Buông gian thần của trẫm ra! » Trang 100

Chương 100: vội vàng thành hôn

Editor: Thơ Thơ

Đổng Khanh vội vã rời khỏi đông sương phòng, dẫn theo bốn gã hộ vệ do hoàng thượng phái theo tới chuồng ngựa, ở bên trong chuồng ngựa lại thấy Ninh Vương đang đợi ở nơi đó, hắn đã thay thường phục, tóc đen như mực tùy ý cột ở sau ót, đeo bảo kiếm ngang hông, giống như thường ngày anh tuấn tiêu sái, hưng trí bừng bừng leo lên yên ngựa Hãn Huyết Bảo Mã của hắn, lộ ra bộ dáng phải ra khỏi cửa, nàng ngẩn người ra.

Lưu Ký nhìn thấy nàng tới, thản nhiên quay đầu về phía nàng, gợi lên một nụ cười ý vị thâm trường nói: “Ta đang nhàn rỗi đây, vừa đúng lúc muốn ra ngoài thành một chuyến.”

Khóe miệng Đổng Khanh co quắp, buồn bực nói: “Điện hạ, chẳng lẽ cũng muốn đi hướng đông sao?”

“Vẫn còn đang tức Bổn vương sao?” Hắn nhàn nhạt cười nói: “Thật nhỏ mọn!”

Ở bên trong đông sương phòng biết được, dương nữ cũng không phải do nàng mang vào vương phủ, mà là Anh vương gây nên.

Là hắn hiểu lầm nàng.

Nghi ngờ trong lòng hắn nhất thời tan thành mây khói.

Không giống với hắn, Đổng Khanh còn đang giận, cố ý không để ý tới hắn, dắt ra một con ngựa tốt, đi ra ngoài, bốn gã hộ vệ cũng dắt theo ngựa của mình, theo hầu ở phía sau.

Lưu Ký thấy thế, nhanh chóng nhảy lên lưng ngựa, tay nắm dây cương giục ngựa ra ngoài, chậm rãi tới bên người nàng, khóe miệng giơ lên nụ cười, mời mọc: “Mau lên ngựa! Ngươi và ta đồng hành với nhau thôi.”

Đổng Khanh tức giận chưa tiêu tan, nàng ngước đầu, nhìn hắn chằm chằm, căm tức nói: “Đổng Khanh ta đúng là『 người như vậy đó』, trong miệng Ninh Vương là loại người bụng dạ khó lường… Điện hạ vẫn nên cách xa ta một chút đi, tỏ vẻ trong sạch.”

“Đổng Uyển, dáng dấp ngươi tức giận thật đáng yêu nhé!” Lưu Ký trêu chọc nói: “Ngươi không thể để cho Bổn vương yêu được sao! Vì vậy Bổn vương không thể không yêu được!”

Nàng buồn bực nói: “Điện hạ đừng quên, tại hạ là Đại Tư Mã Đổng Khanh, không phải là Đổng Uyển!”

“Được! Được!”Lưu Ký nhìn nàng, ánh mắt mang theo cưng chiều, thái độ hoàn toàn buông thả, nhanh chóng đầu hàng, cười dịu dàng nói: “Đổng đại nhân. Xin mau lên ngựa đi, tiểu vương nguyện đi theo hầu hạ, tự mình hầu hạ ngươi!”

Bốn gã hộ vệ thấy thế, nở nụ cười cực kì ái muội.

Nàng tức giận như vậy, Ninh Vương cũng không hờn không giận, nàng càng căm tức, thái độ của hắn lại càng lộ ra cố ý, kể từ đó, ngược lại giống như đùa giỡn nàng trước mặt mọi người.

Trong lòng Đổng Khanh vẫn còn tức, mà lại cố kỵ thân phận của hai người. Không dám luống cuống, nàng cưỡi lên lưng ngựa, cất giọng nói: “Điện hạ xin dừng bước!” Ngay sau đó giục ngựa đi về phía trước.

Lưu Ký “Giá” một tiếng. Nhanh chóng đi theo, quả thật bảo trì vị trí song song cùng nàng, cười sang sảng nói: “Ngươi tới thật đúng lúc, xuân về hoa nở, trăm hoa khoe sắc. Cành liễu mảnh mai rủ xuống ven bờ, Giang Nam xuân sắc, đẹp không sao tả xiết, chúng ta vừa thưởng thức cảnh xuân, vừa từ từ ra khỏi thành thôi.”

Đổng Khanh lạnh lùng nói: “Hạ quan mang hoàng mệnh trong người, xin thứ cho không cách nào làm bạn với Điện hạ đi dạo nhàn nhã.”

Lưu Ký hào hùng cười ầm ĩ nói: “Không thể đi chậm. Vậy thì đi nhanh, giục ngựa chạy băng băng, ngắm cảnh đẹp Giang Nam cũng là một cách hưởng thụ.”

Đổng Khanh trầm mặc không nói. Trong lòng suy nghĩ, đại cục làm trọng.

Chỉ có nàng và Vệ Sùng Văn định thành kết cục, hoàng thượng mới có thể chết tâm. Hơn nữa thái độ Ninh Vương đối với nàng, vẫn làm cho nàng cảm thấy hết sức không hiểu, nhìn hắn tựa như đối với nàng cố ý. Chuyện này lại đến quá mất tự nhiên, quá cố ý.

Tình cảm Ninh Vương đối với nàng. Đến tột cùng có mấy phần, nàng không cách nào hiểu rõ, nhưng nàng không thể mặc cho hắn và hoàng thượng, vì nàng nhiều lần giằng co.

Nàng tuyệt không thể khiến cho hoàng thượng và Ninh Vương vì nàng, mà gây ra sóng to gió lớn. Huống chi, cãi lại ý chỉ Thái hậu, kết quả là cái gì, nàng rất rõ ràng.

Sáu người cởi ngựa đi, hai hàng ngang nhau, đi tới cửa hông, đang định ra khỏi vương phủ, lúc này tổng quản lại vội vàng gọi ở phía sau: “Điện hạ, xin dừng bước!”

Lưu Ký nghe, lập tức quay đầu ngựa, nhướng mày, trầm giọng nói: “Có chuyện gì quan trọng, chờ Bổn vương trở lại hẳng nói đi!”

Gương mặt Tổng quản khổ sở nói: “Thái phu nhân và Vũ Thái phi tới từ trong cung, hai người ở trong phòng thái hậu lại đấu võ mồm, Thái phu nhân bị tức đến sắc mặt trắng bệch, bộ ngực đau đớn, tức sắp thở không kịp rồi, bây giờ đã được đỡ về phòng, Điện hạ ngài vẫn nhanh đi nhìn phu nhân một chút thôi.”

Lưu Ký chí hiếu, nghe thân thể mẫu thân khó chịu, sắc mặt đột nhiên thay đổi, lập tức nhảy xuống ngựa, vội vàng nói: “Mau! Đi mời đại phu tới đây.”

Ninh Vương không thể đi theo, Đổng Khanh đơn độc cưỡi ngựa đến cửa, hỏi thủ vệ cửa hông, xác nhận Anh vương Lưu Hâm quả thật đã phụng hoàng mệnh mang theo Lâm Dương nhi rời khỏi vương phủ.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, liền dẫn bốn gã hộ vệ giục ngựa chạy băng băng, vội vã đi hướng đông.

*

Đọc FULL truyện tại đây

Ra khỏi cửa thành, giục ngựa phi nước đại, không bao lâu sau, xa xa liền nhìn thấy tinh kỳ Vệ gia cắm ở trên dốc núi xa xa, quân kỳ oai phong hùng dũng tung bay theo gió, cảm giác tư thế hào hùng, thanh thế hiển hách, sừng sững đứng ở dưới ánh mặt trời.

Vệ gia quân thanh thế to lớn, đường hoàng hạ trại ở chỗ cao, uy hiếp thành Cô Tô, hành động lần này uy vũ, ý đồ khiêu khích Ninh Vương rõ ràng.

Thái hậu hành động lần này rõ ràng là đuối lý, nếu Ninh Vương dùng lý do này, quả quyết xuất binh, chư vương cũng sẽ không cho là hắn có lỗi.

Thái hậu tạo cho Ninh Vương cái cớ để làm loạn, nếu không phải cố kỵ đại quân triều đình trong tay hoàng thượng, có lẽ Ninh Vương đã xuất binh.

Vì để tránh sinh ra rắc rối, Vệ gia quân cần phải nhanh chóng rút quân.

Nàng vội vàng đi tới nơi đóng quân, báo ra huý danh, không bao lâu sau, một gã Phó tướng từ lều lớn ra ngoài, ra mắt nàng, tên kia là Phó tướng người cao ngựa lớn cười nói: “Đổng đại nhân có nghe chưa? Phía sau truyền đến tiếng sáo, Tướng quân đang ở suối nhỏ phía sau sườn núi, thổi sáo, đi theo tiếng sáo, có thể tìm thấy rất nhanh.”

Nàng cử hộ vệ đi, đơn độc đi bộ tới phía sau sườn núi, tiếng sáo bên tai dần dần rõ ràng.

Một cây bồ đề lớn đứng sừng sững ở bên cạnh suối cạn, gió nhẹ nhàng thổi qua, gió thổi cành động, đong đưa theo gió, lá bay tán loạn, bóng cây bồ đề lắc lư, tiếng lá rơi xào xạc, mấy con chim bay xẹt qua tầng trời thấp, kêu mấy tiếng.

Dưới bóng cây, một bóng dáng cao lớn đang ngồi, miệng ngậm cỏ lau, tiếng sáo trong trẻo vang xa xa……..

Nàng đạp lên cỏ xanh, từ từ đến gần người nọ, chợt nghe một tiếng huyên náo, tiếng sáo dưới tàng cây bồ đề im bặt, người nọ nhanh chóng đứng dậy, phòng bị đưa tay đè ở trên bội kiếm, đồng thời ngước mắt xẹt qua……. , khoảng khắc, người nọ lập tức nhận ra nàng, khóe miệng lập tức nở nụ cười hân hoan, khẽ gọi nàng một tiếng, “Tiểu Uyển, vì sao nàng tới đây?”

Vệ Sùng Văn mặc một thân nhung trang anh tuấn, xem ra khôi ngô cao lớn như vậy, hắn giơ lên nụ cười đón nàng, sải bước tới đây.

“Thái hậu muốn ngươi lập tức rút quân.” Nàng trực tiếp nói rõ ý đến.

Nghe vậy, Vệ Sùng Văn nhanh chóng che giấu tươi cười, thay vào đó là gương mặt cảnh giác, hắn nghiêm mặt nói: “Thái hậu và hoàng thượng vẫn an toàn chứ? Là ninh vương bức nàng tới sao? Hắn cưỡng ép hoàng thượng rồi hả?”

Nàng lắc đầu một cái, bẩm báo chi tiết, “Là Thái hậu và hoàng thượng cho ta tới, ngươi đóng quân ở nơi này, chỉ làm cho Ninh Vương lấy cớ xuất binh.”

Thần sắc Vệ Sùng Văn cứng lại nói: “Thái hậu lo lắng an toàn của hoàng thượng, vì vậy mới quyết định dùng vũ lực đe dọa Ninh Vương, Vệ gia quân ở đây, Ninh Vương sao dám có động tác tổn hại hoàng thượng? Thái hậu và hoàng thượng không có an toàn rời khỏi Cô Tô thành trước. Ngươi muốn ta rút quân sao?”

Vệ Sùng Văn là một võ tướng ưu tú, quanh năm đóng quân bên ngoài đối kháng quân địch, rảnh rỗi vận dụng chiến thuật. Nhưng không có trải qua đấu tranh ở triều đình, không hiểu hoàng quyền giữa sóng gió gian trá, quan hệ phức tạp lại nguy hiểm.

Thời thế biến hóa nhanh, nơi đó có thể chân chánh nói rõ.

Nàng cắn răng một cái nói: “Thật ra thì, kẻ địch lớn nhất nguy hại hoàng thượng không phải Ninh Vương. Mà là Anh vương.”

“Anh vương sao? Anh vương Lưu Hâm không màn danh lợi sao?” Nghe vậy, quả nhiên Vệ Sùng Văn kinh ngạc.

Nàng tiếp tục nói: “Anh vương trăm phương ngàn kế muốn gây ra chiến tranh giữa hoàng thượng và Ninh Vương, để cho mình ở giữa thu lợi, Thái hậu dùng vũ lực uy hiếp Ninh Vương, tương đương trúng với ý nguyện của Anh vương, hành động lần này rất bất lợi với hoàng thượng. Ngươi nhất định phải nhanh chóng rút quân, rút lui rời khỏi thành Cô Tô ba mươi dặm, lấy tốc độ chậm rãi đi về phía Bắc.”

Rút quân là vì tránh hiềm nghi triều đình dùng vũ lực uy hiếp Ninh Vương. Chậm rãi đi về phía Bắc là lo lắng tình hình phát sinh, để tùy thời có thể rút quân về trong thời gian ngắn nhất.

Vệ Sùng Văn lập tức hiểu rõ, hắn vội vàng nói: “Ta hiểu, ta lập tức hạ lệnh cho Phó tướng nhổ trại!”

Hắn đối với nàng hoàn toàn tin tưởng. Nàng nhậm chức Đại Tư Mã, tung hoành ở triều đình. Đối với xem xét xử thế so với hắn làm Tướng quân năm này tháng nọ bên ngoài phải mạnh hơn nhiều.

Nói xong, liền xoay người cất bước tới lều lớn. Lúc này, sau lưng lại truyền đến thanh âm nàng hơi lưỡng lự, “Sùng Văn, còn có một việc!”

Hắn không rõ liền để ý, thu hồi bước chân, xoay người lại hỏi “Sao, còn có chuyện gì sao?”

Nàng chần chừ trong chốc lát, trong đầu càng không ngừng hồi tưởng lại trước khi chia tay, hai mắt hoàng thượng nóng bỏng thật sâu ngưng mắt nhìn nàng, bộ dáng giao phó tình thâm ……… Hắn đang nóng lòng mong đợi nàng trở về.

Vệ Sùng Văn thấy nàng lộ ra tâm sự nặng nề, hình như có chút do dự, buồn bực nói: “Tiểu Uyển, nàng làm sao vậy? Nàng xử sự luôn luôn quả quyết, hôm nay sao cứ chần chờ như vậy? Có chuyện khó có thể quyết định hay sao?”

Đối mặt hắn cật vấn, nàng đột nhiên bật thốt lên, “Sùng Văn, chúng ta lập tức thành hôn đi!”

“Thành hôn sao?”Hắn ngẩn người.

Sao đột ngột như vậy?

“Đúng! thành hôn, lập tức thành hôn thôi.” Nàng nói.

Thời gian không quay trở về ngày trước được rồi, tình duyên nàng và hoàng thượng đã đứt.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tình thế chợt biến, hoàng thượng phải cưới Đậu Nguyên Nguyên.

Hắn trầm tĩnh ngưng mắt nhìn nàng, ánh mặt trời chiếu xuống xuyên qua cành lá sum suê, chiếu vào gương mặt hắn anh tuấn kiên nghị, hồi lâu, thấy hắn dịu dàng cười nói: “Không!”

Không! ?

Hoàn toàn ngoài ý liệu cự tuyệt. Nàng há miệng thở dốc, có chút không dám tin, “Ngươi, không muốn lấy ta sao?”

Vệ Sùng Văn lắc đầu một cái cười nói: “Sính lễ của Vệ gia ta Đổng gia đã thu, nàng há có thể quỵt nợ sao? Nàng sớm đã là người của Vệ Sùng Văn ta, ta muốn cưới nàng, không! Ta muốn cưới nàng, nhưng không phải bây giờ, nơi này không có gì cả, không có hồng phi hỉ trướng, không có chiêng trống kiệu hoa, ta không muốn nàng bị uất ức, không cần vội vàng thành hôn, ta muốn tưng bừng cưới nàng vào cửa.”

“Ta không quan tâm những thứ kia, chúng ta lập tức thành hôn đi!” Nàng kiên quyết.

Đột nhiên như thế, tất phải có nguyên nhân.

Hắn cũng không hồ đồ.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, gương mặt nghiêm nghị hỏi “Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Nàng thẳng thắn nói cho ta biết đi.”

Nàng rũ con mắt, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, hắn…….. Đã từ từ nhớ ra ta.”

Hoàng thượng nhớ ra Đổng Uyển rồi!

Vẻ mặt của hắn khẽ biến, trầm mặc nửa buổi, hồi lâu, rốt cuộc chậm rãi mở miệng nói: “Là ý chỉ của Thái hậu, nàng không cách nào kháng chỉ, cho nên đến đây sao? Để cho chúng ta vội vàng thành hôn, là ý cô mẫu ta chứ gì? Bà muốn chặt đứt nhớ nhung của hoàng thượng đối với nàng sao?”

Nàng cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng nhớ tới ta, cho nên muốn hối hôn với Đậu gia!”

Nghe vậy, chân mày hắn nhíu lại thật chặt.

Nàng quả thật là phụng ý chỉ của Thái hậu mà đến.

Hoàng thượng tính toán thoái hôn, chuyện này không phải chuyện đùa.

Hoàng thượng cưới thiên kim Đậu gia, hai nhàVệ, Đổng kết thân, hai nhà đã định hôn sự, tất cả người ở đế đô đều biết hai việc hôn sự này, hoàng thượng thoái hôn Đậu gia, cưới Đại Tư Mã, chuyện này hoang đường còn chưa nói, tổn hại mặt mũi bao nhiêu người?

Thái hậu tuyệt đối không cho hoàng thượng tùy hứng làm bậy như thế, rất có thể Đổng gia sẽ bị đưa tới họa diệt môn.

Huống chi, Đổng Uyển là thê tử của hắn, về tư về công, hắn không cách nào chắp tay nhường cho người khác.

Lời tuy như thế, nhưng…….

“Có một việc, ta phải hỏi nàng trước………”Hắn nhìn nàng, ánh mắt nhìn chằm chằm tròng mắt nàng tối tăm, vẻ mặt nghiêm túc hỏi “Trước khi thành hôn, ta nhất định biết. Tiểu Uyển, nàng đừng giấu ta…ta biết lúc hai nhà hạ sính lễ, nàng đã tiếp nhận ta, mà ta vẫn suy nghĩ muốn biết……..” Nói xong, hắn ngừng lại một chút, hơi có vẻ chần chừ, hồi lâu, cuối cùng chậm rãi mở miệng nói: “Tiểu Uyển, nàng yêu hoàng thượng sao, vẫn yêu nam nhân mà nàng đã từng yêu sao?”

Yêu sao?

Nếu nói tình yêu…….

ánh mắt nàng trong nháy mắt thoáng qua một tia mê li, lại lướt qua.

Nàng nói thật nhỏ: “Chôn rồi……. Khi ta phủ thêm quan phục, đổi tên là Đổng Khanh, phút chốc kia bái hắn là quân vương, tất cả những thứ kia đi đã vùi chôn, đã sớm chôn thật sâu.”

Quá khứ đã là quá khứ, nàng sẽ không nhìn lại. Nàng là Đại Tư Mã Đổng Khanh, không phải Đổng Uyển danh môn khuê tú, nàng tuyệt không câu nệ tình cảm trai gái ở giữa.

con ngươi màu đen nhìn dung nhan nàng thanh lệ, mang theo một lòng muốn xem thấu nàng triệt để.

Tròng mắt nàng quay vòng, lại nhìn không ra bất kỳ gợn sóng nào.

Nàng ngước mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, nhỏ giọng nói: “Sùng Văn, tất nhiên ban đầu ta đã quyết định tiếp nhận ngươi, ta……. Quyết không hối hận.”

Nghe thấy lời ấy, hắn cầm thật chặt tay của nàng, cùng mười ngón tay nàng nắm chặt, dứt khoát kiên quyết nói: “Chúng ta thành thân đi, kề bên có một tòa miếu nhỏ, trụ trì có thể chủ hôn cho chúng ta, hoàn thành nghi thức hôn nhân, thời gian cấp bách, chúng ta lập tức đến miếu thành thân đi.”

PS: Tình cảm với ba nam nhân, Vệ Sùng Văn săn sóc, hoàng thượng chấp nhất, Ninh Vương thâm tình…… Lại nói, gần đây có chút cảm vặt. Đầu óc choáng váng.