Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 156

Chương 156: thân mẫu ruột của hoàng thượng sao?

Editor: Thơ Thơ

Đổng Khanh thuận lợi ở lại sơn trang Ngưỡng Thiên, nguyên nhân không phải là bởi vì Ninh Vương, ngược lại là ngoài ngoài dự đoán của nàng.

Bữa tối thì mọi người Ninh Vương, Anh vương, Đổng Khanh, Triệu Phong Nguyên cùng Đậu Nguyên Nguyên theo thứ tự nhập tọa dùng bữa, thức ăn phong phú từng món được đưa vào, mùi cơm chín bay đầy phòng khách, mọi người đều theo đuổi tâm tư riêng của mình, vì vậy trong lúc dùng bữa hết sức an tĩnh, chỉ có Triệu Phong Nguyên thỉnh thoảng mở miệng cố ý tìm Lưu Hâm nói chuyện, Lưu Hâm lại câu được câu không ứng phó.

Sau khi rượu quá ba vòng, Lưu Hâm nâng chén, cười nói với Đổng Khanh: “Sắc trời đã tối, đường núi không dễ đi, như vậy đi, Bổn vương phái mấy thị vệ bản lĩnh lưu loát, hộ tống Đổng Tư Mã và Triệu quận chúa trở lại Hoàng Thành thôi.”

Trong lời nói nói xong hiểu, rõ ràng là Anh vương đang đuổi người. Hơn nữa còn cố ý phái người giám thị họ xuống núi.

Lệnh đuổi khách hạ xuống, Lưu Ký cười nói: “Quấy rầy mấy ngày, Bổn vương cũng nên cáo từ, không bằng sẽ để cho ta hộ tống Đổng Tư Mã và Triệu quận chúa trở về Hoàng Thành thôi.”

Lúc này, Đậu Nguyên Nguyên lại hạ chiếc đũa nói: “Trong sơn trang, phòng trống còn nhiều, khách tới là Đại Tư Mã và vị hôn thê của Anh vương, có thể nào chậm trễ như thế?” Nói xong, nói với Đổng Khanh: “Đại Tư Mã và Quận chúa lưu lại một đêm, đợi trời sáng rồi mới rời đi.”

Đột nhiên Đậu Nguyên Nguyên mở miệng lưu khách, chuyện này quá mức ngoài ý muốn, sắc mặt của Ninh Vương và Anh vương khẽ biến, không còn kịp mở miệng nữa, Đổng Khanh đã nhanh chóng nâng chén nói: “Tạ Đậu tiểu thư nhiệt tình tương mời, như vậy Đổng Khanh vì vậy mà cám ơn.”

Đọc FULL truyện tại đây

*

Sau bữa tối, Ninh Vương cùng với nàng chậm bước trở lại sương phòng.

Bên cạnh ao nhỏ, tiếng nước chảy róc rách, trăng sáng cô lãnh, treo trên cao ở trên trời, trong trúc uyển, “vạn lại câu tịch” (không có một tiếng), hai người yên tĩnh không nói, theo đuổi tâm tư của mình bước vào trong đường mòn.

“chuyện Trường An, ta đã nghe nói. Thân thể của nàng tốt không?” Lưu Ký hỏi phá vỡ trầm mặc đầu tiên.

Đổng Khanh trả lời: “Ở chư vị thái y toàn lực cấp cứu, cuối cùng đoạt lại một cái mạng rồi, chỉ là, rượu độc còn đả thương phổi của nàng, công chúa phải cẩn thận điều dưỡng một chút mới có thể khỏi hẳn.”

“Nha đầu này. . . . . . . .” Lưu Ký thở dài nói: “Chờ ta rảnh, lại dẫn Thẩm Mộ Thu vào cung lén đi thăm nàng một chút, nghe nói trước đó vài ngày, nàng bất mãn Vũ Thái phi thay nàng an bài hôn sự, cho nên bực tức rời cung trốn đi, ở trong phủ ngươi mấy ngày. Cố ý nương nhờ nơi ngươi, nàng nhất định là rất muốn thấy mặt Mộ Thu một lần.”

“nếu Thẩm lão bản thật sự vô ý, xin Điện hạ đừng vội thôi.”

Đang nói, đi tới cửa sương phòng của nàng, hai người dừng bước lại, Lưu Ký quay đầu nhìn nàng, khuôn mặt anh tuấn tản mát ra nhàn nhạt anh khí bức người, mi gian lại hơi nhíu lên. “Ta hiểu rõ mục đích ngươi đi tới sơn trang Ngưỡng Thiên là gì. Dĩ nhiên trong lòng Lưu Hâm cũng biết rõ, chuyện này liên quan đến tranh giành hoàng quyền, tương đối nguy hiểm, ta còn hi vọng ngươi đừng dính vào.” Thấy nàng không động cùng buồn bã, hắn nói tiếp: “thù của Vệ Sùng Văn, ta nhất định sẽ thay ngươi báo. Chỉ cần là tâm nguyện của Đổng Uyển ngươi, Lưu Ký ta không tiếc trả giá tất cả, thay ngươi đạt thành. Duy nhất sở cầu. Chính là hi vọng ngươi có thể an nhiên, cho nên, vẫn là thỉnh ngươi chớ mạo hiểm thôi.”

Nhìn hắn nói tình thâm nghĩa trọng.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hắn đi tới nơi này, không phải là đang cùng Anh vương hợp mưu sao?

Phải có Kim thị, hắn lập tức có thể phế hoàng thượng. Đăng cơ làm Hoàng đế rồi!

Đổng Khanh nhìn thẳng vào mắt hắn, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Đêm đã khuya. Điện hạ nên về sớm một chút an nghỉ thôi.”

Thái độ của nàng hết sức lạnh lùng.

Ánh mắt Lưu Ký nhanh chóng thoáng qua một tia thất ý, lại hơi biến mất, hắn ngưng mắt nhìn nàng hồi lâu, rốt cuộc cuối cùng chậm rãi mở miệng nói: “Ngươi giục ngựa bôn ba mà đến, mệt không, sớm an giấc một chút, sáng sớm ngày mai, ta dẫn ngươi xuống núi, ta sẽ tự mình hộ tống các ngươi trở về.”

“Gấp như vậy đưa hạ thần đi? Điện hạ là lo lắng

loading