Bí mật hôn nhân » Trang 30

Chương 30: Bệnh viện

Sở Dao ở trong phòng có chút bồn chồn lo lắng.Khi thấy Tần Phong vừa vào cửa, cô vội vàng níu tay anh..

– ” Anh ta đến có chuyện gì không anh..?”

Tần Phong mỉm cười lắc đầu, nắm tay cô đứng dậy dắt lại tủ quần áo..

– ” Em soạn một ít đồ đi..”

Sở Dao nhíu mày khó hiểu..

– ” Soạn đồ làm gì?”

Tần Phong ngắt mũi cô một cái, chẳng bận tâm chuyện ngoài lề cô đang lo lắng..

– ” Còn không phải đưa em ra ngoài đi chơi à.Để em ở nhà riết thành ngốc.Rồi em lại oán hờn anh nữa..”

Giờ mới hiểu ý của anh, Sở Dao có chút ngây ngốc, cứ ngỡ lời lúc sáng anh nói chỉ là cho vui miệng, không ngờ là thật..

Nhìn thật sâu vào mắt anh, chuyện Tần Sinh vừa đến có lẽ không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của anh, xem chắc không gì to tát.

Nghĩ thế Sở Dao mới buông bỏ nỗi lo cân cấn trong lòng..Cô nắm tay anh lắc nhẹ..

– ” Phong.Chúng ta đi đâu…?”

Hôn chụt vào môi cô, cưng chìu nói..

– ” Bí mật.Ngoan mau soạn quần áo đi.Anh qua thư phòng giải quyết một chút chuyện.Tối nay chúng ta khởi hành..”

Nhìn anh hình như có chuyện gì gấp cần xử lý ngay.

Sở Dao Dao ngoan ngoãn gật đầu..

Bất ngờ lúc này cửa phòng có người gõ, Sở Dao nhìn qua Tần Phong, rồi đi nhanh ra ngoài cửa, hé mở một khe nhỏ nhìn người giúp việc..

– ” Có chuyện gì sao?”

Sắc mặt người giúp việc không được tốt cho lắm..

– ” Tiểu thư bên Sở gia mới cho người thông báo.Ba cô mới nhập viện do đau ruột thừa..”

– ” Sao..Được..tôi biết rồi..”

Sắc mặt Sở Dao trắng bệt, cô đóng cửa lại vừa quay đầu cả thân người liền được Tần Phong ôm vào lòng..

– ” Dao Dao.Đừng sợ.Chỉ là mổ ruột thừa.Mổ rồi sẽ không sao nữa..”

Bàn tay anh vỗ nhẹ lưng cô, lời nói trấn an dỗ dành.Sở Dao lấy lại bình tĩnh, chui từ trong lòng anh..

– ” Em muốn đến thăm ba..”

Tần Phong gật đầu..

– ” Được.Anh đi cùng em..”

Nghĩ đến khuôn mặt chán ghét của mẹ kế và Sở Hân.Còn có sự bất tiện thân phận của của Tần Phong bây giờ nữa.

Với lại vừa rồi anh còn chuyện quan trọng để xử lý.Cô không muốn làm anh bận lòng..

Nắm tay anh nhỏ giọng..

– ” Anh để em đi một mình thôi.Anh cứ lo việc của anh đi.Em không sao đâu”

Nghe qua liền biết cô nghĩ cho anh, thấy Tần Phong nhíu nhíu chân mày.

Sở Dao vuốt nhẹ xoa dịu anh..

– ” Em chỉ muốn đến xem tình hình ba một chút.Rồi về liền…”

Giọng điệu không khác gì dỗ dành ông chồng bị vợ bỏ ở nhà uất ức không bằng.

Mà thật ra anh cũng đang có việc quan trọng phải giải quyết ngay.

– ” Để A Kiên đưa em đi”

Giơ tay đỡ trán, từ khi nào cô lại biến thành phượng hoàng, ra đường phải có người đưa kẻ rước còn có người bảo vệ nữa..

Nhưng cô biết đây là giới hạng cuối cùng của Tần Phong rồi..

– ” Dạ..”

_____________________________________________

Lúc Sở Dao đến nơi, thì Sở Kính Hùng thật ra đã mổ được ba ngày.Ông không muốn cho Sở Dao biết.Lại khiến Sở Dao lo lắng.Từ ngày đưa Sở Dao cho Tần Phong, ông đã thấy mình nợ con bé quá nhiều.Nơi ở của Tần Phong như cấm cung, muốn đến thăm cũng không thể.Mấy tháng qua ông đành im hơi lặng tiếng, mặt mũi nào mà bây giờ còn muốn làm phiền đến con mình nữa..

Đó chỉ là suy nghĩ của Ông mà thôi.Tuyết Cầm thì bà ta không hề đồng thuận với cách nghĩ của Sở Kính Hùng.Trong mắt bà dù Sở Dao có làm dâu nhà danh gia quý tộc đi nữa thì cũng chỉ lấy một thằng què.Có gì mà lên mặt với không, bà là cố ý muốn gọi điện đến Tần Gia réo Sở Dao về.Xem coi hôm nay lột xác thế nào mà từ ngày bước chân về đó chẳng thấy mặt mũi nữa đâu..

Đọc FULL truyện tại đây

Trong lòng Tuyết Cầm đinh ninh Sở Dao ở bên đó bảo đảm chẳng dễ sống gì đâu.Chắc là ngày đêm phải hầu hạ người chồng tật nguyền của mình nên chẳng thể thấy mặt trời là gì..

Nhắc người, người liền đến..

– ” Ba..”

Sở Dao mở cửa đi vào phía sau còn có A Kiên giúp cô bê quà.Đặt lên tủ, A Kiên nhanh chóng ra ngoài cửa đứng canh.

Mắt thấy Sở Kính Hùng bình yên nằm trên giường, sắc mặt không tệ lắm.Sở Dao âm thầm thở phào..

Sở Kính Hùng cả kinh không ngờ Sở Dao lại về thăm ông, nghẹn đắng ở cổ..

– ” Tiểu Dao..”

Sở Dao bước đến, nhìn qua Tuyết Cầm đến nhìn cô đến ngỡ ngàng…

Hai mắt Trương Tuyết Cầm hận không thể mà rơi ra ngoài.Có phải do mấy ngày qua ba vì ngày đêm không ngủ túc trực cạnh giường bệnh Sở Kính Hùng nên có chút hoa mắt đúng không..

Người đang đứng trước mặt bà đúng là Sở Dao à.Đứa nghiệp chủng mà bà căm hận bao nhiêu năm qua sao.

Không gầy guộc hốc hác, mà dường như còn có da có thịt hơn.Da dẻ trắng mịn hồng hào.Khuôn mặt vốn xinh đẹp ngày nào giờ còn thêm rực rỡ kiêu sa..

Trên người lại dát toàn hàng hiệu, tuy Sở Dao chỉ mặc chiếc đầm kiểu dáng sơ mi qua gối đơn giản, nhưng bà nhìn ra đó là thiết kế của Coach, mới ra mắt vừa cuối tháng trước, bà đã được xem ở tạp chí thời trang.Cả túi xách, giày dép toàn những hãng thời trang danh tiếng và chắc chắn đấy không phải hàng Fake, khiến người ta thật sự choáng váng.

Chỉ mới gần hai tháng mà Sở Dao như biến thành người khác..

Làm sao có thể, rõ ràng bà điều tra ra được, nhị thiếu gia của Tần Gia vốn tính tình quái dị, khó chìu chuộng.Cả ba mẹ của cậu ta còn phải e dè khi tiếp xúc.Đã vậy bây giờ còn là người tàn tật..Tự cô lập chính mình, chẳng muốn tiếp xúc với ai.Làm sao ở chung với người như vậy mà Sở Dao có thể như vịt hóa thiên nga đến ngỡ ngàng như thế..

– ” Chào Dì..”

Tiếng chào của Sở Dao cất ngang suy nghĩ miên mang của Tuyết Cầm.Bà biết mình có chút thất thố, hừ nhẹ một cái, cầm ấm nước ra khỏi cửa..

Sở Kính Hùng ngoắc tay Sở Dao..

– ” Mặc kệ bà ta..Sao rồi đến đây ba xem.Hôm nay Tiểu Dao của ba khác quá.Tần Phong đối xử với con có tốt không?”

Nhìn vẻ ngoài Sở Dao tuy rất tốt, vấn đề ông quan tâm là cách đối xử của Tần Phong với Sở Dao.Lỡ đâu vật chất thì lo liệu đầy đủ nhưng lại bỏ bê không quan tâm con bé thì như thế nào..

Nhắc đến Tần Phong, Sở Dao liền nở nụ cười mang vẻ ngại ngùng..

– ” Dạ Tốt ạ..”

Thấy ánh mắt con gái vương lên vẻ hạnh phúc không hề một chút giả dối.Sở Kính Hùng an lòng nhẹ nhõm.Kéo lấy tay Sở Dao.

Truyện được đăng tại đây

– ” Thật sao.Nếu như vậy ba cũng an lòng.

Tiểu Dao! Ba xin lỗi, vì ba vì Sở gia con đã chịu nhiều ấm ức..”

Biết Ông lại vì chuyện gả bán cô cho Tần Phong mà còn nặng lòng.Thở dài kéo lấy tay Ông.

– ” Ba.Ba đừng như vậy.Con bây giờ rất hạnh phúc.Tần Phong đối xử với con rất tốt…”

Nói đến đây cô mỉm cười..

– ” Con còn phải cám ơn ba.Nhờ vậy mà con mới tìm được hạnh phúc của mình..”

Hai mắt Sở Kính Hùng sáng lên.Ông hỏi..

– ” Con thích Tần Phong sao..?”

Sở Dao cắn cắn môi tuy từ thích đấy không thích hợp với tình cảm cô dành cho Tần Phong lúc này.Hơn cả Yêu thì là gì nhỉ?

Nhưng cũng không giải thích nhiều, chỉ khẽ cười gật đầu cho Sở Kính Hùng yên tâm..

Hai cha con trò chuyện qua lại,biết vết mổ của Sở Kính Hùng đã ổn đinh.Sở Dao cũng đỡ lo lắng.Cô chỉ lên giỏ qua mình đưa đến..

– ” Ba! Đây là của Tần Phong chuẩn bị cho ba.Những thứ này rất tốt cho sức khỏe.Hôm nay có chuyện đột xuất nên khi khác anh ấy sẽ đến thăm ba..”

Đối với Sở Kính Hùng như thế là quá đủ rồi.Một người lãnh đạm luôn xem trời bằng vun như Tần Phong, được như vậy là Ông đã có mặt mũi lắm rồi.Chút mặt mũi này còn không phải nhờ vào con gái hết hay sao..?

Cánh cửa lúc này mở ra, Tuyết Cầm đi vào, bên cạnh lúc này còn có Sở Hân..

Ánh mắt Sở Hân cũng như Tuyết Cầm lúc đầu nhìn Sở Dao.Chẳng gì tốt đẹp có chút kinh nhạc pha lẫn khinh thường..

Sở Dao quay đầu, bỏ qua ánh mắt đấy, khẽ gọi một tiếng..

– ” Chị..!”

Sở Hân đặt túi xách xuống ghế, cũng không ừ hử, trong lòng có chút giựt mình, lúc nảy ở ngoài hành lang đã nghe mẹ cô ta nói về sự thay đổi của Sở Dao, cô ta cũng không quan tâm lắm.Bây giờ tận mắt thấy đúng là quá thay đổi đi chứ..

Nhưng thì sao, chim sẻ vĩnh viễn cũng chỉ là chim sẻ.Ai đời bám víu vào một kẻ tật nguyền mà muốn làm phượng hoàng tung cánh..

– ” Nếu hôm nay, ba không nằm viện chắc là cô sẽ không về đâu nhỉ..Hay là tưởng mình sắp làm thiếu phu nhân của Tần Gia nên định từ mặt hết thân thích..”