Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 127

Chương 127: công tâm vì thượng thừa

Editor: Thơ Thơ

Thấy ánh mắt nàng khẽ nhúc nhích, như đang suy tư đáp án tốt nhất, Đổng Khanh lạnh lùng nói: “Ta chỉ muốn biết, nếu hoàng thượng không còn là hoàng thượng, chân tâm ngươi vẫn còn chứ?”

Thấy thái độ nàng như vậy, Lâm Dương nhi cũng không ẩn giấu rồi, nàng trực tiếp thừa nhận nói: “Lâm Dương nhi ta một mảnh chân tình, ở cùng một người gọi là Hoàng đế Lưu Lăng, hắn là hoàng thượng mà Dương nhi nhi ái mộ, cũng là nam nhân Dương nhi nhi ái mộ. Hai người này vốn chính là một thể, Đổng đại nhân muốn nghe không phải là Lâm Dương nhi cực kỳ thanh cao nói tới, ta chỉ yêu nam nhân này, mà không phải hoàng vị của hắn có thể đem đến cho ta tôn vinh cùng cao quý chứ?”

Đổng Khanh lạnh lùng nói: “Ngươi thương hắn, chỉ bởi vì hắn là Hoàng đế, nếu ngươi nói thật lòng, nếu ngươi nói ái mộ, cũng xây dựng ở đây, tình cảm của ngươi, sổ ghi chép quá mức yếu đi.”

Lâm Dương nhi chân thành nói: “Không như ngươi nói, trong vườn hoa ở Phủ Ninh Vương, thì bằng vào cái nhìn đầu tiên khi mới quen hoàng thượng, ta liền động lòng với hắn, lúc ấy, ta còn lầm hắn và Ninh Vương……. , chuyện nữa quá rõ ràng, ngay lúc đó động lòng, tuyệt đối không phải duyên cớ bởi vì hắn là hoàng thượng. Ta đối với hoàng thượng, vừa gặp đã thương, sau khi làm bạn trên đường, gắn bó kề cận bên nhau khắc sâu tình cảm cùng hắn, đều là chuyện thật nghiêm túc, ngươi không thể bởi vì ta để ý thân phận hoàng đế của hắn, phần kia muốn đạt được tôn vinh công danh lợi lộc, thì hoàn toàn làm giảm tình cảm chân thật ta đối với hoàng thượng.”

“Muốn đạt được tôn vinh công danh lợi lộc? Trái lại ngươi rất thẳng thắn……”Đổng Khanh khẽ cười một tiếng, tiếp tục nói: “Hôm nay ngươi thừa nhận đối với hoàng thượng là thật lòng, thật ra khiến ta an tâm mấy phần, chỉ mong một ngày kia, nếu hoàng thượng gặp biến cố trọng đại, ngươi còn có thể duy trì đối với hắn như ban đầu……. Không xa không rời sao? Một người phải có công danh lợi lộc cường đại, có thể làm đến một bước này sao?”

Lâm Dương nhi há miệng, nàng chưa kịp mở miệng, Đổng Khanh liền giơ tay lên nói: “Ta cũng không phải muốn nghe ngươi bảo đảm cái gì vân vân…… , quá không thực tế rồi. Thật nghe lời, cho dù ai cũng sẽ nói, ba hoa chích choè thì có ích lợi gì? Lòng người ở trước hiện thực tàn khốc nhất, có thể chịu nổi khảo nghiệm sao? Tất cả, chỉ có đến lúc này mới có thể kết luận. Chỉ là nếu thật có một ngày kia, hi vọng ngươi có thể ngẫm nghĩ, dù sao hoàng thượng cũng là nam nhân ngươi đã từng thật lòng ái mộ.”

Lâm Dương nhi nhàn nhạt cười nói: “Hôm nay Đổng đại nhân nói nhiều lời như thế, là có nghĩ muốn cùng Lâm Dương nhi làm bạn rồi hả?”

“Ngươi nói sao?” Nàng Nàng ôn hoà nói.

Lâm Dương nói: “Dương nhi đối với Đổng đại nhân cũng là một lòng nhiệt tình, ta là thật lòng muốn cùng Đổng đại nhân giao hảo, xin Đổng đại nhân nghĩ kỹ lại. Ngoại trừ Dương nhi ở trên thân hoàng thượng tận hết khả năng bỏ công sức, trong thời gian này, có từng hại qua Đổng đại nhân chưa? Hoặc trở ngại Đổng đại nhân bất cứ chuyện gì rồi hả? Ta muốn. Đổng đại nhân không đến nỗi sẽ vì hậu vị Đậu cô nương vững chắc, mà làm địch với Dương nhi chứ?”

Đổng Khanh lại mở miệng nói: “Đi thôi, đã trì hoãn chút thời gian, đừng làm cho hoàng thượng đợi lâu.”

***

Bên trong cung điện nhỏ Cung Vị Ương, mấy tên thị ra ra vào vào. Vội vàng truyền lệnh, trên bàn hiện đầy món ngon, mùi cơm chín lan tỏa bốn phía, Lưu Lăng tự mình gắp một miếng thịt nướng mật ong bỏ vào trong chén Đổng Khanh, rồi lập tức gắp một miếng bỏ vào trong chén Lâm Dương nhi.

Hắn nở nụ cười nói: “Ăn đi, khó có được hôm nay hai nàng cùng ở nơi này dùng bữa.”

Nói xong. Nói với Tiểu An Tử: “Rót rượu.”

Tâm tình hoàng thượng, hình như thật tốt.

Tiểu An Tử vội vàng, nhất nhất thay các chủ tử rót rượu. Lâm Dương nhi nâng chén cười nói: “Còn nhớ rõ ban đầu quen biết sơ với Đổng đại nhân ở trong quán rượu

loading