.

Thẩm Mộ Thu lại không chút tị hiềm cười lạnh nói: “Đổng đại nhân cần gì đã biết rõ còn hỏi đấy. Dĩ nhiên là đi tìm Kim thị rồi, chúng ta lấy được bà trước tiên, lần nữa rơi vào trong tay Anh vương, đã tìm được người đâu.”

Mắt thấy hai người kém một chút tốt hơn, chỉ có Kim thị mới có thể tạo thành mâu thuẫn giữa Ninh Vương và Đổng Khanh. Vì vậy hắn cố ý đem lời nói ra.

Đổng Khanh nhỏ giọng nói: “Ngươi làm sao kết luận Kim thị còn sống?”

Thẩm Mộ Thu từ từ nói: “khi ta xuống sườn núi thì phát hiện bà đã tự mình bơi lên bờ rồi, đang nằm ở bên bờ nghỉ ngơi, khi Kim thị nhìn thấy ta, sợ ta bắt bà, liền vội vàng hấp tấp chạy xuống núi rồi, lúc ấy ta vô hạ cố cập với bà, không thể làm gì khác hơn là mặc cho bà chạy đi. Kim thị đã thoát nguy hiểm, bà há còn có thể lưu lại nơi đỉnh núi này sao?”

Quả nhiên, Đổng Khanh lập tức nói: “Ta và các ngươi đi thôi.”

*

Xe ngựa từ từ lao vụt trên quan đạo. Phát ra tiếng “Cạch cạch cạch”, trên xe ba người Lưu Ký, Đổng Khanh và Thẩm Mộ Thu đều đặc biệt thay đổi trang phục.

Một vị đại hiệp dáng ngoài anh tuấn tiêu sái, một vị ngụy nương thao tác sống mái, hơn nữa một vị tuyệt sắc mỹ nam dung nhan kinh người, thật rất dễ khiến người khác chú ý rồi. Rất dễ dàng sẽ bị bại lộ hành tung.

Ba người thay đổi trang phục mục đích cũng là vì sợ bị truy tung, chuyện Kim thị đã kinh động hoàng thượng, hắn cảm thấy nghi ngờ, nhất định sẽ có hành động. Đổng Khanh lo lắng người của hoàng thượng truy tung, hắn sẽ phát hiện chuyện Kim thị; mà Ninh Vương và Thẩm Mộ Thu nhất trí cho là, tránh người ngựa của hoàng thượng truy tung là một ý kiến hay.

Ninh Vương Lưu Ký thay phương tiện đi lại. Đổi mặc vào y phục dân chúng bình thường, miệng tay áo dùng; Đổng Khanh trở lại trang phục nữ nhân, mặc trên người quần la màu nhạt, một đầu tóc đen tùy ý kéo. Trên búi tóc cắm một cây Ngân trâm tầm thường; Thẩm Mộ Thu dung nhan tuyệt mỹ cố ý dán lên râu giả màu trắng, trên đầu mang theo cái mũ,

loading