Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 161

Chương 161: Ngươi cút cho trẫm

Editor: Thơ Thơ

Triệu Phong Nguyên nói tiếp: “nữ nhân do Đậu cô nương đưa tới cũng rơi xuống vách núi rồi, sau đó Ninh Vương trúng tên, rớt xuống, còn có tùy tòng của hắn, tự mình cũng nhảy xuống.”

“Loạn thất bát đấy! Việc này rốt cuộc là sao vậy?”

Lưu Lăng nghe xong, lập tức bước nhanh tới bên vách núi, cúi đầu, đi xuống nhìn lên, lúc này, sắc trời đã sáng tỏ, phóng tầm mắt nhìn tới, phía dưới rừng cây rậm rạp, dáng dấp hết sức tươi tốt, xanh miết rậm rì, một mảnh xuân ý dào dạt, giữa màu xanh, mây mù trên núi dâng lên, sương trắng lượn lờ, mờ mịt u ám, sương bao phủ núi non, bảo bọc chung quanh thung lũng, dấy lên mấy phần sương mù mờ mờ ảo ảo.

Hắn quay đầu, lại liếc thấy Đổng Khanh ngơ ngác ngồi liệt ở bên bờ đá.

Từ khi hắn mang theo đại đội nhân mã lên núi, nhanh chóng khống chế thế cục, lúc ấy liền nhìn thấy nàng ngồi ở vách đá, như tượng bùn điêu khắc không nhúc nhích.

Nhất định là xảy ra chuyện gì để cho nàng cảm thấy rung động, mới có thể dẫn đến nàng hoảng hốt như thế, hắn cảm thấy cực kỳ hoang mang, đang tính toán sẽ lén lút hỏi nàng nguyên do.

Tia nắng ban mai trên bầu trời chiếu ánh sáng ở trên dung nhan Đổng Khanh hơi có vẻ mất hồn, lúc này Lưu Lăng mới phát hiện ra nơi khóe mắt nàng lại nén lệ, vẻ mặt khác thường.

“Phía dưới cành lá sum suê, giữa cây cối hình như hết sức rậm rạp, chỉ là sương mù thật sự quá dày, không thấy rõ độ cao. . . . . . . .” Triệu Phong Nguyên ép người xuống, cúi đầu, nhìn phía dưới vách núi, dò xét lại nói: “Nếu như ở dưới kia cách nhau không phải quá cao mà nói, từ phía trên này té xuống, sẽ chỉ là da thịt chịu khổ, cơ hội còn sống khá cao, Ninh Vương trẻ tuổi cường tráng, tựa như một con giao long, hắn sẽ không có chuyện gì chứ?”

Còn sống?

Nghe lời nói này, đột nhiên Đổng Khanh phục hồi tinh thần lại, sau khi thu lại tâm thần, liền vội vàng đứng lên, hướng về phía Lưu Lăng tự động chờ lệnh nói: “Hoàng thượng, xin cho vi thần đem người tiến về phía khe núi đi tìm Ninh Vương thôi.”

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

Lưu Lăng đưa ánh mắt rơi vào trên mặt nàng hơi có vẻ mất mác, vẻ mặt đột nhiên ngưng tụ. Trầm thấp mở miệng nói: “Không! Chuyện này, trẫm không cho ngươi đi làm.” Dứt lời, nhấc tay, đội trưởng thị vệ hoàng đế Hàn tướng quân lập tức tiến lên ôm quyền nói: “Hoàng thượng xin phân phó.”

Lưu Lăng không nhanh không chậm mở miệng nói: “Ngươi lập tức dẫn theo mọi người đi xuống núi lục soát, cần phải hoàn toàn, mau chóng tìm được vị trí Ninh Vương.”

“Thần tuân lệnh!” Hàn tướng quân lĩnh quân mệnh, liền nhanh chóng lui xuống.

Đổng Khanh ngước mắt nhìn thấy Hàn tướng quân này một thân nhung trang cao lớn, áo khoác ngoài màu đỏ bay theo gió nâng lên tư thế oai hùng, không khỏi làm nàng hồi tưởng lại bộ dáng Vệ Sùng Văn lúc còn sống, trong lòng nhất thời căng thẳng.

Sùng Văn bởi vì nàng mà chết. Mà Ninh Vương vì bảo hộ nàng chu toàn, không tiếc thân mình nên cả người bị trúng tên, thậm chí rơi xuống vách núi. . . . . . . Trên người nàng lưng gánh nợ. Nàng trả không nổi nợ tình cảm đã rất nhiều…, nhiều đến nổi vượt qua năng lực nàng có thể gánh vác, để cho nàng cơ hồ không thở được.

Nàng nhất định phải tìm được Ninh Vương, chính mắt thấy được hắn bình an, nàng mới có thể thản nhiên yên tâm bỏ xuống gánh nặng.

“Hoàng thượng. Chuyện tìm kiếm Ninh Vương, xin để cho Đổng Khanh làm đi, ta nhất định muốn tự mình tìm được Ninh Vương, tự mình chăm sóc thương thế của hắn, như vậy, ta mới có thể an tâm nhé!” thái độ Đổng Khanh kiên quyết khác thường.

Thấy nàng vì Ninh Vương mà mất hồn, hay bởi vì lo lắng sống chết của hắn, mà có bộ dáng lo lắng. Trong lòng Lưu Lăng rất khó chịu, hắn lập tức lạnh giọng cự tuyệt nói: “Trẫm đã hạ lệnh Hàn tướng quân lục soát toàn bộ núi, bất luận sống hay chết, cần phải tìm được Ninh Vương, trong triều còn có chuyện quan trọng phải làm. Tốt hơn hết ái khanh theo trẫm cùng nhau trở về Hoàng Thành thôi.”

“Hoàng thượng!” Đổng Khanh tâm ý đã quyết, nàng ngước mắt đón ánh mắt Lưu Lăng không tha thứ. Tuyệt nhiên nói: “Thần, xin hoàng thượng cho phép!”

“Đổng Khanh, ngươi? !” Lưu Lăng ngầm sinh lòng đố kị, tức giận

loading