Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 131

Chương 131:đêm viên phòng

Editor: Thơ Thơ

Trong khuê phòng, ánh nến dao động, màn trướng nhẹ bay, ánh trăng sáng ngời, xuyên thấu qua song cửa sổ giọi vào một mảnh mát rượi.

Vệ Sùng Văn ngồi trên giường êm bên cửa sổ, tay cầm cuốn sách, đang chuyên chú ở phía trên.

“Đang xem những thứ gì?” Nàng hỏi.

Vệ Sùng Văn nghe tiếng bèn ngẩng đầu lên, hỏi một đằng, lại trả lời một nẻo, hắn ngưng mắt nhìn nàng, hai tròng mắt màu đen phản chiếu ánh nến, thiêu đốt nóng bỏng, khóe miệng nở nụ cười nói: “Triệu di nương lấy một đôi hoa chúc long phụng tới đây, tuy nói không phải mới vừa thành thân, tối nay cũng nên coi như là đêm tân hôn chứ? Nghe nói hoa chúc long phụng phải đốt suốt đêm đấy.”

Đổng Khanh liếc hoa chúc long phụng một cái, nhỏ giọng nói: “Thứ cho ta tắm rửa thay quần áo trước.”

Dứt lời, gọi ra ngoài: “Hồng Ngọc! Lấy nước nóng vào.”

Hồng Ngọc ở bên ngoài nghe được, lập tức vội vàng.

Chốc lát, trong nhà đã để một thùng nước tắm tràn đầy sương khói, sương khói mơ hồ, sương khói toát ra theo hơi nóng đi lên, vài cánh hoa hồng màu đỏ, lơ lửng ở trong nước, nhàn nhạt hương hoa thơm.

Đổng Khanh đi vào bên cạnh thùng tắm, thuận tay để mành trướng xuống, ngăn cách với bên ngoài.

Bên trong, mờ mịt, che đậy chung quanh, không bao lâu sau truyền đến một loạt tiếng nước chảy.

Vệ Sùng Văn để quyển sách trên tay xuống, cách mành trướng, cười lang lảnh nói: “Mới vừa rồi ngươi hỏi, còn chưa có nói cho ngươi đâu, ta học sách này là 『 Xuân Thu 』, ta Vệ gia lấy Quân Võ lập nghiệp, mặc dù lập được không ít công lao huyết hãn, năm xưa lại bị các văn thần châm biếm bất quá là một mãng phu, bắt đầu từ lúc đó, tổ tiên liền lập tổ huấn Vệ gia, yêu cầu tất cả các đệ tử Vệ gia thiết yếu ôn văn luyện võ, ngoài chuyên cần luyện võ nghệ, phải đọc thuộc Lục Kinh chi thư, cũng thỉnh thoảng học tập, coi như cầm đao kiếm trong tay, cũng phải dính cuốn sách này.”

“Tập võ cường thân, học văn biết lễ. Ôn văn luyện võ là cực tốt. Đổng Chiêu cũng đã lớn, ta đang định thay hắn tìm sư phụ vũ luyện đấy. Đúng rồi, nhắc tới chuyện đao kiếm, bội kiếm ngươi tùy thân đâu? Mới vừa vào phòng, thì không có nhìn thấy bội kiếm của ngươi, quanh năm đóng quân bên ngoài, ngươi luôn luôn là trường kiếm không rời người à?”

Vệ Sùng Văn cười nói: “Triệu di nương nói đêm tân hôn, không nên đeo đao kiếm vào phòng, rất không cát tường, sợ rằng tương lai sẽ đưa tới tai ương huyết quang. Vì vậy bà liền cất trường kiếm của ta, nói sẽ sớm trả lại ta, sau đó liền tặng một đôi Hoa chúc long phụng tới.”

Trong nhà hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ nghe tiếng nước chảy nhỏ.

Ngay sau đó Vệ Sùng Văn mới vào trọng tâm đề tài, “Vệ gia lấy Quân Võ lập nghiệp, sư phụ vũ luyện của Vệ phủ còn nhiều mà, nếu như ngươi nguyện ý, có lẽ tương lai tiểu cữu có thể dời đến Vệ phủ. Theo chúng ta cùng nhau ở, thường ngày cũng có thể chiếu ứng……..”

“Ta hiểu, mọi chuyện ngươi vì ta tính toán, chỉ là Đổng phủ còn có Tam thúc và Triệu di nương, tương lai Đổng Chiêu phải gánh vác trách nhiệm Nhất Gia Chi Chủ (làm chủ một nhà), vẫn đợi ở bên cạnh ta. Hắn sẽ dưỡng thành tính ỷ lại.”

Lời nói vẫn còn chưa dứt, bên ngoài lại truyền đến tiếng kinh hô của thị nữ Hồng Ngọc ở ngoài phòng đợi lệnh.

“Ah? Hoàng thượng? ! Sao Ngài đột nhiên tới? Ngài vào bằng cách nào?”

*

Lưu Lăng ngẩng đầu ngắm nhìn Ngân Hà, khóe miệng chứa đựng nụ cười thản nhiên…….

Tối nay ánh trăng sáng tỏ. Mãn Thiên Tinh Đấu (sao đầy trời), Tinh Không rực rỡ cùng ánh trăng chiếu rọi lẫn nhau, lộ ra cảnh trí lãng mạn. Vạn vật câu tịch, hoàn toàn yên tĩnh, trước hoa dưới trăng. Vừa đúng lúc cùng giai nhân cộng ẩm rượu ngon, vốn định sau bữa tối sẽ lưu nàng lại. Đợi ở Cung Vị Ương, lại cố kỵ trong cung có nhiều tai mắt, bất tiện làm việc, vì vậy, vừa ngẫm nghĩ lại, bèn thả nàng trở về phủ, hắn theo bóng dáng của nàng mà đến.

Trên ánh trăng liễu cúi đầu, người hẹn leo tường phía sau……..

Đường đường nhất quốc chi quân, vì một nữ nhân, lặng lẽ xuất cung, Phi Diêm Tẩu Bích, Y Nhân bay qua

loading