Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 141

Chương 141: sao không đoạt hoàng thượng tới đây?

Editor: Thơ Thơ

Hai mắt Lưu Lăng bởi vì bệnh mà vô hồn, ngưng mắt nhìn nữ nhân trước mắt, yếu đuối cười nhẹ một tiếng, nói: “Dương nhi, là Lưu Lăng ta liên lụy ngươi. . . . . . . Hôm nay ngươi đối đãi ta như vậy. . . . . . . , ngày sau. . . . . . . . Cả đời ta nhất định phúc họa cùng ngươi. . . . . . . .”

“Dương nhi không cầu hồi báo, chỉ mong Thiên Quân khôi phục.”Nàng nhỏ giọng nói.

Lúc này, ngoài ngôi miếu đổ nát truyền tới tiếng kèn trống, vang trầm thấp từ phương xa, ngay sau đó là thiết kỵ, chiếc xe chạy băng băng phát ra tiếng “Ngượng ngùng”.

“Là Ninh Vương, hắn xuất binh rồi. . . . . . . .” Lưu Lăng quay đầu nhìn bên ngoài, khuôn mặt sầu lo, nhưng mà lại không thể làm gì, chỉ hận mình vào lúc này dính vào bệnh dịch, đi lại cũng suy yếu vô lực.

“Hoàng thượng, ta tới cõng ngươi đi!” Lâm Dương nhi xoay người, đưa lưng về phía hắn, nói: “Chúng ta phải gấp rút lên đường, đi cả ngày lẫn đêm, đến thị trấn lớn một chút, nói không chừng vận khí tốt, có thể mua được một chiếc xe.”

Thành Cô Tô vì vận chuyển lượng lớn nước và dược vật, trâu, ngựa, xe trong vòng trăm dặm. . . . . . . . , dù chỉ là xe kéo nho nhỏ, tất cả công cụ giao thông có thể sử dụng đều bị Ninh Vương cho cưỡng chế chinh thu, dù cho hoàng thượng dùng Đại Hoàng, nàng cũng phí rất nhiều công phu, hao tốn không ít ngân lượng, thật vất vả mới lấy được.

Lưu Lăng nhìn thân thể nàng mảnh mai, chần chờ trong chốc lát, nhỏ giọng nói: “Phải đi ngoài 100 dặm đường. . . . . . , ngươi chịu đựng được ư, trẫm lo lắng ngươi mệt mỏi sụp đổ. . . . . . .”

“Hoàng thượng, xin yên tâm, vì hoàng thượng, Dương nhi nhất định sẽ liều mạng chống đỡ.” Lâm Dương nhi vỗ lưng của mình, nói: “Mau lên đây đi, chúng ta phải vượt qua!”

Ngăn cản chiến tranh quan trọng hơn, Lưu Lăng kéo thân thể ốm yếu, bò lên lưng Lâm Dương nhi, bỗng dưng, trong nháy mắt cảm nhận được thân thể nàng mảnh mai như vậy. Ánh mắt của hắn dâng lên cảm động thật sâu, trong lòng cũng không khỏi xúc động .

“Hôm nay nếu như ngươi không rời bỏ, ngày sau, Lưu Lăng ta nhất định không vứt bỏ ngươi. . . . . . . , ngươi ân nghĩa như thế, trẫm tuyệt không vong phụ.”

“Hoàng thượng, Dương nhi nhất định ghi nhớ hôm nay ngài nói như vậy.” Lâm Dương hơi thấp giọng.

Là 『 ân nghĩa 』, hoàng thượng cảm động và ghi nhớ chính là ân nghĩa của nàng, hồi báo nàng cũng là ân nghĩa, không phải tình.

Cái chữ『 tình 』quá gian nan. Cũng quá xa xỉ, tình của hoàng thượng, đã sớm bị nữ nhân khác chiếm đi rồi.

Đợi một thời gian nữa. Cuối cùng nàng sẽ đoạt trở về.

***

Nếu chiến thuyền lớn theo nước sông chậm rãi đi tới, Đổng Khanh ngồi ở trong khoang thuyền, loáng thoáng nghe được tiếng nước sông vỗ vào thân thuyền, trừ tiếng nước chảy, tiếng chim kêu. Bên ngoài hình như hoàn toàn yên tĩnh, không khí trong khoang thuyền lại căng thẳng dọa người, mưa gió sắp đến sẽ có yên tĩnh quỷ dị.

Ninh Vương và Triệu vương, Vĩ vương cùng đợi trong khoang thuyền, những Vương Hầu khác đợi trong thuyền chiến trên, bây giờ đi về phía bắc hơn hai mươi mấy chiến thuyền. Thành nhóm năm năm mà đi, tác phong nhà binh trên biển, phóng tầm mắt nhìn tới. Rất là hùng tráng.

Vĩ vương liếc mắt ngoài cửa sổ một cái, vuốt râu xám trắng nói: “Cách bờ sông càng lúc càng gần, ước chừng chưa tới nửa canh giờ nữa sẽ cập bờ.” Dứt lời, hắn đóng cửa gỗ thật chặt.

“Cách bờ còn có chút thời gian, xin cho hạ thần đi ra ngoài hóng mát một chút đi!” Đổng Khanh bị không khí nghiêm túc trong khoang thuyền bực bội sắp không kịp thở. Liền muốn đi ra mũi thuyền một chuyến, nhìn nước trường giang cuồn cuộn một chút.

Vừa đứng dậy. Lại đột nhiên bị Ninh Vương kéo trở về, hắn nhỏ giọng cảnh cáo nói: “Đừng đi ra, sắp cập bờ, rất nguy hiểm!”

“Nguy hiểm sao?”

Chưa phản ứng kịp, bỗng dưng, lại nghe được bên ngoài có người lớn tiếng kêu la: “bắn tên tới rồi!”

Giọng nói vẫn còn rơi, nghe ngoài khoang thuyền vang lên một hồi tên phá vỡ

loading

(Còn tiếp)