Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 148

Chương 148: thái độ của hoàng thượng đại biến

Editor: Thơ Thơ

“Vạn lần không ngờ, trẫm. . . . . . . Chỉ có thể dùng phương thức này tới độc chiếm ngươi! Đổng Uyển, nói cho ta biết, ngươi vẫn thích Lưu Lăng sao? Yêu Lưu Lăng tình lang thanh mai trúc mã của ngươi chăng?”

Nàng dập đầu để trên mặt đất, nhỏ giọng nói: “Vi thần, đã không còn nhớ rõ Đổng Uyển này.”

“Rất tốt! Rất tốt!” Hắn khàn giọng chua sót nở nụ cười, cũng buồn bã rơi lệ, hồi lâu, rốt cuộc nức nở nói: “Mà Lưu Lăng ta vẫn còn yêu Đổng Uyển . . . . . . . . . Đến suốt cuộc đời.”

Lời nói vẫn còn chưa dứt, lại thấy hắn cởi gói đồ nhỏ trên vai xuống, ném tới trước mặt nàng.

Bọc quần áo đột nhiên bị bỏ rơi trước mắt nàng, va chạm mặt đất, phát ra tiếng vang nhỏ xíu.

“Hoàng thượng?” Nàng ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn hắn.

“bọc quần áo này của trẫm, đặt ở chỗ này trước, đợi đến một ngày nào đó, có lẽ khi ta và ngươi cũng hết trách nhiệm rồi, có lẽ đột nhiên ngươi nhớ tới Đổng Uyển là ai, lúc nào trẫm cũng có thể tới đây, mang đi cái bọc quần áo này cùng Đổng Uyển.”

Dứt lời, cũng không quay đầu lại, bước nhanh đi ra bên ngoài.

Nàng ngoái đầu nhìn bóng lưng hắn chán nản rời đi, cho đến khi bóng dáng của hắn hoàn toàn biến mất ở trước mắt, hồi lâu. . . . . . . , rốt cuộc nàng lã chã rơi lệ, “Lăng lang, chúng ta đi tìm một nơi sơn minh thủy tú định cư, sanh con dưỡng cái, mỗi ngày nhìn Húc Nhật Đông Thăng (mặt trời lên phía đông), mặt trời lặn về tây, mùa xuân cùng nhau ngắm hoa, mùa hạ chèo thuyền du ngoạn, mùa thu hái hoa cúc, mùa đông xem tuyết, cách xa tất cả phân tranh, an ổn bình tĩnh vượt qua cả đời. . . . . . . . Đây là người ta ước mơ tương lai tốt đẹp cỡ nào. Ngươi muốn như vậy chứ? Nhưng mà lại không thiết thực dường nào . . . . . . . , ngươi được giang sơn của ngươi, ta có Đổng thị nhất tộc của ta!”

Mấy miếng lá phong nhẹ nhàng rơi xuống, trên không trung lắc lư, mang đến một tiếng xào xạc thu ý.

Lúc này, trong nhà truyền đến tiếng của Triệu di nương, bà bưng một chén canh vào cửa, nhìn thấy nàng không có ở trong nhà. Liền nhẹ giọng kêu ngoài vườn: “Uyển Nhi ơi, ngoài phòng lạnh, đi vào nhanh một chút đi! Di nương hầm canh bổ cho ngươi, con chim quý hiếm kia di nương len lén giấu một cái chân lớn, hầm canh cho ngươi, Chiêu nhi biết, uống trộm một hớp, còn khen không ngừng đâu, ngươi đi vào nhanh nếm thử một chút đi!”

“Tỷ tỷ, ngươi không đi vào. Ta muốn uống cạn sạch đó.” Tiểu Đổng chiêu đi theo di nương vào cửa, cười ở trong phòng.

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

“Đến rồi!” Nàng đáp một tiếng, liền xoay người vào trong nhà.

***

Từ Ninh cung.

Gió thổi nhè nhẹ, ánh mặt trời chiếu xuống trong vườn ngự uyển. Bóng cây đu đưa trên sân nhà, bóng cây ẻo lả ước hẹn, gió chầm chậm thổi lất phất, phát ra tiếng xào xạc. . . . . . . Trong tẩm điện,màn lụa nhẹ nhàng bay lên. Khói trong lư hương lượn lờ, mang đến ấm áp trong phòng.

Thái hậu mời mẹ con Đậu thị vào cung uống trà, gần đây Quận quân Thừa Ân rất được Thái hậu sủng ái cũng được bà tìm tới.

Thân tỷ muội mang theo nữ nhi vào cung, Vũ Thái phi tự nhiên cũng tới Từ Ninh cung bồi ngồi.

Hương trà tỏa bốn phía cả phòng, đang lúc mọi người sắp hàn huyên, hoàng thượng lại phái người tặng quà tới đây.

Nội thị ở chỗ hoàng thượng phái tới khẽ cong người trước Hoàng thái hậu nói: “giờ phút này Hoàng thượng đang bận ở trong buồng lò sưởi nghị sự cùng các đại thần. Biết được Đậu phu nhân mang theo Đậu tiểu thư vào cung bái kiến Thái hậu, liền đặc phái nô tài tặng quà tới đây.”

Nghe vậy, Đậu phu nhân và Đậu Nguyên Nguyên lập tức từ trên ghế đứng dậy. Vui mừng quỳ xuống đất tạ ơn.

Thái hậu cười nói: “Tốt! Tốt! Nhạc mẫu khó được vào cung một chuyến, vốn cho là như thế!” Nói xong giơ tay lên nói: “Đến, nhanh đưa lên cho ai gia nhìn một chút, rốt cuộc Hoàng đế phái các ngươi tặng thứ gì tới?”

Nội thị lập tức dẫn người, bưng từng món quà tặng đến trước mặt Thái hậu. Cung kính nói: “Khởi bẩm Thái hậu, hoàng thượng lệnh nô tài đưa tới hai đôi Ngọc Như Ý, vòng Mã Não, còn có hai mươi bộ gấm vóc.”

Thái hậu ở trên bàn cẩn thận nhìn rồi nhìn. Gật gật đầu nói:

loading