Bí mật hôn nhân » Trang 45

Chương 45: Tặng quà

Mang nỗi lo lắng bất an không yên chỉ qua một tháng mà Sở Hân gầy đi thấy rõ.Chỉ là báo chí rất nhanh chấm dứt về chuyện của cô ta.Đến tận thời điểm này Sở Hân mới thở phào nhẹ nhõm cũng mới dám trở lại Sở Thị làm việc..

Có điều nhân viên nơi đây thấy Sở Hân thay đổi không ít, điềm đạm trở nên ít nói…

Ai sóng gió ra sao, Sở Dao nào hay biết.Vui chơi thỏa thích nửa tháng sau Tần Phong mới đưa Sở Dao trở về nước..

Tần Lão gia vừa nghe tin Tần Phong trở về.Ông liền hùng hổ xuất binh sang hỏi tội..

Lúc này tại nhà Tần Phong, Tần lão gia mặt mày hầm hực đưa mắt nhìn hai người nam nữ đối diện..

Không khí có chút căng thẳng, Sở Dao yên ổn ngồi bên cạnh Tần Phong, lần này cô sai thật rồi.Vốn cô quá ham chơi nên cũng không khuyên bảo Tần Phong trở về sớm hơn..

Chết rồi cô đã không được lòng mẹ chồng.

Có khi nào Ông nội chồng cũng sẽ phật ý cô luôn không..

Tần Phong vẫn nhàn hạ như nước, bàn tay không kiên dè khư khư nắm tay vợ mình..

Ánh mắt ôn nhu lâu lâu cúi đầu nhìn khuôn mặt căng thẳng của cô vợ nhỏ..

Tần Cát thật chịu hết nổi, Ông cố chờ xem đứa cháu này có chút gì đó hối lỗi nói với ông một tiếng để lấy lòng.

Thay mà ông im lặng, nó cũng chẳng mở miệng..

Tần Cát buồn bực, nhíu mày..

– ” Tần Phong.Cháu không có gì muốn nói với Ông sao?”

– ” Cháu muốn trở lại tập đoàn..”

– “…………………”

Chỉ một câu nói của Tần Phong làm cho không gian như ngưng đọng .

Bàn tay đặt trên bàn của Tần Cát run run, hai mắt trừng lớn,miệng há hốc chăm chăm nhìn đứa cháu trai của mình như người ngoài hành tinh..

Dĩ nhiên chuyện tính sổ gì đó chưa một giây đã bay sạch sẽ..

Qua một lúc Tần Cát mới tìm được tiếng nói của chính mình..

– ” Cháu..cháu nói thật sao…?”

Tần Phong gật đầu, ngoài Sở Dao ra anh đâu thích đùa với ai..

Tần Cát vui mừng không thôi.Ông gật gật đầu trong xúc động..

– ” Tốt..tốt..lắm..Phải như thế chứ..”

Ngẫm nghĩ một chút lại đưa mắt nhìn Sở Dao..

– ” Tiểu Dao.Cháu thích gì Ông sẽ tặng cháu..”

– ” Dạ?”

Sở Dao bất ngờ được hỏi mà choáng váng, mặt cũng đần ra chẳng biết vì sao mình lại được đặc ân này…

Sở Dao có thể chậm chạp vì bất ngờ được ân sủng.Nhưng Tần Phong thì hiểu rất rõ lí do mà Tần Cát lại muốn tặng quà cho Sở Dao.Vì Ông nghĩ nhờ Sở Dao bên cạnh cho anh động lực nên anh mới có ý chí muốn trở lại công việc..

Suy nghĩ đó tính ra cũng không sai, tuy Sở Dao không nằm trong kế hoạch của anh.

Nhưng hiện tại vì bình yên của cô nên anh muốn chấm dứt mọi thấy thật nhanh..

Sở Dao đưa mặt nhìn Tần Phong cầu cứu, cô nào có lá gan lớn để đòi quà Tần Cát.

Vừa định lắc đầu từ chối.Bất ngờ Tần Phong kéo lấy tay cô, anh mỉm cười nói với Tần Cát..

Đọc FULL truyện tại đây

– ” Vậy Ông cho Dao Dao mảnh đất ông mới thâu tóm ở thành phố X đi..”

Sở Dao run lên, miệng há hốc lắc lắc đầu..

Cô không biết mảnh đất kia trị gia ra sao.Nhưng có ngốc cách mấy cũng biết giá trị không tầm thường..

Tần Cát híp mắt nhìn Tần Phong.Ông nghiến răng..

– ” Cháu…”

Giỏi lắm đây là khu đất gần biển Ông mới khó khăn đấu thầu mua được thế mà đã đến tai tên nhóc này..

Đây là mảnh đất vàng bao người cố giành cho bằng được..

Hình như Ông cảm thấy có gì đó không đúng.Có thật ba năm qua Tần Phong an nhàn hưởng lấy cuộc sống không xô bồ danh vọng hay không..

– ” Ông đừng nhìn cháu ánh mắt đấy.Không phải đó là cuộc đấu thầu công khai à.Tin tức vẫn đưa hằng ngày đấy thôi..”

Tần Phong nắm lấy bàn tay non mềm của Sở Dao vuốt ve, đón nhận ánh mắt thâm sâu của Tần Cát..

Anh lại cúi đầu nói khẽ với Sở Dao..

– ” Dao Dao.Thì ra Ông nội chỉ buột miệng nói cho vui.Chúng ta nên không nghĩ nhiều..”

Tần Cát tức đến đen mặt.Hừ manh một cái, chỉ tay về phía Sở Dao..

– ” Hừ.Ta không nói miệng.Tiểu Dao mai Ông cho luật sư chuyển sang tên cháu..”

Mở đôi mắt to tròn, hàng mi dài chớp chớp, có ai vì quá kinh ngạc mà trở nên ngu người như cô lúc này không..

Tần Phong nhếch môi cười..

Tần Cát đứng dậy, ông làm sao không nhùn ra tâm can xấu xa của đứa cháu này chứ.

Truyện được đăng tại đây

Nhưng không sao, mọi thứ của Ông sau này cũng là của vợ chồng nhà nó.Chỉ là cả ông nó cũng dám tính kế, điều đó cho thấy một Tần Phong ba năm về trước đã trở lại..

Nghĩ thế Tần Cát không thấy mất mát gì mà còn vui vẻ không thôi..

Nhưng vẫn nghiêm mặt..

– ” Cháu hãy nhớ những gì mình vừa nói đấy..”

– ” Vâng..”

Nhìn bóng ông rời đi.Tần Phong quay sang hôn lên má cô vợ nhỏ không phải vui mừng mà là bị hù dọa quá mức.Nhìn vẻ mặt xinh đẹp ngốc nghếch của cô Tần Phong bật cười..

– ” Chúc mừng tiểu phú bà..”

Thật hết chịu nổi anh ôm lấy mặt cô hôn tới tấp, nơi nào cũng muốn cắn nuốt mới thật vừa lòng..

Sở Dao né tránh hổn hển kéo áo anh….

– ” Đừng..đừng..Phong..Hay là thôi đi anh, món quà lớn..lớn quá..”

Tần Phong cười khẽ vợ anh thật ngốc hết chịu nổi mà.Đó có là gì so với gia sản Tần Gia.

– ” Anh biết.Ông đã có lòng, em đừng suy nghĩ nhiều..”

Có lòng? Rõ ràng là bị anh tính kế mà..

Đầu óc cô vẫn còn chưa tỉnh táo nha.Ông cháu nhà này cứ thích gây ngạc nhiên cho người khác là sao?

P/s nay Au bận nên ra 1 chap..Đọc đỡ jh hen..