Bí mật hôn nhân » Trang 54

Chương 54: Ai mới là con cháu tần gia?

Thấy anh không trả lời, Tần Cát đứng bật dậy chỉ vào hai người kia..

– ” Cháu có biết họ qua lại bao nhiêu lâu rồi không.Là trước khi về đây làm dâu Tần Gia.Cô ta và hắn đã qua lại với nhau.

Thật là nhục nhã mà.”

Ánh mắt Tần Hải đỏ hoe..

Phụng Loan che miệng khóc, quá nhục nhã một lời cũng không thể giải thích được..

Đúng vậy Hàn Lâm là mối tình đầu của bà ta.

Nhưng ba mẹ của bà ta chê Hàn Lâm gia cảnh không xứng với bà.Nên ngăn cảng hai người.Liên danh hôn sự với Tần gia bắt bà kết hôn với Tần Hải.

Từ khi về Tần Gia bà cũng cố gắng làm dâu thảo vợ hiền.Nhưng Tần Hải luôn bỏ bê bà, ông ta luôn vùi đầu vô các công trình nghiên cứu của chính mình.Có lúc đi đến mấy tháng mới về..

Điều không ngờ đến là Hàn Lâm không thể rời xa bà.Ông ta xin vào làm tài xế cho Tần gia.

Dĩ nhiên tình cũ không rủ cũng đến, cứ thế hai người bất chấp luân thường đạo lý mà đến bên nhau..

Hôm nay do Tần Sinh bị bắt, bà qua đau lòng nên đến tìm Hàn Lâm.Hai người đang ôm nhau vỗ về cho bà bình tĩnh lại không ngờ Tần Cát và Tần Hải lại ập vào bắt tại trận..

Tần Cát chống gậy từng bước tiến đến, trong mắt ông thâm sâu, bật ra câu hỏi khó hiểu..

– ” Tôi hỏi cô.Tần Sinh và Tần Phong ai mới là con cháu Tần Gia.”

Tất cả mọi người điều nhìn Tần Cát, Tần Hải từ lúc giờ vì quá đau lòng nên không nghĩ đến chuyện khác.

Bây giờ câu hỏi thâm ý này của ba mình làm ông như di chấn não bộ..

Nhìn qua Tần Phong, lại dời mắt nhìn sang Phụng Loan..

Chỉ thấy bà ta run rẩy, nước mắt lưng tròng há hốc miệng nhìn Tần Cát như trăn trối..

Sở Dao không hiểu sao lại bất an, bàn tay nhỏ cố gắng nắm chặt tay Tần Phong..

Như muốn truyền cho anh hơi ấm, muốn anh hiểu dù kết quả ra sao cô cũng sẽ nguyện bên cạnh anh..

Tần Phong cúi đầu, cho cô ánh mắt chấn tỉnh rằng anh ổn..Ngón tay cái còn vuốt nhẹ bàn tay non mềm của vợ..

Hai bàn tay đặt trước víu vào nhau, Phụng Loan cắn chặt môi, quay đầu hoang mang nhìn Tần Phong..

Từ đầu đến cuối Tần Phong vẫn im lặng, đối diện ánh mắt mẹ mình..

Lén liếc qua Hàn Lâm, hắn ta hơi chau mày như có thâm ý gì muốn bà hiểu..

Tần Sinh bây giờ chưa biết hoạn nạn ra sao.

Còn đang bị cảnh sát bắt giữ trong tù.

Nhưng cả ngày nay Tần Cát chưa có ý cho luật sư vào giúp đỡ Tần Sinh.

Nếu mất đi Tần Gia làm chỗ chống lưng, Tần Sinh sẽ mất tất cả chôn vùi cả tương lai trong ngục tù tăm tối..

Làm sao đây, bà biết làm sao đây…?

Bà gắng gượng khuôn mặt cho bình tĩnh nhất.

– ” Ba..ba nói gì vậy.Hai đứa dĩ nhiên là con cháu Tần gia..”

Ánh mắt chẳng dám nhìn thẳng Tần Cát..

Đọc FULL truyện tại đây

Ông nhướn mày đã nhuộm màu sương trắng..

– ” Thật..?”

Phụng Loan gật đầu lia lịa..

– ” Dạ..”

Tần Cát cười lạnh nhẹ nói..

– ” Cô tưởng tôi tin.Cô với hắn qua lại trước khi bước vào Tần Gia.Cô nghĩ ai sẽ tin cô.Được nếu cô không nói Tôi tự có cách.Nếu cô lừa dối tôi,cô biết hậu quả rồi chứ…”

Hai chân Phụng Loan như muốn nhũng ra, hơi thở thoi thóp như người sắp chết..

Lại nghe Tần Cát nói tiếp..

– ” Tôi không có lòng từ bi để chứa chấp nghiệp chủng ”

Ánh mắt ông sắc lạnh nhìn qua Tần Phong lại quay về khuôn mặt ta mét của Phụng Loan..

– ” Chỉ cần đứa nào là con của Hàn Lâm.Tôi sẽ cho nó thay cô trả giá..”

Nước mắt Phụng Loan rơi lả chả, tim run lên, quýnh quáng chẳng biết làm sao, môi mấp máy…

– ” Ba..”

– ” Đừng để tôi nghe tiếng gọi này từ con người dơ bẩn như cô.Nói là đứa nào…”

Tần Cát không để bà ta trốn tránh, khí thế ông áp bức làm Phụng Loan sợ run người..

Làn môi run run không thể kiềm chế, mắt nhắm chặt nức nở, cắn răng thốt lên..

Truyện được đăng tại đây

– ” Là..là Tần Phong….”

Ầm.

Đầu óc Sở Dao như nổ tung, cô nhìn qua chồng mình, anh vẫn không nhúc nhích..

Trên làn môi mỏng là cái nhếch môi lạnh lẽo, dù anh giấu rất kĩ nhưng Sở Dao thấy rõ sự đau lòng trong đó..

Cô kề sát thân thể ôm lấy tay anh..

Tần Hải chưng hửng, đau đớn nhìn qua Tần Phong, trước mặt như tối sầm giống như cả thế giới điều sụp đổ.

Đây là sự thật sao?

Dù từ nhỏ Ông ít quan tâm đến con cái, nhưng với đứa con trai út này, Tần Hải luôn yêu thương và chưa một lần xung khắc hay nặng lời như ông hay đối xử với Tần Sinh..

Thế mà đây không phải con ruột của ông?

Tần Cát điềm nhiên quay đầu nhìn Tần Phong.Lời nói lại dành cho Phụng Loan..

– ” Có thật không? Hay cô muốn cứu Tần Sinh.Vì sợ nó không phải con cháu Tần gia Tôi sẽ bỏ mặc nó trong ngục tù..”

Ánh mắt Phụng Loan lóe lên, quỳ gập xuống bật khóc lắc đầu..

– ” Không..không.. con không có ý đó..Đây là sự thật..Tần Phong không phải con cháu Tần gia…”

Nước mắt dàn dụa, vô cùng đáng thương của Phụng Loan hoàn toàn đánh bại hi vọng cuối cùng trong lòng Tần Hải.

Ông ngả ngồi trên ghế nước mắt cố gắng bao lâu cuối cùng cũng rơi xuống..

Tần Cát không nói hay hỏi gì thêm, ông quay về ngồi lại chỗ cũ..