Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 141

Chương 141: sao không đoạt hoàng thượng tới đây?

Editor: Thơ Thơ

“Nhìn xem, sắc mặt hoàng thượng thật khó coi? Trên gương mặt tuấn tú lại chất đầy vẻ cô đơn, nhất định là hắn không muốn kết hôn với thiên kim của thừa tướng, khiến cho người ta thấy phải đau lòng.”

Hương Lan thị tỳ cận thân của Lâm Dương nhi lặng lẽ xốc màn trúc, nhìn ra bên ngoài xem xét bữa tiệc trong vườn vài lần, sau đó ngoái đầu nhìn về phía chủ tử cười nói.

Lâm Dương nhi ngoắc ngoắc tay cười nói với nàng: “Trở lại thôi, đừng nhìn nữa.”

“Vâng”

Hương Lan lập tức trở về bàn tiệc, rất là tận tâm phục dịch chủ tử của mình, vội vàng giúp nàng rót rượu.

Hoàng gia mở yến tịch, cho đòi đại thần, tất nhiên tách nam nữ ra hưởng dụng thức ăn ngon và uống rượu. Bên ngoài bữa tiệc, thiết lập trong vườn hoa, ngoại trừ Thái hậu và hoàng hậu tương lai chính xác là Đậu Nguyên Nguyên, cùng quan triều đình Đại Tư Mã Đổng Khanh, nữ quyến còn lại, đều ở trong điện hưởng yến.

Trong điện, các nữ nhân hậu cung, y theo cấp bậc địa vị thế nào, theo nhóm mà ngồi, trong mắt nhìn đi, một mảnh y hương khách ảnh, châu hoàn thúy quấn, tiếng nói chuyện với nhau bên tai không dứt.

“Trong cung này rượu uống thật là ngon.” Lâm Dương nhi nhìn lướt qua một bình nói.

“Quận quân đang nói đùa sao? Đây chính là rượu quả nho lần trước ngươi nói với hoàng thượng. Bởi vì một câu nói của ngươi, hoàng thượng còn đặc biệt hạ lệnh, cho lão bản tửu lầu kia phái người khoái mã (tốc hành) trở lại Giang Nam, sai người đưa vào cung, hoàng thượng có lòng như vậy, cái này còn chưa hiểu sao? Từ trong lòng hoàng thượng, là chân chánh cưng chiều ngươi đó.”

Hương Lan nói tới chỗ này, không nhịn được nhỏ giọng khuyên nhủ: “Sao Quận quân không chân chính đoạt cho được hoàng thượng tới đây chứ? Cũng không thể cả đời đợi bên cạnh hoàng thượng, chỉ làm một quận quân chứ? Ta dám nói, tâm tư của hoàng thượng, có một phần ở nơi ngươi rồi, ngươi không lo lợi dụng, thật chẳng lẽ nghĩ chắp tay, đem ngai vàng hoàng hậu tặng cho Đậu tiểu thư sao?”

“Đừng nói bậy nữa, rót rượu đi.” Lâm Dương nhi cười nhẹ nhàng.

Một thị tỳ nho nhỏ há có thể hiểu, kẻ địch mạnh nhất của nàng, không phải Đậu tiểu thư mà hoàng thượng một lòng chỉ muốn thoát khỏi, mà là Đổng Uyển đã ghim sâu gốc trong lòng hắn.

Đọc FULL truyện tại đây

Phương thức cao minh nhất chế địch. Chính là giao hảo cùng kẻ địch, lợi dụng nàng diệt trừ kẻ địch thứ yếu, sau đó sẽ tùy thời nhất cử (một lần hành động) quật ngã đối phương, khiến cho đối phương cũng vô lực bò dậy.

Nếu như, nàng vô lực nhất cử quật ngã đối phương như vậy, người nọ vĩnh viễn cũng không thể trở thành kẻ địch của nàng, nàng còn phải hết sức tới giao hảo.

Trong điện, mùi rượu sực nức bốn phía.

Hương Lan nghiêng bình rượu về một phía, vừa cười nói: “Rượu này mùi thơm thật nồng.”

“Chớ khinh thường rượu này. Tác dụng chậm nhưng rất mạnh.” Lâm Dương nhi cười nói, “Chuyện ta giao phó, ngươi làm xong chưa? Sự kiện kia rất quan trọng. Ngươi cũng không thể nói sai lầm rồi.”

Hương Lan để bình rượu xuống, ngước mắt hỏi “Quận quân là chỉ sự kiện ba năm trước đây hoàng thượng ngoài ý muốn ngã vào ao nước sao? Ba năm trước đây, ta là người trong cung công chúa Trường An, ngày đó ta cùng với công chúa xuất cung đi thăm dì nàng, mang về vài hũ rượu. Công chúa lại chuyển tặng một bình hoa tửu trong số đó cho tiểu thư Đổng Uyển, vì vậy, đêm đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn. . . . . . . , chuyện này, vẫn không ai dám nói ra, rất sợ rước họa vào thân. Ta nghĩ nhất định bình hoa tửu này có vấn đề. Lúc ấy, tiên đế ra nghiêm lệnh ngậm miệng, sau khi hắn băng hà. Thái hậu cũng không còn đề cập tới chuyện này, dù sao năm đó Thái Tử gia, thân thể đã khang phục, còn lên ngôi làm hoàng thượng, mà Tiểu thư Đổng Uyển lại càng biến hóa nhanh. Mà lại thành chính nhất phẩm Đại Tư Mã Đổng Khanh rồi, chuyện này lại càng không có người nhắc tới nữa. . . . . . . . . Chỉ là, ta vẫn cảm thấy vấn đề xuất hiện ở trong bình hoa tửu này.”

“Mặc kệ hoa tửu có vấn đề hay không, sẽ có người đi truy tra, giao cho văn thái y một ít vàng của ta rồi hả?”

“Xin Quận quân yên tâm, sớm đã làm xong, Vệ tướng quân nhất định sẽ không cẩn thận biết chuyện này.”

“Rất tốt.”

Lâm Dương nhi uống rượu ngon, một bộ dáng rãnh rỗi, ánh mắt nàng quay lại trong điện. Nhưng thấy Vũ Thái phi ngồi ở địa

loading