Bí mật hôn nhân » Trang 53

Chương 53: Cảnh tượng khó xử

– ” Tôi bảo cô lặp lại ”

Giọng Tần Phong không nhẫn nại lặp lại một lần nữa.Bảo bối của anh nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.Cô ta là gì mà dám lớn tiếng nhục mạ.

Làn môi Ngô Đàm Tuyết run run..

– ” Phong..em…”

Lời đến cửa miệng lại chẳng biết nói làm sao..Hơi thở lạnh lẽo của anh như có thể đông cứng cô ta lại..

Chưa đợi Ngô Đàm Tuyết nói Tần Phong tiếp lời..

– ” Ngô Đàm Tuyết ”

Đây là lần đầu tiên anh gọi cả tên họ của cô ta, Ngô Đàm Tuyết nắm chặt tay lại nhìn anh..

– ” Có lẽ bao năm qua tôi để cô tự ảo tưởng quá sức rồi.Hôm nay cô nhớ một lần và ghi vào đầu cho cẩn thận. Tôi chưa bao giờ động lòng với cô dù chỉ một chút.Tôi không lên tiếng không phải vì Tôi đồng thuận với những lời ra vào của mọi người mà là tôi thấy không cần thiết, với tôi cô chẳng là gì cả..

Huống gì..”

Anh cười khảy một cái..

– ” Giông bão thì tránh né lại muốn hưởng hơi ấm từ nắng.Cô xứng sao?”

Cả cơ thể Ngô Đàm Tuyết run rẩy, như muốn ngất đi , nước mắt đau lòng trộn lẫn nhục nhã rơi xuống ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp của mình, làn môi cắn đến muốn bật máu..

Tần Phong lại không quan tâm, anh ôm lấy Sở Dao không ngần ngại nói một lần cho cô ta rõ..

– ” Nhìn cho kĩ đây mới là người con gái tôi yêu và muốn kết hôn.Nếu so sánh cô và Dao Dao cô không đủ tư cách đấy thì có quyền gì lớn tiếng ở đây..Ngô Đàm Tuyết Tôi đã từng nói với cô đừng thử sự nhẫn nại của Tôi.

Nhưng do cô không nghe thì đừng trách Tôi vô tình.

Đoán không lầm hôm nay cô muốn đến đây xin tôi giúp Tần Sinh đúng không.

Vậy nhờ có cô mà anh ta khó ra khỏi đó rồi đấy.Còn nữa nếu cô muốn Ngô gia một bước đi theo Tần Sinh.Tôi không ngại tiễn bọn họ một đoạn..”

Hai mắt Ngô Đàm Tuyết trừng lớn, hơi thở không thông, lắc đầu trong tiếng nức nở..

” Không..không..Phong..Em cầu xin anh..Em sai rồi..Em..em sẽ xin lỗi cô ấy..”

Không đợi Tần Phong phản ứng, Ngô Đàm Tuyết đã xoay người bước đến gần Sở Dao..

– ” Xin lỗi, xin lỗi..xin lỗi cô..”

Sở Dao hơi bối rối cô không giỏi ức hiếp người khác.Giờ Ngô Đàm Tuyết lại khúm núm miệng không ngừng xin lỗi cô, khiến Sở Dao khó xử…

Nhưng cũng may lúc này A Kiên cùng Cẩn Trúc đi đến hình như có chuyện gì đó khẩn cấp..

Bọn họ không quan tâm Ngô Đàm Tuyết, Cẩn Trúc bước đến gần Tần Phong kề vào tai anh nói nhỏ..

Không biết nói gì,nhưng đứng gần như Sở Dao có thể thấy được sự biến đổi trong mắt Tần Phong..

Anh quay qua nói với Sở Dao..

– ” Dao Dao em vào ăn sáng đi.Anh có việc một chút..”

Sở Dao thường ngày vốn rất nghe lời, thế nhưng lúc này cô cảm giác có chuyện không ổn, kiên quyết lắc đầu..

Đọc FULL truyện tại đây

– ” Phong..Em đi cùng anh nhé.”

Ánh mắt to tròn long lanh, quyết không buông tay anh.

Tần Phong không nỡ từ chối, gật đầu nắm tay cô đi qua Ngô Đàm Tuyết, A Kiên cùng Cẩn Trúc cũng đi theo.

Sở Dao ngạc nhiên, cứ ngỡ bọn họ sẽ qua nhà chính không ngờ Tần Phong nắm tay cô đi thẳng ra vườn sau.Từ xa cô thấy có một dãy nhà màu trắng nhỏ.

Bước đến căn nhà cuối cùng, Sở Dao nghe được tiếng khóc khe khẽ của phụ nữ..

Khi bước vào rồi Sở Dao lấy tay che miệng để tiếng hốt hoảng mình không thé ra..

Trong căn phòng đơn sơ có hơi tối tăm, Tần Cát ngồi trên ghế sắc mặt không dễ coi chút nào, đứng bên cạnh là khuôn mặt đau đớn tái mét của Tần Hải..

Nhưng khung cảnh đáng chú ý là mẹ Tần Phong đang khóc nức nở, thế mà bà ta lại đứng chung một chỗ với người tài xế mà cô gặp lần trước..

Ông ta đứng cúi đầu im lặng bên cạnh mẹ chồng cô.

Đây là tình huống gì đây..

Tần Cát nhíu nhíu mày thấy Tần Phong bước vào lại còn đưa Sở Dao theo, ông có chút không vừa lòng, lại nghĩ cây kim trong bọc có ngày lồi ra.Nên cũng thôi quan tâm….

Phụng Loan thấy bọn họ bước vào sắc mặt càng thêm tái đi, cất không còn chút máu..

Tần Hải như người không hồn ông chẳng còm sức lực quan tâm đến mọi thứ..

Tần Cát là người lên tiếng trước..

– ” Cháu đã biết..”

Truyện được đăng tại đây

Đây không phải là câu hỏi mà là câu khẳng định, chỉ cần nhìn qua vẻ mặt bình tĩnh như nước của Tần Phong.Ông có thể biết được đứa cháu thâm sâu này đã biết trước mọi thứ..

Tần Phong không trả lời, dùng ánh mắt như lẽ đương nhiên cảnh này không sớm thì muộn cũng được vạch trần.

Anh đã biết rõ mối quan hệ không mấy sạch sẽ của mẹ mình với Hàn Lâm..

Ba năm trước vì tai nạn của chính mình, anh âm thầm điều tra mọi chuyên không ngờ lại biết ra một số chuyện hay ho đến thế.

Nhưng chỉ vì ba năm qua anh phải từng bước thực hiện kế hoạch của mình.Nên mới không muốn làm rõ ràng mọi thứ.Cũng mong sẽ một ngày bà ta biết mà quay đầu..

Có lẽ anh nghĩ quá xa vời…

Lúc này Sở Dao cũng như hiểu ra vấn đề, cảm giác thật khó nói nên lời..

Biết vậy lúc nãy cô không nên đi theo để không chứng kiến cảnh khó xử này..

Tần Cát hừ mạnh căm phẫn đập bàn..

– ” Khốn khiếp cháu có phải con cháu Tần Gia không.Dám hùa theo cô ta làm chuyện xấu hổ này..”

Tần Phong không trả lời, anh hù theo sao?

Có người con nào muốn chứng kiến cảnh xấu xí này của mẹ mình..

Nhưng đây chưa phải vấn đề quá to lớn.

Những gì kinh khủng còn nằm phía sau..