Bí mật hôn nhân » Trang 29

Chương 29: Đứa em trai hiểu chuyện

Hiện nay Tần Cát đang nắm giữ hơn 50% cổ phần.Nếu là Tần Phong, ông không ngại nhượng lại số cổ phần của mình cộng với số cổ phần Tần Phong đang nắm trong tay.Thì các cổ đông khác nào dám ý kiến.Nhưng với Tần Sinh, Tần Cát chưa bao giờ có ý định đấy.

Ba năm qua Tần Sinh vì sao phải đưa lưng ra cày bừa để lấy lòng Tần Cát.Rốt cuộc bây giờ hắn quá chán nản, chẳng biết đến khi nào Tần Cát mới thôi cái suy nghĩ chờ đợi Tần Phong trở lại Tập Đoàn.

Nên hôm nay Hắn quyết định đánh đòn tâm lý Tần Phong,dù sao bây giờ Tần Phong cũng đâu màn đến thế sự.Đây là kết quả mà hắn âm thầm theo dõi hơn hai năm qua.Tần Phong bây giờ chỉ thích trà đạo ngắm thiên nhiên, sự nghiệp lẫn sự đời chẳng mang danh vọng.

Tần Sinh dịu giọng chân thành nhất có thể..

– ” Anh biết, nên anh muốn em giúp đỡ anh.Phong! Anh biết em bây giờ chỉ muốn sống cuộc sống an nhiên không vướng bận sự đời như thế này.Tập Đoàn anh sẽ thay em gánh vác, vậy em có thể bán lại số cổ phần em đang có cho anh được không…?”

Tần Phong nghe xong, nghiêng mặt nhìn Tần Sinh.Ánh mắt sau đó anh nhìn xuống như trầm tư suy nghĩ, khiến Tần Sinh vừa hồi họp lại chẳng nhìn ra anh đang suy nghĩ cái gì..

Tần Sinh có chút gấp gáp nói tiếp..

– ” Anh cũng chỉ suy tính cho Tần Thị mà thôi..”

Lúc này Tần Phong ngẩng mặt day nhẹ đuôi chân mày, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn không thấy đáy.Anh nhướn mày..

– ” Em đang suy nghĩ, vì sao anh phải nóng vội thế.Chuyện em không thể đi lại, đó là sự không phải sự thật sao?Còn cả chuyện Ông ngày càng lớn tuổi đó cũng là sự thật.

Vậy thì không sớm thì muộn, chức chủ tịch cũng là của anh..”

Lời nói của Tần Phong làm khuôn mặt Tần Sinh cứng ngắt.

Hắn ta cười cười cố chống chế..

– ” Anh không phải nóng vội.Nhưng suy nghĩ của anh và Ông khác nhau.Anh muốn cho Tần Thị phát triển ngày càng tốt hơn nhưng ông luôn không ủng hộ những suy nghĩ của anh.Tất cả những gì anh làm điều muốn tốt cho Tần Thị.Chỉ vậy thôi.Ngoài Ông ra trong tay em có cổ phần hơn 36%.Em cũng giống anh vẫn muốn Tần Thị phát triển và không rơi vào tay người khác.Vậy sao không ủng hộ anh mình..Anh biết từ xưa giờ tình cảm anh em mình không mấy tốt đẹp.Nhưng có gì đi nữa chúng ta vẫn chảy chung dòng máu..”

Tần Sinh dốc hết từng câu từng chữ, để mong rằng có thể thuyết phục được Tần Phong..

Nghe từng lời hắn ta nói, Tần Phong chỉ im lặng cúi đầu suy tư càng làm Tần Sinh tin tưởng phần thắng anh ta nắm hơn tám mươi phần trăm..

Quả nhiên giống như bị Tần Sinh thuyết phục, Qua một lúc Tần Phong gật đầu, vẻ mặt chân thành hiểu chuyện..

– ” Được.Em sẽ chuyển nhượng lại cho anh.”

A Kiên và Cẩn Trúc đưa mắt nhìn nhau.

Hai mắt Tần Sinh sáng rực, không giấu được vui mừng hỏi lại..

– ” Em nói thật sao..?”

Tần Phong xoa xoa tay, thoải mái gật đầu..

– ” Vâng.Cuối tuần này họp mặt gia đình đi.Cũng lâu rồi em không có ăn cơm cùng mọi người.Lúc đó có mặt đầy đủ Ông và ba mẹ, em sẽ tuyên bố nhượng lại cổ phần cho anh.Chuyện này là chuyện lớn, tuy là cổ phần là của em nhưng cũng phải thông báo cho Tần gia biết một tiếng.Nhất là Ông..”

Tần Sinh suy nghĩ thấy quyết định này của Tần Phong vô cùng đứng đắn.Đúng vậy!nói ra dù sao đi nữa, đây là chuyện lớn đâu thể không cho Tần Cát biết.Chỉ cần Tần Phong đồng ý là được..Dù sao bữa đó cũng cho tất cả trên dưới Tần Gia hiểu rõ giá trị của hắn ta..

Tần Sinh lúc này vui còn hơn nhặt được vàng, nên không nhìn ra ánh mắt lạnh lẽo khác thường của Tần Phong…

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Sinh cười nói vui vẻ..

– ” Được..được…Mẹ mà biết em chịu qua đó dùng cơm.Bà sẽ vui lắm..”

Cuộc nói chuyện rồi cũng có thể kết thúc..

Tần Phong nhìn theo bóng lưng đã khuất dạng của Tần Sinh.Anh cúi đầu, ngón trỏ xoa vào ngón cái trầm tư cất tiếng..

– ” Có phải dạo này Tôi trở nên dễ tính lắm phải không..?”

Cẩn Trúc bước lên trước, rót ly trà khác cho Tần Phong..

– ” Thiếu Gia!người có tình yêu thường hay như vậy ”

Tần Phong ngẩng mặt nhìn Cẩn Trúc, nhíu nhíu mày, trên môi nở nụ cười…

– ” Cũng đúng..”

Xa bảo bối có một chút mà đã nhớ cô gái của anh quá rồi..!

Tần Phong xoay xe hướng vào thang máy, trước cửa anh dừng lại, bất ngờ gọi tên Cẩn Trúc.Lại nói băng quơ như tâm sự chuyện phiếm..

– ” Cẩn Trúc.Có phải người có tình yêu thường có động lực hay không? ”

Cẩn Trúc nhướn mày như hiểu ra gì nhanh chóng trả lời.

Truyện được đăng tại đây

– ” Vâng…”

Lại nghe Tần Phong điềm nhiên nói tiếp..

– ” Tôi cũng nghĩ vậy.Nhưng có nên vì anh mình mà hi sinh hay không.Vợ Tôi khuyên tôi nên trở lại với công việc.Bây giờ thì khó xử rồi..haiz..”

Giọng anh đều đều như tâm sự còn khẽ thở dài, Cẩn Trúc nhạy bén cười cười..

– ” Thiếu gia.Vậy để Lão gia quyết định dùm cậu nhé..”

Vào thang máy Tần Phong xoay người, hướng mắt mỉm cười với Cẩn Trúc..

– ” Ý hay ”

A Kiên bất ngờ rùng mình một cái.Nhớ mãi nụ cười lạnh lẽo thâm sâu của Tần Phong trước khi cánh cửa thang máy khép lại, mà sóng lưng muốn túa mồ hôi

Đập mạnh vào vai Cẩn Trúc..

– ” Tần Sinh đúng là tên ngu ngốc..”

Cẩn Trúc cười lạnh không trả lời, quay người ra cửa, anh ta còn nhiều chuyện cần phải giải quyết.Có những chuyện không cần người khác ra tay, chỉ im lặng ngồi yên sẽ có người khác ra tay.Đó mới là thượng sách..

Vote tích cực vào..