Bí mật hôn nhân » Trang 6

Chương 6: Tần Phong Ngỏ Lời

Bàn tay nhỏ đặt trên đùi bấu chặt vào chiếc váy.Chẳng dám nhúc nhích..

Cô còn cảm nhận hơi thở trầm ổn của anh, bên má Sở Dao nóng hổi chỉ muốn bùng cháy….

Ánh mắt vô tình nhìn xuống hai chân Tần Phong.Đôi chân dài được bao bọc chiếc quần tây màu tối vô cùng chắc khỏe nhìn vào rất bình thường.Không nghĩ nó không thể hoạt động được nữa.

Cô thật là không cố ý, thường thì người tàn tật họ rất mặc cảm khi ai săm soi vào khuyết điểm của họ.

Sở Dao như làm chuyện xấu nhanh chóng đưa mắt nhìn Tần Phong, ánh mắt anh đang cụp xuống chẳng biết anh nghĩ gì.

Lại thấy anh đưa tay gấp một chút thức ăn bỏ vào chén cô..

– ” Em ăn đi..”

Làn môi hồng của Sở Dao có chút run rẩy, lấp bấp..

– ” Cám ơn anh..”

Ngồi gần như thế cô mới thấy rõ nét đẹp trời phú cho anh.Làn da nhẵn nhụi vô cùng.

Sở Kính Hùng vì hành động quan tâm của Tần phong dành cho con gái mình.Một chút chạnh lòng về đứa con rể này tự nhiên tốt lên mấy phần..

Tần Cát cười cười gật đầu ánh mắt sắc bén quan sát hai đứa nhỏ..

Cả buổi ăn Sở Dao chỉ biết cúi đầu, lâu lâu Tần Cát hỏi vài câu Sở Dao sẽ ngoan ngoãn trả lời.

Tần Phong cũng không nói gì nhiều, anh vẫn tao nhã ngồi đó cũng không ăn quá nhiều.

Lâu lâu cũng sẽ giúp cô gắp thức ăn.

Lúc đó Sở Dao ngại ngùng nói cám ơn,không giây phút nào trái tim non nớt của Sở Dao không hồi hộp và căng thẳng.Chỉ có điều dường như Tần lão gia và cả Tần Phong không mấy quan tâm chuyện cô là con riêng hay không phải là Sở Hân thì phải.

Đến lúc ra về, Tần Phong vẫn duy chuyển bằng xe lăn.Dọc theo nhà hàng có những ánh mắt không khỏi tò mò nhìn anh.

Dường như Tần Phong không hề quan tâm.

Sở Kính Hùng khi thấy cảnh này nhìn Sở Dao đi phía bên cạnh mình.Ông có chút đau lòng..

Nếu Tần Phong vẫn đi đứng bình thường thật là may mắn biết bao.

Tần Lão gia quét ánh mắt không mấy vừa lòng qua những người đang nhìn cháu trai mình bằng sự thương hại hay kì thị.

Nhìn xung quanh Tần Cát toàn vệ sĩ mặc áo đen.Dĩ nhiên bọn người đó hiểu được đây là những người xuất thân không hề đơn giản.

Liền nhanh chóng rút lại ánh mắt tò mò của chính mình..

Vừa ra khỏi cổng bất ngờ A Kiên ngừng duy chuyển chiếc xe lăn.Cách khoảng ba xe nối đuôi nhau chờ sẵn, tầm năm bước chân..

Khi Sở Kính Hùng chưa hiểu chuyện gì đã thấy Tần Phong xoay xe qua nhìn ông, lễ phép nói..

– ” Ba.Với tình trạng của con.Hôm nay xem như lễ đính hôn của Con và Dao Dao.Con cũng biết như thế là thiệt thòi cho cô ấy và Sở Gia.Nhưng con hứa sẽ bù đắp cho Dao Dao và Sở Gia.Khi con khỏe mạnh hơn.Con sẽ cho cô ấy một hôn lễ thật sự..”

Miệng Sở Kính Hùng há hốc, ông thật lòng chỉ nghĩ đây là buổi gặp mặt hai nhà không ngờ đây được xem là buổi đính hôn.Chỉ là đứa con rể này lời nói quá khôn khéo biết lấy khuyết điểm của mình để tiến một bước làm bước đệm khóa chặt người khác..

Sở Kính Hùng có chút mù mịt, ông rất rõ ràng Tần Phong là người tâm cơ sâu rộng.

Mỗi việc anh làm dường như có mục đích hẳn hoi, không dư thừa hay phí công..

Nếu bây giờ Ông từ chối xem như không hiểu chuyện.Nhưng quan trọng ý cậu ta muốn cuối cùng là gì..

Sở Dao những ngón tay bám víu vào nhau, nhìn Tần Phong không rời mắt..

Sở Kính Hùng cười khan tỏ ra hiểu chuyện nói..

– ” À.Thật ra bác..À không Ba không câu nệ lễ tiết cho lắm.Quan trọng là con đối xử tốt với Tiểu Dao là được..”

Người ta cũng đã gọi Ông là Ba rồi đấy.Làm sao ông có thể không thừa nhận cuộc hôn nhân này..

Làn môi mỏng của Tần Phong nhếch lên thành nụ cười nhạt, gật đầu..

Đọc FULL truyện tại đây

– ” Cám ơn Ba.Vậy Con xin phép ngay bây giờ được đưa Dao Dao về Tần gia có được không?”

Trái tim Sở Dao lộp bộp một cái, Tần Phong đang nghĩ gì trong đầu.Cô và anh còn chưa kết hôn với nhau nữa mà.

Sở Kính Hùng cũng quá bất ngờ với ý kiến táo bạo của Tần Phong, không thể không ý kiến..

– ” Phong.Chuyện này chắc là không được.Hai đưa chưa kết hôn.Chỉ sợ người ngoài nói ra nói vào không tốt…”

Tần Cát từ lúc giờ vẫn im lặng đưa đôi mắt sắc bén quan sát cháu trai mình.

Lúc này Ông cười thành tiếng bước đến vỗ lấy vai Tần Phong..

– ” Phong.Ông có thể biết lí do không?”

Tần Phong đưa mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Sở Dao.Thấy cô đang ngây ngốc nhìn mình..Rồi mới hướng đến hai người lớn.Vẫn điềm nhiên như không..

– ” Ông.Cháu đi đứng không tiện sẽ không thể gặp Dao Dao nhiều được.Cháu chỉ muốn cháu và Dao Dao có thời gian bên cạnh nhau.Nên chỉ còn cách đưa cô ấy về Tần Gia trước.Thứ nhất Dao Dao cũng có thể tập làm quen mọi thứ.Thứ hai Dao Dao có thể hiểu được cuộc sống của cháu…”

Lời nói anh tuy nhẹ nhàng.Nhưng Sở Dao lại bị nó đánh bại, có thể cô ngốc nhưng mỗi lần nghe anh nhắc đến khuyết điểm của mình cô lại thấy xót xa lạ lùng.

Tuy với con người của Tần Phong đa mưu túc trí nhiều lúc khiến Tần Cát khó nắm bắt được.Mà giọng điệu thiếu tự tin này cũng không phải tính cách Tần Phong.

Nhưng Tần Cát cũng không muốn nghiên cứu.Chỉ là nếu cháu trai ông đã muốn cô bé kia.Ông sẽ không để cháu trai của Ông thất vọng..

Ông cười khẽ quay đầu nhìn vẻ mặt bối rối của Sở Kính Hùng..

– ” Sở Tổng.Từ ngày mai cả nước ai mà không biết Tiểu Dao sẽ là vợ chưa cưới của cháu trai Tôi.Ai dám nói ra nói vào Tần Cát Tôi sẽ không để yên.Cậu cũng thấy rồi đấy.Cứ để hai đứa ở gần nhau.Tôi hứa nếu Tiểu Dao mất một cọng tóc nào tôi sẽ chịu tội với cậu.Được không..?”

Sở Kính Hùng xua tay..

– ” Tần lão gia tôi không phải không có ý không tin tưởng Ông.Chỉ là Tiểu Dao nó hơi nhúc nhát và còn nhỏ dại.Chỉ sợ nó chưa quen được cuộc sống hào môn ở Tần gia..”

Tần Phong bất ngờ đẩy xe về phía bên cạnh Sở Dao.Nắm lấy tay cô, làm Sở Dao giật nảy người thiếu chút nữa là rút tay ra.Phải kiềm chế run rẩy mới để yên anh nắm..

Cảm nhận sự run rẩy của cô.Tần Phong dịu dàng hỏi..

Truyện được đăng tại đây

– ” Quyết định là ở nơi em.Anh sẽ tôn trọng ý kiến của em.Anh biết với tình trạng của anh bây giờ rất khó cho em.Nếu bây giờ em hối hận anh sẽ không làm khó em.Dù sao ba năm qua anh cũng đã quen chỉ có một mình”

Lời nói anh khiến trái tim nhỏ bé của Sở Dao không biết vì sao lại đau lòng.Ánh mắt anh khiến cô nhìn thấu có gì đó cô đơn mà anh đang gánh chịu..

Sở Dao từ nhỏ đã là cô gái yếu lòng, huống hồ với Tần Phong.Sở Dao chưa bao giờ kì thị hay ghét bỏ về khuyết điểm của anh.

Sở Kính Hùng cũng biết nhị thiếu gia Tần gia chịu yếu thế nói đến như vậy là điều không thể ngờ.Ông bước đến hỏi con gái mình đang thả hồn trôi theo gió..

– ” Tiểu Dao à.Hay là con cứ về Tần gia ở một thời gian.Xem như trước khi cưới hai đứa cũng phải tìm hiểu nhau.Ba tin Tần Lão gia và Tần Phong sẽ không để con thiệt thòi..”

Từ lòng bàn tay lúc này cảm nhận hơi ấm từ tay của anh.Nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm như biển hồ mênh mông của anh khiến suy nghĩ của Sở Dao bị mê hoặc..

Cô khẽ gật đầu với Sở Kính Hùng..

– ” Dạ.”

Sự gật đầu của cô khiến Tần Cát cười vui vẻ

Vỗ lấy vai Sở Kính Hùng..

– ” Được rồi.Con bé cũng đã đồng ý.Cậu cứ yên tâm.Đừng lo lắng..”

Bàn tay nhỏ của Sở Dao vẫn bị Tần Phong nắm lấy.Cô phát giác anh nở nụ cười.Nụ cười của anh rất đẹp.

Sở Dao lên xe cùng Tần Phong.Chiếc xe rất nhanh đã lăn bánh.

Sở Kính Hùng có chút không đành như rằng Ông vừa bán đi con gái mình thì phải.Suy nghĩ đó khiến ông không khỏi đau lòng..

P/s vote nào.

Nam 9 nai quá hỷ??