Bí mật hôn nhân » Trang 37

Chương 37: Ai làm?

Hàn Lâm nhìn qua Sở Dao.Ông ta bước đến nói với Sở Dao..

– ” Cô Sở.Để Tôi đưa cô về Sở Gia.Khi nào Cậu Phong về sẽ đến tìm cô…”

Sở Dao thụt lùi bước chân, phòng bị rõ ràng..

Nếu cô dám rời đi Tần Phong sẽ giết chết Cô mất.Nếu Cô có làm sai thật sự cô biết theo tính cách của anh cũng phải để anh tự xử lý..

Sở Dao lắc đầu..

– ” Không.Tôi muốn đợi anh ấy…”

Phụng Loan hét lên..

– ” Ông còn lề mề cái gì.Mặc kệ cô ta…”

Hàn Lâm nhìn qua Phụng Loan gật đầu một cái.Không còn vẻ ôn nhu như vừa rồi..

Ông ta bước đến kéo tay Sở Dao..

Sở Dao sợ hãi hét lên..

– ” Buông ra..Ông buông ra..hức…”

Thím Tào đúng là khi sau thấy những tấm ảnh đó có chút bất bình.Nhưng vào thời điểm này lại thấy Sở Dao vùng vẫy giữ dội bà lại lo xảy ra chuyện không hay.

Chưa nói đến đã từng thấy qua Tần Phong yêu chiều cô gái này đến mức nào..

Bà bước đến gần Phụng Loan..

– ” Phu Nhân..Hay là…”

Chưa nói hết câu đã bị ánh mắt sắc bén của Phụng Loan làm cho im bật.Chỉ biết đứng một bên cầu nguyện cho Sở Dao không xảy ra chuyện gì không hay.

Hàn Lâm không ngờ Sở Dao chống trả quyết liệt như vậy.Ông dùng sức kéo lấy hai tay Sở Dao lôi xềnh xệch cũng chẳng còn nương tay..

Vào lúc này Sở Dao lại điên cuồng cúi đầu cắn vào tay ông ta.Gân xanh trên trán Hàn Lâm nổi cộm , đau đến mức hét lên..

Bên miệng Sở Dao là máu chảy ra từ tay Hàn Lâm nhưng cô như phát điên quyết không nhả ra..

– ” Nhả ra….”

Hàn Lâm đau đớn vung tay, tay kia còn không kiềm chế cơn tức giận đẩy cơ thể yếu ớt của Sở Dao thật mạnh..

Sở Dao ngã sấp lên sàn chẳng may đụng phải miếng sành của ly trà bị rơi vừa rồi, cứa vào lòng bàn tay ..

– ” A…”

Từ lòng bàn tay thấm máu đỏ rồi nhanh chóng loan ra.Sở Dao đau đớn ôm chặt bàn tay, máu đỏ nhiễu xuống thảm, còn chảy dọc theo cánh tay trắng ngần của cô nhìn vô cùng đáng sợ.

Hàn Lâm thụt lùi bước chân không nghĩ mình ra tay nặng như vậy.Phụng Loan đưa mắt nhìn ông ta, đẩy đẩy bả vai Thím Tào đang bị hù dọa quá mức như đứng hình..

– ” Nhanh..xem cô ta bị sao..”

Thím Tào gật gật đầu lia lịa, muốn vòng qua so pha xem Sở Dao thế nào..Lại nhìn thấy Tần Phong cùng thuộc hạ của mình tiến vào cửa chính..

Anh ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh lẽo đến cực hạng…

Thím Tào run rẩy quay qua Phụng Loan..

– ” Phu nhân..Nhị..nhị thiếu gia..”

Không cần bà ta thông báo, lúc này Tần Phong đã vào đến sảnh.

Đường đường là phu nhân của Tần gia là mẹ của Tần Phong nhưng hiện giờ Phụng Loan tay chân run rẩy, không ý thức được vì sao bà lại sợ hãi như vậy..

Tần Phong nhìn qua khung cảnh hỗn độn trước mắt.Anh quét đôi mắt rét lạnh nhìn qua ba người trong phòng..

Con ngươi sâu thẳm thu lấy thân ảnh đang ngồi dưới sàn.Máu khắp thân thể của Tần Phong như đông cứng lại..

Đọc FULL truyện tại đây

Sở Dao cũng thấy anh, cô ngẩng khuôn mặt đẫm lệ nhìn anh..Nhưng vì quá sợ mà hai chân cứng ngắt chẳng thể nhúc nhích..

Tần Phong chống tay vào thành xe vừa muốn cử động thân người.Trên vai đã bị sức nặng đè lại.Cẩn Trúc bước đến trước..

– ” Thiếu gia để tôi..”

Ánh mắt anh ta nhìn qua Hàn Lâm ý vị sâu xa..

Hàm răng Tần Phong cắn chặt, bàn tay đặt ngay thành xe cuộn chặt như nổi gân xanh..

Cẩn Trúc muốn tiến đến bế Sở Dao lên.Lại thấy Tần Phong bấm nút trên xe tiến đến trước mặt Sở Dao, đưa tay về phía cô..

– ” Dao Dao đứng dậy được không..?”

Sở Dao gật gật đầu, nức nở đem nước mặt uất ức chảy dài theo gò má..Đặt tay vào tay anh, dùng sức đứng dậy yếu ớt được Tần Phong ôm vào lòng.

Trên làn môi tái nhợt dính ít máu.Cả cơ thể mong manh run rẩy, yếu đuối ôm lấy bàn tay không ngừng bị máu đỏ thấm ướt, còn rơi vẩy trên chiếc đầm trắng cô đang mặc trên người…

Anh mở lòng bàn tay cô ra nhìn vết rách cũng may không sâu lắm, nhưng khá dài.Chỉ thế cũng đủ làm tim Tần Phong như bị ai bóp nghẹn.

Anh lấy khăn tay trong túi ra quấn chặt lại tay cô.Lau lấy vết máu trên khóe môi.Cứ tưởng Sở Dao bị thương nhưng nhìn lại không phải.Khắp nơi thân thể không vấn đề gì.Chỉ có hai cổ tay bị đỏ còn có dấu vết năm ngón tay để lại…

Tần Phong cởi áo khoác, đắp lên người Sở Dao.Ôm chặt cô vào lòng, Sở Dao ngừng tiếng khóc chỉ vùi mặt vào lòng anh.

Trong lúc này ai nấy điều không dám lên tiếng..

Phụng Loan như nín thở bà cũng lo lắng, mong vết thương Sở Dao không quá nặng, sẽ dễ ăn nói với Tần Phong hơn..

Tần Phong chỉnh xe quay lại, lạnh lẽo nhìn ba người họ..

– ” Ai làm..?”

Hàn Lâm nhanh thu lại ngón tay bị Sở Dao cắn như muốn hủy bằng chứng phạm tội vừa gây nên.Mồ hồ lạnh theo dọc sóng lưng bất giác tuôn ra..

Phụng Loan cố giữ bình tĩnh liếm liếm khóe môi bước đến bàn trà.Cầm sấp hình trên tay, còn khom người nhặt mấy tấm rơi dưới đất..

Truyện được đăng tại đây

Quýnh quáng đi đến ngay mặt Tần Phong..

– ” Phong con đừng hiểu lầm.Đây con nhìn xem..Sở Dao cô ta ngoại tình mẹ có bằng chứng hẳn hoi.Chỉ muốn tìm cô ta tìm hiểu ngọn ngành không ngờ mọi chuyện lại thế này..Là..là do cô ta vô ý té ngã không phải như con nghĩ đâu..”

Ánh mắt Tần Phong quét qua những tấm hình, lúc mới vào anh cũng đã thấy qua..

Sở Dao nghe Phụng Loan nói thế từ trong lòng anh ngẩng mặt..

Đôi mắt trong veo mang vẻ uất ức nhìn anh như thể xem anh có tức giận hay không..

Tần Phong lau lấy khóe mắt cô, không nói không rằng dúi đầu cô vào ngực mình..

Hành động của Tần Phong làm Phụng Loan bất ngờ, Sở Dao cũng không hiểu gì.Ngoan ngoãn úp mặt nằm trong lòng anh.

– ” Phong..con làm vậy là sao.Tại sao con còn che chở cho cô ta..”

– ” A Kiên…”

Phụng Loan nói chưa hết câu đã bị tiếng gọi của Tần Phong làm cho im bật..

A Kiên nhếch môi nói ” vâng ” một tiếng.

Trước sự chứng kiến khiếp sợ của Phụng Loan cùng thím Tào..

Rất nhanh bước đến trước mặt Hàn Lâm, giơ tay nắm lấy cánh tay bị thương của hắn kéo ra.Hàn Lâm trừng mắt chưa kịp hiểu gì đã nghe rắc, cánh tay bị bẻ ngoặc ra sau.A kiên hung ác cứ thế bẻ gãy tay của Hàn Lâm trước tiếng la hét đau đớn của hắn.

– ” A..Tay tôi…”

Phụng Loan há hốc miệng, đứng bật dậy chạy đến bên cạnh Hàn Lâm.

Tay chân thừa thải muốn chạm vào ông ta, lại suy nghĩ gì đứng bật dậy, mặt cất không còn chút máu, không hiểu vì sao nước mắt lại rơi dàn dụa..lấp bấp nói năng cũng lộn xộn..

– ” Phong..Con tha cho ông ấy đi…Phong là mẹ là mẹ…”