Bí mật hôn nhân » Trang 58

Chương 58: Đàm phán hôn nhân

Sở Kính Hùng dĩ nhiên không thể vắng mặt ông đưa theo cả vợ cùng Sở Hân cùng đến..

Bọn họ vì nợ Tần gia một ân nghĩa nên không đến không được…

Ngô Đàm Tuyết vốn xinh đẹp thu hút biết bao ánh nhìn của các đàn ông nơi đây.

Mà trong lòng Tuyết Cầm cũng mong mỏi đưa con gái bà đến đây chỉ mong gặp được người hợp ý..

Từ ngày xảy ra chuyện đấy, Ngô Đàm Tuyết thay đổi hoàn toàn tính cách..

Im lặng , đi về lủi thủi một mình, còn đâu một đại tiểu thư cao ngạo ngày nào..

– ” Tần lão gia chúc mừng ngài ”

Tần Cát gật gật đầu vui vẻ nhìn gia đình Sở Kính Hùng..

– ” Cám ơn.Nào! đừng khách sáo toàn là người nhà…”

Những quan khách đứng xung quanh đang xua nịnh Tần Cát thấy ông tay bắt mặt mừng với Sở Kính Hùng có chút cứng ngắt, mất mát..

Tần Cát quay qua nói với bọn họ..

– ” Đây là thông gia của Tôi.Các ngài trên thương giới phải chiếu cố một chút nhé..”

Lời nói vừa đùa vừa thật của Ông những người có máu mặt trong kinh doanh đều gượng cười liền xua nịnh..

– ” Tần lão gia ngài yên tâm…hahaha toàn là chỗ quen biết….”

Sở Kính Hùng thở dài trong lòng, được mọi người nể mặt còn được Tần lão gia cho mặt mũi như vậy tất cả là nhờ công con gái của ông..

Tai nghe không bằng mắt thấy, hôm nay Tuyết Cầm mới được chứng kiến lời nói của Tần gia trong giới kinh doanh thật có trọng lượng biết bao nhiêu..

– ” Kính Hùng gia đình cậu cứ tự nhiên.Đừng khách sáo nhé”

Tần Cát điềm đạm nói..

Sở Kính Hùng cười gật đầu..

– ” Tần lão gia cám ơn ông thời gian qua đã yêu thương Tiểu Dao nhà Tôi..”

Tần Cát nhướn mày xua tay..

– ” Không cần cám ơn.Con bé Tiểu Dao chính là thần may mắn của Tần Gia.Bây giờ Cậu có muốn đòi về Tôi cũng không trả..”

Sở Kính Hùng nghe con gái trong miệng Tần Cát được khen đến thế.Người làm cha dĩ nhiên vui vẻ không thôi..Ông chỉ biết mãng nguyện mà mỉm cười..

Sở Dao ngồi trong xe cơ thể không được thoải mái.Cứ lóng ngóng ngó trước ngó sau..

Tần Phong trên người khoác bộ vest cao cấp của RAVAZZOLO được cắt may tinh tế, tôn vóc dáng đẹp hơn người mẫu của anh.

Như ban đầu hai người ngồi cùng nhau trên xe..Tần Phong dựa vào cửa xe chống tay nhìn cô vợ đang loay hoay, chỉ biết mím môi nhịn cười..

Ánh mắt say mê nhìn cô vợ nhỏ.

Dao Dao của anh hôm nay vô cùng xinh đẹp, trên khuôn mặt trắng noãn được trang điểm mĩ miều Không hề đánh phấn chỉ phớt hờ nhẹ một lớp má hồng.Đôi mắt được tô điểm màu cam nhạt long lanh quyến rũ hàng mi dài được chãi cong vút.Đôi môi tô chút đỏ ánh cam.

Mái tóc được búi rối phía sau.Hai loạn tóc uốn xoăn nhẹ thả hai bên..

Mỗi thứ đều tự nhiên nhưng xinh đẹp vô cùng..

Ánh mắt lại lướt xuống chiếc váy anh tận tay chọn cho cô..

Là một mẫu váy thiết kế bay bổng, lãng mạn, tinh tế của Elie Saab luôn khiến các tín đồ thời trang say đắm.

Kiểu váy ánh nhũ vàng xếp nếp đính sequin, ngọc trai cầu kỳ, vai lệch đầy gợi cảm và tinh khôi, phía dưới thân váy là các hình ảnh hoa tulip được thêu trên nền vải xuyên thấu đầy tin tế và lãng mạng. Chất liệu vải mềm mại ôm lấy cơ thể, càng tôn vinh đường cong của vợ anh.Không quá cầu kỳ nhưng toát lên dáng vẻ của một nữ thần..

Dao Dao của anh vốn xinh đẹp giờ đây còn rực rỡ, đẹp đến mê hồn.Anh còn nhớ lúc cô bước ra từ bức rèm.

Anh cứ ngỡ trái tim mình như muốn rơi ra ngoài.Thổn thức vì vẻ đẹp của cô đến ngẩn ngơ..

Thường ngày cô gái của anh mang dáng dấp non nớt, chỉ qua mài dũa sơ cô trở thành người phụ nữ quyến rũ có thể giết chết bất cứ người đàn ông nào..

Thế mà lúc này đồ ngốc đấy đang ngồi xoay trái xoay phải, hết kéo chỗ này đến chỗ khác.

Khiến Tần Phong cũng chóng mặt theo cô, anh thở dài tiến đến kéo Sở Dao vào lòng , buồn cười hỏi..

– ” Sao cứ loay hoay mãi thế này?”

Vén lấy loạn tóc xoăn rơi bên má cô, càng nhìn càng say, chỉ hận không thể nuốt cô vào bụng ngay lập tức..

Sở Dao phụng phịu bàn tay nhỏ níu níu lấy áo Tần Phong rấm rức..

– ” Phong..Hình như chỗ này hở..”

Tần Phong nhìn theo mắt cô, bàn tay nhỏ đưa ra sau chỉ lấy lưng mình..

Anh đưa ra tay xoa lấy phần da thịt lộ ra bên ngoài cảm giác mềm mại như lụa.

Khẽ cười cúi đầu hôn chụt vào môi Sở Dao..

– ” Không sao.Chỉ hở một chút..”

Sở Dao lại cúi đầu nhìn xuống khe hở lúc ẩn lúc hiện ở ngực, ngại ngùng ngước mắt nhìn anh..

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Phong hiểu ý liền trấn an..

– ” Ở đây cũng không hở.Rất đẹp.Hôm nay vợ anh rất xinh đẹp.”

– ” Thật..thật sao?”

Đúng là cô chẳng hề biết giá trị của mình gì hết.Vợ anh thật ngốc mà..

Tần Phong gật đầu bật cười..

– ” Hơn cả thật..”

Sở Dao nghe anh nói mà lòng cũng yên tâm, chỉ là cô không quen với hoàng cảnh này cho lắm.

________________________________

Buổi tiệc khách đến ngày càng đông, dĩ nhiên ai cũng biết rõ chuyện của Tần Sinh.

Nhưng về sau báo chí không còn đưa tin nữa.Cũng chẳng ai dám đá động tới, Tần gia lại chưa một lần lên tiếng.Tần Thị cũng không vì chuyện của Tần Sinh mà ảnh hưởng gì.Còn phát triển hơn thế nhờ sự trở lại đầy ngoạn mục của Tần Phong..

Hôm nay mọi người đến dự ai cũng có chút thắc mắc là không thấy sự có mặt của Phụng Loan.Cũng chỉ là thắc mắc rồi đoán già đoán non..

Nhưng mắt thấy sự hưng thịnh của Tần Thị như bây giờ thì những chuyện cá nhân của Tần gia chẳng ai lớn gan mà quản.Âu cũng là chuyện của giới thượng lưu mỗi nhà đều có một bí mật vấn đề cũng chỉ là chuyện riêng.

Ngô gia dù gì cũng bạn lâu năm của Tần Cát.Dù Ngô Đàm Tuyết và Tần Sinh cứ thế mà xảy ra chuyện không hay.

Nhưng Ngô Liêm vẫn không muốn buông tha Tần Gia.Ông ta vẫn nuôi hy vọng, đưa Ngô Đàm Tuyết đến dự..

Khách mời đều đưa mắt nhìn nhau khẽ thì thầm, làm sắc mặt Ngô Đàm Tuyết khó coi vô cùng..

Nhưng người từng trãi như Ngô Liêm thì không hề để vào tai..

Bước đến gần Tần Cát, ánh mắt liếc qua Sở Kính Hùng..

Ngô Liêm âm lãnh tính toán , khẽ nở nụ cười chào hỏi..

– ” Chú Tần, chúc mừng Chú và Tần Thị ”

Dù sao ba của ông ta cùng Tần Cát có mối quan hệ khắng khít, nói sao đi nữa Sở Gia khó lòng bì kịp..

Tần Cát quay người, mắt híp lại gật gật đầu..

– ” Ngô Liêm cháu về nước khi nào.Lão Ngô khỏe không?”

– ” Vâng.Cũng ổn ạ..”

Hơi cuối đầu thở dài một chút lại nói..

Truyện được đăng tại đây

– ” Chỉ là nghe chuyện của con bé Tiểu Tuyết và Tần Sinh ba cháu có phần lo lắng..”

Tần Cát gật đầu, nhàn nhạt nói..

– ” Âu cũng là số trời, hai nhà chúng ta không có duyên làm thông gia vậy..”

Sắc mặt Ngô Liêm cứng nhắc, gượng cười nói..

– ” Chú Tần.Chú biết rõ ba cháu mong mỏi tụi nhỏ thành đôi thế nào mà..Chú cũng rõ từ nhỏ người mà Tiểu Tuyết gắn bó chính là Tần Phong..Chỉ là vì một số chuyện hai đứa mới phải xa nhau..Hay là người lớn hai nhà cứ xem xét lại..”

Ông ta đưa mắt nhìn Sở Kính Hùng sắc mặt khó coi, Ngô Liêm nhếch môi.

– ” Nói gì đi nữa hai nhà chúng ta cũng thân thuộc hơn người ngoài đúng không chú ”

Tần Cát đưa mắt nhìn Ngô Liêm, qua mấy giây lắc đầu cười khẽ..

– ” Ngô Liêm.Suy nghĩ của Ngô gia cháu có vẻ phóng khoáng về hôn nhân của con trẻ.

Tần gia ngày xưa có thể như thế nhưng bây giờ thì khác.Nền tảng hôn nhân phải là tình yêu.Vì Tần thị không cần thiết phải kết giao thương mại.Chú già rồi con cháu có phúc phải con cháu.Với lại…”

Ông nhìn ba người nhà Sở Kính Hùng nói tiếp..

– ” Con bé Tiểu Dao là đứa đức hạnh, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện.Đi đâu mà tìm cho được.Huống gì Tần Phong thương con bé hơn cả bản thân..”

Ông cười cười..

– ” Nó nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.Chú Tần của cháu bây giờ chỉ mong sớm có cháu mà bế.Nào dám làm cháu dâu giận, con bé mà giận bỏ đi mất có phải ông mất cả chì lẫn chài hay không?”

Sở Kính Hùng thở hắt ra, cúi đầu mỉm cười..

Còn Ngô Liêm thì không cần phải nói đến..

Cả cười còn xấu hơn khóc, sắc mặt xám xịt chỉ im lặng cũng chẳng biết nói gì..

Sở Hân quay mặt liếc qua khuôn mặt kiều diễm lại thiếu hồn của Ngô Đàm Tuyêt, rồi lặng lẽ quay đầu đi..

Lúc này bất ngờ cả hội trường xôn xao, rồi trở nên huyên náo..

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn ra cửa chính..

Vote nhé