Bí mật hôn nhân » Trang 64

Chương 64: Cảnh ái muội.

Alsace là một vùng đất của rượu nho. Nơi đây nổi tiếng với những ngọn đồi xanh mát, những ngôi làng đẹp như tranh vẽ, những ruộng nho trải dài dưới chân nhà thờ.Những vườn nho quanh co bên sườn đồi.Khi vào mùa thu hoạch, các vườn nho nổi tiếng của nước Pháp, đỏ rực khắp nơi trên các sườn đồi tạo nên khung cảnh tươi đẹp.

Trang trại nho của Tần Phong bao gồm cả khu nhà ở, vườn nho với tổng diện tích lên tới hơn con số 10 ha.Tần Phong giữ nguyên đội ngũ nhân lực sản xuất rượu nho như ban đầu của trang trại.Còn mời những chuyên gia về thổ nhưỡng, nghệ nhân ủ rượu giỏi nhất nước Pháp là nhà vi sinh vật học và Giáo sư tư vấn để hoàn thiện công nghệ từ trồng nho tới sản xuất rượu.Hàng năm sản xuất khoảng 90.000 chai vang đỏ. Đây là một nhãn hiệu rượu vang chất lượng cao và có lịch sử lâu đời của vùng Alsace.

Lúc đầu vì Sở Dao nên Tần Phong chỉ nghĩ đơn giản thu mua lại phục vụ cho vợ anh thực tập..

Nhưng sau khi chạm tay vào, anh lại rất thích công việc kinh doanh này.Tần Phong ủ mưu tiếp theo sẽ mua thêm hai nhà máy sản xuất rượu ở vùng thị trấn lân cận..

Đây được xem là bước rẽ mới của Tần Thị, vô cùng khả thi và nhiều tương lai..Đặc biệt là Sở Dao rất thích nơi này, khi về già bọn họ có thể về nơi bình yên này, nắm lấy tay nhau hưởng lấy tuổi xế chiều thì còn gì bằng..

Cả buổi sáng, Sở Dao chăm chú theo các chuyên gia vào hầm rượu, nghe rồi viết đến quên cả thời gian..

Tần Phong hai tay nhét vào túi đứng cạnh một bên nhìn sườn má nghiêm túc của Sở Dao mà thỏa mãn khó nói nên lời..

Kết quả rồi cũng xong, cả buổi sáng cũng thu về thành quả không ít..

Trên bật thang ruộng nho, Tần Phong nắm tay Sở Dao xuống núi, nhìn màu xanh mướt trãi dãi bát ngát , lộng gió thổi bay mọi thứ mệt mỏi trên đời..

Sở Dao nhắm mắt phấn khích nhảy cẩng lên lưng Tần Phong..

Khiến anh bất ngờ có chút chao đảo nhưng lại giữ thăng bằng rất nhanh..

Kề vào tai anh Sở Dao bật cười..

– ” Cõng em đi..”

Tần phong cười ra tiếng, nâng mông cô lên đặt cô gọn gàng trên lưng anh..

Bàn tay phát mấy cái lên mông Sở Dao.

Nghiêng đầu nhìn cô bằng ánh mắt cưng chìu..

– ” Nhóc con hư hỏng..”

Sở Dao dúi người về phía trước cười khanh khách hôn lên mặt anh..

Còm lắc lư thân mình làm khó Tần Phong..

– ” Không nghịch có tin anh ném em xuống núi không hả..”

Quấn lấy cổ anh Sở Dao nghiêng mặt chu môi hùng hồn nói to..

– ” Không tin..không tin..”

Tần Phong lắc đầu chịu thua..

– ” Ngoan nào.Ngã bây giờ..”

Quậy một chút, Sở Dao yên ổn nhắm mắt lại dựa vào lưng anh.Trên môi hồng là nục cười hạnh phúc..

Thong thả từng bước cõng Sở Dao đi về phía trước..

Ánh chiều không gắt mà còn hiền hòa chiếu rọi hai thân người chồng lên nhau trượt dài dưới dưới ánh nắng..Vô cùng bình yên và lãng mạng..

Lúc vừa xuống ruộng bậc thang, một nhân viên chạy lên ngừng ngay mặt Tần Phong..

– ” Ông chủ có khách muốn gặp ngài..”

Khách du lịch đến đây thăm quan là chuyện bình thường hoặc muốn bàn chuyện kinh doanh cũng là chuyện hàng ngày nên lúc này Tần Phong không lấy gì làm lạ, chỉ khẽ gật đầu..

Sở Dao hiểu chuyện nhảy xuống khỏi lưng anh..

Hai người nắm tay đi theo nhân viên dẫn đường..

Từ phía xa Sở Dao thấy hai người du khách một nam một nữ.Người nam cao ngất là người ngoại quốc, khuôn mặt tuấn tú chẳng thua gì Tần Phong kế bên là cô gái xinh đẹp, mái tóc uốn xoăn thả ra sau bồng bềnh..

Trên khuôn mặt xinh đẹp sắc nét mang vẻ kiêu kì thu hút..

Hai người họ đứng giữa vườn nho xanh mướt vô cùng đẹp đôi..

Sở Dao bước đến gần có chút bất ngờ thốt lên..

– ” Chị…”

Tần Phong rất bĩnh tĩnh nhìn hai người trước mắt.

Sở Hân ngẩng đầu cũng vô cùng ngạc nhiên gặp Sở Dao tại trời tây xa xôi này..

Một năm qua quan hệ của bọn họ rất tốt, ngày cưới của Sở Dao.Sở Hân còn làm dâu phụ cho em gái mình..

Nhưng ngày cười vốn tốt đẹp đấy là ngày mà Sở Hân là không muốn nhớ đến..

Thật là mất mặt..

Sở Hân nhìn cảnh Tần Phong và Sở Dao ăn mặc giản dị không khác gì dân bản địa nơi đây..

Bình yên nắm chặt tay nhau, thật là ngưỡng mộ..

Mỉm cười bước đến..

– ” Tiểu Dao sao em lại ở đây….?”

Sở Dao buông tay Tần phong ra, hớn hở nắm tay chị mình nhoẻn miệng cười nói..

– ” Em đến đây thực tập..”

Danile nhìn Tần Phong, nhướn mày..

– ” Không phải Ông Chủ ở đây là cậu chứ..”

Tần Phong đang không vui vì bị vợ bỏ mặc, thu lại ánh mắt nhún vai..

– ” Cậu muốn gặp mình có việc gì..”

Sở Dao đưa mắt quan sát Danile lịch sự khẽ gật đầu với anh ta , giờ nhớ lại cô đã từng gặp người đàn ông này ở lễ cưới của mình và Tần Phong , lại nhìn sang Sở Hân..

Tại sao chị của cô lại đi với người đàn ông này chứ…

– ” Chào em Tiểu Dao..”

Danile mỉm cười giơ tay ra với Sở Dao..

Tần Phong bước đến kéo Sở Dao trở về..

– ” Không cần màu mè..”

Sở Dao h cười xin lỗi với Danile vì không thể bắt tay với anh ta…

Đọc FULL truyện tại đây

Không giận vì sự hẹp hòi của Tần Phong, Daniel cười cười rút tay về..

Lúc này Sở Dao thấy có gì không đúng..

– ” Chị à..Hai người là…”.

Sở Hân quay đầu nhìn Danile chỉ thấy anh ta chăm chú nhìn cô chờ đời câu trả lời..

Sở Hân lườm anh ta một cái, nói với Sở Dao..

– ” Là đối tác làm ăn với Sở Thị.Em đừng hiểu lầm..”

Nụ cười trên môi Danile cứng ngắt..

Tần Phong lại nở nụ cười hứng thú ôm lấy Sở Dao..

– ” Có chuyện gì vào trong hãy nói..”

Tần Phong nắm lấy tay Sở Dao đi trước..

Qua một lúc chưa thấy Sở Hân cùng Danile đi vào.

Sở Dao có chút sốt ruột, quay đầu thấy Tần Phong đang nghe điện thoại..

Sở Dao suy nghĩ gì đó lại đi ra cửa, đi qua còn đường cũ..

Muốn tìm hai người kia, có khi nào bị lạc hay không vì nơi đây quá rộng lớn, nhưng rõ ràng Tần Phong và cô đi rất chậm mà..

Sở Dao bước qua dọc dãy ruộng nho, những hàng rào cao qua đầu khó mà tìm thấy người..

Bất ngờ bước chân Sở Dao chửng lại khi nghe tiếng hét nho nhỏ quen thuộc..

– ” Buông ra..tên khốn này..ừm..”

Sau đó là im bật còn có tiếng thở dốc..

Sở Dao thả nhẹ bước chân, vé lấy những chiếc lá, dây quấn sang một bên..

Đôi mắt to tròn trừng lớn..

Hình ảnh ái muội trước mắt khiến Sở Dao đỏ mặt..

Sở Hân bị cái người tên Dainel đè trên hàng rào hôn ngấu nghiến..

Mà bàn tay anh ta còn tà ác lẽn vào váy Sở Hân..

Sở Hân quay trái quay phải lại không thể nào thoát khỏi sự mạnh mẽ của cơ thể cao lơn của anh ta..

– ” Dám nói không liên quan nữa không..

hửm..”

Tiếng lạnh lẽo mang sự bá đạo vang lên..

Bị ép đến thở không nổi, Danile giữ chặt gáy của Sở Hân bắt cô đối diện với ánh mắt màu xanh nước biển đầy cuốn hút của mình..

Sở Hân thở hỗn hển, muốn đẩy anh ta ra nhưng không được..

Chân vừa đưa lên muốn đá anh ta.Liền bị anh ta bắt lấy..Còn khốn khiếp chen chân vào nới bí mật của cô cọ qua lại..

Truyện được đăng tại đây

Sở Hân tức giận quát.

– ” Cái tên khốn khiếp này.Rốt cuộc anh muốn thế nào..”

Hôn lên miệng cô Daniel cười cười..

– ” Vẫn không biết nghe lời..”

Ánh mắt Sở Hân phừng phựt lửa giận, điêu ngoa vểnh cằm.

– ” Thả ra.Đừng mơ tôi sẽ nghe lời anh..

Cút..đồ khốn..ừm…”

Tiếng chửi mắng phía sau không còn nữa..

Sở Dao lấy tay che miệng ngỡ ngàng không thôi…

Bất ngờ vòng eo bị ai ôm lấy, miệng vừa muốn hét lên liền bị Tần Phong che lại..

– ” Nhóc con khi nào em mới bỏ tính rình lén người khác đấy hả..”

Bị anh ôm lấy, Sở Dao ôm lấy tay anh nói khẽ..

– ” Phong..Hai người họ..”

Ôm lấy cô về quay về, anh béo lấy má cô nói..

– ” Họ trưởng thành hết rồi.Em đừng quan tâm.”

Nhưng Sở Dao vẫn không yên tâm, cô cảm nhận Sở Hân cao ngạo như thế, mà bị người đàn ông kia ức hiếp đến mức như vậy.

Rõ ràng người kia vốn rất nguy hiểm chẳng thua kém gì Tần Phong..

Có khi nào anh ta sẽ làm hại chị cô không..

Sở Dao kéo áo Tần Phong..

– ” Phong.Daniel anh ta là người thế nào..”

Tần Phong nhếch môi..

– ” Là một kẻ điên”

Sở Dao nghe thế cũng ca càng thêm lo lắng, thế không phải Sở Hân sẽ gặp rắc rối rồi sao..

Tần Phong lườm lấy cô, hung hăng cảnh cáo..

– ” Em bớt lo chuyện thiên hạ đi.Đừng để anh thấy em đi rình rập người đàn ông khác nữa đấy.Nếu không em khỏi xuống giường..”

Sở Dao rụt vai, không phải bên cạnh cô cũng là một kẻ điên biến thái hay sao..

Vote hỷ..