Bí mật hôn nhân » Trang 50

Chương 50: Cái tát

Tần Sinh chẳng dám nháy mắt, lời lẽ lẫn sắc mặt âm lãnh của Tần Phong khiến hắn ta có một dự cảm không lành..

Hắn cố nghiến răng..

– ” Đúng vậy trong mắt tao mày chỉ là thằng tàn tật vô dụng.Là đứa ăn bám Tần gia..”

Bốp bốp…

Tiếng vỗ tay vang dội, Tần Phong vỗ mấy cái ngưng lại cười cười..

– “Chửi hay lắm. Nếu tôi vẫn còn làm anh thất vọng nữa thì thật có lỗi với anh..”

Nói rồi trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, Tần Phong thong thả đứng dậy, bước ra khỏi xe lăn..

Bộ dáng chắc chắn, ung dung chẳng giống gì với một người mới tập đi..

Đùng..

Như tiếng sấm nổ bên tai, trước mắt như choáng váng.

Tần Sinh giống như gặp phải ma quỷ không bằng.Hắm ta thụt lùi bước chân..

– ” Mày..mày..mày làm sao đi được…”

Đây cũng là câu hỏi của Tần Cát đang muốn hỏi..

Bàn tay đặt trên gậy của Ông run rẩy từng hồi, một dòng nước ấm cứ thế từ khóe mắt chảy ra..

Làn môi run lấy muốn nói gì chẳng biết nói ra sao..

Tần Phong quét qua khuôn mặt xanh mét của Tần Sinh, như vẻ đương nhiên..

– ” Muốn đi thì đi được thôi..”

Tần Sinh chấn chỉnh lại đầu óc, quay qua Tần Cát.

– ” Ông.Rõ ràng bao nhiêu năm qua nó..nó lừa gạt chúng ta..Nó.. nó có ý đồ…Ông..ông xem nó đi được..đi đứng như một người bình thường..Tại sao nó lại lừa gạt chúng ta..”

Tần Cát không nói gì, im la lặng đứng dậy, đôi chân bước từng bước tiến đến đối diện Tần Phong.Bình tĩnh hỏi..

– ” Cháu đi được từ khi nào..?”

Nhìn mắt Tần Cát đỏ hoe, Tần Phong xót xa cúi đầu..

– ” Hai năm trước…”

Bốp

– ” Thiếu gia..”

Một bạt tay như trời dán xuống khuôn mặt đẹp như yêu nghiệt của Tần Phong.Làm khóe môi anh tơm máu..

A Kiên và Cẩn Trúc hốt hoảng bước lên, Tần Phong phất tay ý bảo không cần quan tâm.

Anh quẹt lấy máu nơi miệng, vẫn đứng im đối diện với ánh mắt đau lòng của Tần Cát..

Cái tát này Tần Cát dùng hết sức lực còn lại để đánh.Bàn tay ông đau rát, run run giơ lên..

– ” Mày..thằng..khốn khiếp này..mày không có tim phổi sao.Mày đùa dai như thế cảm thấy vui không..”

– ” Cháu xin lỗi..”

Tần Phong không có ý định giải thích.

Tần Sinh có chút hả hê nhưng tâm trạng vẫn bị dù dọa đáng kể , vừa muốn bước lên một bước nói gì, bất ngờ điện thoại reo lên.

Hắn ta nhìn qua dãy số liền bắt máy.Không hiểu trong điện thoại nói gì.Cả người Tần Sinh chếnh choáng, phải chóng tay vào tường mới đứng vững..

Hai mắt đụt ngầu tơ máu đỏ..

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Sinh hổn hển mở to đôi mắt nhìn Tần Phong, khi mọi người chưa kịp hiểu gì hắn đã nhào đến Tần Phong..

Nhưng chưa kịp chạm vào người anh đã bị A Kiên và Cẩn Trúc giữ lại..

Tần Sinh hét lên, khuôn mặt hung tợn..

– ” Thằng khốn là mày, lày mày làm đúng không? Thả tao ra..Tao phải giết nó..”

Sự mất bình tĩnh của Tần Sinh khiến Tần Cát cũng nhạc nhiên, ông không lên tiếng chỉ quay người nhìn vẻ bĩnh tĩnh của Tần Phong.

Tần Sinh bị A Kiên và Cẩn Trúc giữ chặt hai tay, hắn vùng vẫy nhưng không thể thoát được..

Tần Phong bước đến gần hắn, nhướn mày.

– ” Anh sao thế, sao muốn mắng người là mắng thế này..?”

– ” Mày còn hỏi tao, Thằng khốn có phải số thuốc giả của Tâm An là do mày làm không.May muốn hại tao vào tù đúng không?”

Tần Cát nhíu mày, ánh mắt lạnh đi mấy phần khóa chặt Tần Sinh..

– ” Cháu nói bệnh viện Quốc tế Tâm An là của cháu..”

Tần Sinh há hốc miệng, giờ phút này làm sao giấu diếm được nữa, hắn ta gật gật đầu..

– ” Đúng vậy.Ông! cháu không có ý giấu Ông đâu..Cháu đợi một thời gian nữa sẽ nói Ông..Nhưng..nhưng hiện tai không hiểu vì sao các lô thuốc cháu nhập về đều là hàng giả..Cảnh sát lại đúng lúc kiểm tra..”

Hắn nói đến đây thì hoang mang lo sợ.Con ngươi co rút chăm chăm như muốn nuốt chửng Tần Phong..

– ” Ông..chính nó, chính nó đã hại cháu..

Ông..Ông phải cứu cháu..”

Tần Cát nhìn qua Tần Phong, thấy anh vẫn im lặng trên mặt không hề có cảm xúc gì, khiến người khác khó nắm bắt..

– ” Nếu anh không làm thì tại sao phải lo lắng.Nếu anh trong sạch Tôi có muốn hại anh thế nào cũng không thể..Huống chi chuyện này cứ để cảnh sát vào cuộc chẳng phải sẽ rõ hết à..”

Truyện được đăng tại đây

Nghe đến đây tinh thần Tần Sinh càng hoảng loạn…

– ” Không..không tao không làm gì sai, tao sẽ không để bọn họ đưa tao đi…”

– ” Tần Phong nói đúng, nếu cháu trong sạch thì ắt sẽ được minh oan có gì mà lo lắng..”

Nghe Tần Cát nói thế, Tần Sinh vùng ra khỏi tay A Kiên và Cẩn Trúc, nhìn qua mắt Tần Phong thấy anh đồng ý, hai người họ cũng buông hắn ra..

Tần Sinh bước đến nắm tay Tần Cát..

– ” Không..Ông..Ông phải tin cháu.Cháu thề cháu không hề làm chuyện đấy.Ông.. xin ông cứu cháu..”

– ” Có phải anh có chuyện gì không tiện hay không.Sao nhắc đến hai từ cảnh sát lại khiến anh hoảng loạn đến mất kiểm soát thế này…”

Giọng Tần Phong đều đều vang lên..

Cả người Tần Sinh cứng ngắt, buông tay Tần Cát ra xoay người nhìn vào khuôn mặt lãnh đảm của Tần Phong..

Bỗng sóng lưng hắn lạnh toát, da đầu cũng run lên…

Đầu óc hổn độn cố chấn chỉnh lại.

– ” Được nếu không ai muốn giúp cháu.Cháu sẽ tự lo..”

Hàng chân mày của Tần Cát nhíu lại thành một đường dài..

Tần Sinh muốn lờ đi, cố tìm một đường thoát nhưng không còn kịp nữa..

Lúc này ở ngoài hai viên cảnh sát mặc thường phục đúng lúc bước vào..

Mặt Tần Sinh tái mét, bước chân thụt lụi lại..