Buông gian thần của trẫm ra! - Trang 121

Chương 121: Trẫm muốn Đổng Uyển

Editor: Thơ Thơ

Lưu Hâm ở một bên nghe vậy, lập tức đứng dậy tiến lên trước, cung kính thở dài nói với hoàng thượng: “Hoàng thượng, Thần Đệ đang muốn nói lên chuyện này đây.”

“Sao?”Lưu Lăng lạnh lùng nói: “Ngươi nói xem.”

Lưu Hâm nói: “Lúc ấy Thái hậu lập Lưu Hâm làm Thái tử, là chuyện khẩn cấp, thực ra là hành động bất đắc dĩ, đều bởi vì nguyên nhân hoàng thượng sống chết không rõ. Vô cùng may mắn, trời xanh chiếu cố, hoàng thượng bình an trở về, nhớ ngày đó Lưu Hâm cũng không có được sắc phong chính thức, không có lập sách cùng Thụ Ấn, sao có thể là một thái tử danh chánh ngôn thuận đây?”

Hoàng thượng và Đổng Tư Mã một ca một hát, không phải là muốn lợi dụng mấy chuyện Thái hậu nhận tội, thuận thế phế hắn khỏi vị trí thái tử, nói không chừng còn quyết định chủ ý, muốn đuổi hắn ra xa đấy.

Hắn không có xuất thân như Ninh Vương, thân là con mồ côi của Huệ Đế từ trong bụng mẹ, phải có Chư Vương đồng tình và ủng hộ, Lưu Hâm hắn cũng chỉ là con thứ của tiên đế, hơn nữa hôm nay hoàng thượng có hiềm khích đối với hắn rồi, đã không còn thân thiết đối với hắn giống như xưa……

Cánh hắn chưa cứng cáp, hoàng huynh lại nghi kị hắn, giờ phút này không nên có địa vị thái tử. Không bằng thuận thế nhượng ra, ném mũi nhọn cho Ninh Vương.

“Hoàng huynh, không bằng Thần Đệ đem địa vị thái tử tặng cho Ninh Vương như thế nào?”

“Càn rỡ!”

Lời vừa mới nói xong, Thái hậu đã không nén được tức giận, bà buồn bực nói: “Há có đạo lý chuyển nhượng địa vị thái tử, huống chi ai gia đã nhận lầm, lập tức hạ chiếu nhận tội, tất cả đều là ai gia sai lầm, nếu nói thái tử, không sách không ấn, căn bản không hợp luật pháp triều ta, vừa không hợp pháp thái tử, lại ở đâu có lý chuyển nhượng? Lại nói Ninh Vương không phải là huyết thống trực thuộc của hoàng thượng, há có đạo lý cho hắn kế vị. Ai gia dẫu có chết cũng sẽ không đồng ý chuyện chẳng hợp lý như thế!”

Thấy Thái hậu thiếu kiên nhẫn, sắc mặt của Đổng Khanh đã nhanh chóng ảm đạm sâu lắng, Thái hậu nóng nảy như thế, lại trúng quỷ kế của Lưu Hâm, mặc dù Chư Vương không nói rõ, nhưng ở bên trong lòng của bọn hắn đều muốn cho Ninh Vương lên làm thái tử, Lưu Hâm cố ý đẩy lời nói ra. Lại bị Thái hậu nghiêm chỉnh cự tuyệt, còn vẻ mặt thù ác.

Vốn là bà tính toán lợi dụng cơ hội lần này, khuyên hoàng thượng thả Anh vương ra ngoài, lệnh hắn đi khơi thông đường sông, xây dựng đê, Hoàng Hà là công trình thật lớn, nhiều năm trôi qua, cũng đủ hắn làm hao tổn rồi, về sau Anh vương không thể nào ở đế đô âm thầm làm loạn……. , xem thế này. Cũng là Thái hậu làm hư kế hoạch.

Lưu Hâm cố ý thuận ý Chư Vương, rõ rệt đẩy ra, tiến cử Ninh Vương làm Thái tử. Giờ phút này, nếu hoàng thượng cho Anh vương ra ngoài, ở bên trong lòng của Chư Vương sẽ nghĩ sao? Bởi vì Anh vương muốn cho Ninh Vương lên làm thái tử, cho nên hoàng thượng liền đuổi đệ đệ ruột duy nhất của mình ra xa, hoàng thượng lạnh lùng vô tình như vậy. Ở trong mắt Chư Vương, mặc dù ngoài mặt không nói gì, nhưng trong bụng đúng là vô tình bất mãn hoàng thượng, cho nên càng thêm đoàn kết, giờ phút này phái Anh vương ra bên ngoài ngược lại đối với hoàng thượng càng thêm bất lợi.

Thấy Thái hậu kích động như thế, Lưu Ký cười lạnh nói: “Xem ra. Thái hậu quả thật ghét Bổn vương, nghi kị Bổn vương nhé!”

“Không có chuyện kia, chẳng qua là ai gia cảm thấy chuyện này không hợp với lẽ thường. Ngôi vị hoàng thượng để cho nhi tử, nơi đó truyền cho huynh đệ, không truyền cho con cháu hay sao?” Nói tới chỗ này, đột nhiên bà ngừng lại một chút, không nói thêm nữa.

Tiên đế kế thừa ngôi vị hoàng thượng của Huệ Đế. Không phải là truyền đệ, không truyền tử rồi hả?

Lúc này, lại thấy Hoàng Thái Thúc chậm rãi mở miệng nói: “Khiến Ninh Vương làm thái tử, thật ra thì……. Lão già vốn cũng có tính toán như vậy.”

Thái hậu nghe vậy, sắc mặt chợt biến, hô nhỏ một tiếng, “Hoàng Thái Thúc, ngươi!?”

Hoàng Thái Thúc liếc bà một cái, tiếp tục nói: “Về chuyện ngôi vị hoàng thượng, sự tình liên quan trọng đại, bây giờ Hoàng thượng tuổi trẻ, mà chưa đại hôn, lão cho là không cần nóng lòng lập trữ, chuyện thái tử tạm thời đặt xuống đi, nếu hôn sự hoàng thượng đã quyết, trong cung này cũng nên chuẩn bị chuyện đại hôn, Hoàng thượng cũng nên thành thân.”

Hoàng Thái Thúc nói tới chỗ này, Lưu Lăng đột nhiên ho mãnh liệt mấy tiếng, sau đó nâng ống tay áo, lộ ra bộ dáng rất khổ sở, nhị tổng quản lập tức tiến lên hầu hạ, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng, ngài đây là thế nào? Sao đột nhiên ho lợi hại như vậy? Muốn truyền thái y sao?”

Thấy Hoàng thượng hình như lại mắc bệnh, Thái hậu rất là lo lắng, vội vàng đứng dậy, lại gần, “Hoàng nhi, ngươi thế nào? Thân thể nơi nào không thoải mái?”

Lưu Lăng lộ ra bộ dáng khổ sở, nhỏ giọng nói: “Trẫm khó chịu lắm, mau! Trở về tẩm điện.”

***

Ở trong Cung Vị Ương, mành trướng màu vàng nặng nề rũ xuống, cản trở bên ngoài lộn xộn, tôi tớ ở ngoài điện an tĩnh chờ đợi, Hoàng thượng ở tẩm điện lớn,ở trong, không khí nặng nề, im ắng yên tĩnh, không người nào dám phát ra bất kỳ tiếng vang nào.

Ngón tay Vương thái y đặt trên mạch của hoàng thượng, khẽ nhíu mày.

Thấy hoàng nhi nằm ở trên giường lần nữa, vẻ mặt khổ sở, hình thái suy sụp, lòng Thái hậu như lửa đốt, mặt lộ vẻ lo lắng, vội vàng hỏi: “Thái y, Hoàng thượng thế nào, không phải ngươi nói thân thể hắn đã thật tốt rồi sao? Sao đột nhiên bị bệnh? Có phải duyên cớ là không có điều dưỡng tốt?”

Đối mặt Thái hậu nóng nảy hỏi, trên trán Vương thái y đổ mồ hôi lạnh, trong lòng do dự.

Mặc dù bệnh nặng mới khỏi, may mắn hoàng thượng tuổi trẻ, thể lực khôi phục nhanh hơn, đã sớm khỏi bệnh, giờ phút này mạch thuần mạnh mẽ, một chút triệu chứng cũng không có, rõ ràng là đang giả bộ bệnh.

Hoàng thượng gặp nhiều tai nạn, bị bệnh mấy lần, ngược lại đối với triệu chứng bệnh vô cùng thuần thục, diễn hết sức giống như thật, nếu không xem mạch, thật sự cho rằng hắn lại bị bệnh.

“Vương thái y, ngươi nói mau, còn đứng đó làm gì? Đến tột cùng là Hoàng thượng mắc bệnh gì?” Thái hậu vừa vội vừa sợ.

“Chuyện này…….” Mặt Vương thái y lộ vẻ khó xử.

Nếu hắn nói thẳng hoàng thượng không có bệnh, chắc chắn chọc giận hoàng thượng, nếu nói dối hoàng thượng bị bệnh, chính là lừa gạt Thái hậu.

Vô luận tuyên bố có bệnh hay không, hắn đều trong ngoài không được lòng người……. Hơn nữa, cũng sẽ bị tội.

Lưu Lăng thấy Vương thái y bị làm khó, cố ý ho nhẹ mấy tiếng, hơi thở mong manh nói: “Trẫm vốn có bệnh cũ, cộng thêm một trận bệnh nặng, thân thể đột nhiên không xong, hai ngày này lên đường hồi cung, vô cùng mệt nhọc, dẫn tới bệnh cũ, trẫm cần điều dưỡng lâu dài, có thể……. Tạm thời không cách nào thành hôn đúng hạn.”

Nghe thấy không cách nào thành hôn đúng hạn, Thái hậu nhất thời giận dữ, bà hung tợn trừng mắt Vương thái y, cả giận nói: “Lão già vô dụng kia! Không phải ngươi nói thân thể hoàng thượng đã tốt rồi sao? Sao lại tái phát bệnh cũ? Lầm lỡ đại hôn, ai gia tuyệt không tha cho ngươi!”

Vương thái y bị sợ tới mức vội vàng nói: “Cựu thần cũng không có nói hoàng thượng phạm vào bệnh cũ?!”

“Không phải bệnh cũ? Như vậy ngươi là thái y đứng đầu nên nói cho rõ ràng, đến tột cùng là hoàng thượng mắc vào bệnh gì?” Thái hậu quát.

“Vâng……” Vương thái y ê a một tiếng, lại đột nhiên lui về sau một bước, vung lên tay áo, hai đầu gối quỳ xuống đất, tựa đầu nặng nề hướng trên đất dập đầu, “Không phải bệnh cũ, là bệnh mới, hạ thần vô năng, thật sự là xem không ra hoàng thượng đến tột cùng phạm vào loại bệnh nào!”

“Tâm bệnh sao?” Thái hậu khẽ nhíu mày, nhìn thấy ánh mắt Vương thái y sợ hãi, trong lòng lập tức hiểu được, bà dời ánh mắt về phía Hoàng thượng đang khẽ cau mày trên gương mặt tuấn tú, trầm giọng nói: “Hoàng nhi, chuyện Đế Vương thành thân là quan trọng. Không chỉ có hoàng tộc thân thích, Văn Võ Bá Quan, dân chúng đều ở đây nhìn rồi, chuyện liên quan đến mặt mũi hoàng tộc, coi như mang theo bệnh, ngươi cũng phải thành thân!”

Lưu Lăng ho nhẹ mấy tiếng, lôi kéo chăn, một bộ dáng bệnh yếu nói: “Khụ khụ khụ! Mẫu hậu, nhi thần đang bệnh nặng, chuyện hôn lễ tạm thời kéo dài một đoạn thời gian trước thôi.”

“Như vậy sao được đây?” Thái hậu trầm mặt nói: “hôn lễ Đế Vương là Đại sự quốc gia, bởi vì kéo dài thời hạn, sẽ khiến cho nghi kỵ và sóng gió lớn dường nào? Ngươi phải hoàn thành hôn lễ đúng hạn, về phần Hoàng thượng yêu hay không yêu hoàng hậu, đó lại là một chuyện khác……” Nói tới chỗ này, thái độ bà mềm dịu, nhẹ lời khuyên nhủ: “Hoàng nhi, nhà Đế Vương, không giống tầm thường, hôn nhân quả thật chỉ là thủ đoạn chính trị, nhưng mà, Đậu Nguyên Nguyên không chỉ có xuất thân danh môn…… , lướt qua tính tình nữ nhân này không nói, bàn về dung mạo tài tình Nguyên Nguyên chính là nhân tuyển tốt nhất, vô luận ở mặt nào, nàng thích hợp nhất, trong lòng ngươi cũng hiểu, việc hôn sự này phù hợp nhất với lợi ích của Hoàng thất ta…….. Thu hồi ngươi lay động tâm tính, thành thân cho thật tốt đi, nếu như ngươi nhìn Đậu Nguyên Nguyên chướng mắt, sau khi đại hôn, cứ việc đại phong tần phi, bổ sung Tam Cung lục viện cũng được, ngươi là Hoàng thượng, muốn nữ nhân gì chưa?”

“Trẫm muốn Đổng Uyển!” đột nhiên Lưu Lăng từ trên giường ngồi dậy, gương mặt kiên trì.

“Đổng Uyển? !”

Nghe vậy, sắc mặt thái hậu nhanh chóng trầm xuống, bà nhìn nhi tử, lạnh giọng nghiêm chỉnh cự tuyệt, “Không được! Không thể! Trên đời này nữ nhân còn nhiều, cho dù ai cũng có thể, không thể là nàng!”

“Mẫu hậu!” Lưu Lăng khẽ gọi một tiếng, lôi kéo tay thái hậu, đối với mẫu thân mình, dùng tình cảm để cảm động nói: “Mẫu hậu biết rất rõ người nhi thần yêu vẫn là Đổng Uyển, Mẫu hậu lại mặc cho nhi thần không biết chuyện, quỷ thần khiến xui đem nàng tứ hôn, gả cho người khác…….”

“Các ngươi cũng sớm không có khả năng, nàng đã sớm không phải là Đổng Uyển rồi, nàng là Đại Tư Mã Đổng Khanh nhé hoàng thượng! Có hoàng thượng nào sẽ nhét đại thần của mình vào hậu cung không? Còn nữa, Vệ Sùng Văn không phải là người khác, là biểu huynh của hoàng thượng, vợ của huynh đệ không thể đùa giỡn, càng đừng nghĩ cướp đoạt, ngươi muốn làm trò cười cho Văn Võ Bá Quan và Chúng Hoàng tộc nhìn sao? Ai gia tuyệt đối không cho phép ngươi làm xằng làm bậy!” Mặt mày Thái hậu xanh lét, đứng dậy, phất ống tay áo, lấy giọng điệu Hoàng thái hậu, mau lẹ nói: “Hoàng tộc tự có tôn nghiêm hoàng tộc, Hoàng thượng cũng cần thiết có dáng vẻ hoàng thượng, hôn kỳ sẽ đúng hạn cử hành, coi như Hoàng thượng bị bệnh, thân không dậy nổi, khiến nội thị dìu lấy, ngươi cũng phải hoàn thành đại hôn.”

“Vương thái y!”

“Cựu thần, ở đây.” Thấy Thái hậu đang tức giận, Vương thái y run sợ ngưng thần, nhanh chóng quỳ gối qua, run sợ dập đầu ở dưới chân bà.

Thái hậu liếc xéo hắn, lạnh lùng nói: “Cẩn thận giúp hoàng thượng điều dưỡng thân thể, trong vòng ba ngày, Hoàng thượng còn không dậy nổi, ngươi lấy cái chết tạ tội đi!”

Nghe vậy, cả người Vương thái y phát run một hồi, bị sợ đến nổi vội vàng dập đầu, “Thái hậu tha mạng! Hoàng thượng tha mạng!”

“Chớ cầu xin ai gia, đi cầu Hoàng thượngđi.” Thái hậu phất ống tay áo một cái, quay đầu rời đi.

Chốc lát, bức rèm che rõ ràng vang dội tiếng truyền đến, ngay sau đó, nội thị bên ngoài hô to Thái hậu bãi giá hồi cung, Vương thái y thấy Thái hậu đi xa, lập tức quỳ gối trở về bên giường hoàng thượng, gương mặt già nua khóc thảm thiết, cầu khẩn nói: “Hoàng thượng, xin tha thứ cựu thần đi!”