Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 130

Chương 130: Đổng Tư Mã là Gian Thần

Editor: Thơ Thơ

Nói tới chỗ này, đột nhiên Tiểu An Tử nhướng mày, hô nhỏ một tiếng nói: “A, không xong! Nơi đó có một cây đại thụ cao ngất, hắn không nên đi sang bên kia!”

Trường An liếc đại thụ bên mái hiên khác một cái, nói: “người ta dân chúng tầm thường, ở bên nhà trồng đại thụ là chuyện rất bình thường, có gì đáng kinh ngạc?”

“Cũng không phải!” nhất thời thần sắc Tiểu An Tử cứng lại, đôi con mắt hung hăng quét qua cây đại thụ kia, giọng điệu chuyên nghiệp không cho nghi ngờ, nghiêm nghị nói: “Là cây, sẽ rơi xuống lá cây, trên mái hiên, xử lý Khô Diệp là cực kỳ nguy hiểm, bẫy rập rất dễ dàng bị xem nhẹ, lúc Ninh Vương chạy ra giang hồ, làm đại hiệp tiêu sái, lộ ra bộ dángvõ công cao cường lại đẹp trai bạo, ngay cả hắn cũng từng nếm qua thiệt thòi vì Khô Diệp rồi đấy…… , Khô Diệp, là ác mộng của tất cả cao thủ võ lâm bọn chúng……”

Âm thanh chưa dứt, đột nhiên, bên kia truyền đến một tiếng kêu ré, bóng dáng trên mái hiên, trong giây lát đã biến mất tích.

Trên trán Tiểu An Tử đổ mồ hôi lạnh nói: “Hãy nói đi…… , phải chú ý Khô Diệp dưới chân.”

Trường An duỗi thẳng đầu ra ngoài cửa sổ thăm dò chút, ánh mắt tìm lại tìm, hỏi “Ah, hoàng huynh đâu rồi, sao đột nhiên không thấy?”

Chốc lát, bên kia dinh thự truyền đến mấy tiếng chó sủa, ngay sau đó một bóng dáng màu đen lại nhảy lên mái hiên lần nữa…….

Tiểu An Tử thở ra một hơi nói: “Từ trên mái hiên té xuống, hoàng thượng phản ứng thật mau, lập tức lại nhảy trở về mái hiên rồi, khi đó, Ninh Vương còn phải nhờ ta theo Đổng đại nhân cởi áo cứu lên khỏi vách núi đấy…… , có thể thấy được xoay mình ở mái hiên còn an toàn hơn so với vách núi. Như đã nói qua, sao dung nhan nam nhân đẹp mắt anh tuấn té xuống, cũng sẽ không ngã sưng mặt sưng mũi đấy?”

Lúc này, thấy hoàng thượng kéo dài tường cao phía tây, ngay sau đó từ cây nhẹ hơn tung qua, cuối cùng biến mất vào một dinh thự trong đó.

Thấy hình bóng hoàng thượng đã biến mất, Trường An sắp xoay đầu trở lại. Hỏi “Hoàng huynh đang muốn đi nơi nào?” Nói xong, nàng liếc Lâm Dương nhi một cái thật nhanh, ngay sau đó lại gần bên tai Tiểu An Tử, nhỏ giọng hỏi “Trừ ba nữ nhân Đổng Tư Mã, Đậu Nguyên Nguyên và Lâm Dương nhi, còn có vị thứ tư sao? Hoàng huynh tính toán bắt đầu sắp tràn đầy hậu cung sao?”

Tiểu An Tử khép lại một khép tay áo, lộ ra bộ dáng hiểu rõ ở trong lòng, từ từ nói: “Bất kỳ một nữ nhân nào, hoàng thượng chỉ cần nhìn trúng, cũng có thể cho đòi vào cung đùa giỡn. Căn bản không cần thừa dịp lúc ban đêm xuất cung……. , chỉ có một người không được, đó chính là Đại Thần Triều đình Đổng Tư Mã. Trong cung đùa giỡn đại thần. Truyền ra thể thống gì sao? Minh làm không xong, thì phải tới ám, không thể làm gì khác hơn là lén lút hành động……. , hoàng thượng phí công phu như vậy, chính là muốn đi cua Gian Thần của mình.”

Hắn nói tiếp: “Từ xưa tới nay, nào có Hoàng đế thừa dịp bóng đêm, Phi Diêm Tẩu Bích (một môn khinh công thường được nhắc nhiều trong các tiểu thuyết võ hiệp), còn suýt nữa bị chó cắn, chính là vì đi tới nhà tán tỉnh đại thần hay sao? Đổng Tư Mã triều ta, đã nghiễm nhiên trở thành người thứ nhất từ thiên cổ tới nay, Gian Thần vinh dự đăng quang ra ánh sáng…….”

Thì ra là đi nhà Đổng Tư Mã.

Trường An nghe xong. Nhất thời nổi lên hăng hái, mặt mày hớn hở vỗ tay cười nói: “Thật tốt quá, ta phải đi nhìn một chút hoàng huynh làm sao trước hoa dưới ánh trăng quyến rũ Đại Thần triều đình.”

Dứt lời. Bèn quát ra bên ngoài: “Dừng xe!”

Phu xe bên ngoài nghe, “Hô” một tiếng, cho xe ngựa chậm rãi ngừng lại.

Mắt thấy Trường An quả thật muốn xuống xe ngựa, Lâm Dương nhi vội vàng đưa tay ngăn cản nói: “Công chúa, không được! Ta bảo đảm qua với hoàng thượng. Không để cho ngươi chạy loạn, trước giờ tý phải đưa ngươi bình an về hoàng cung. Công chúa có thể

loading