Bí mật hôn nhân » Trang 28

Chương 28: Không có tư cách

Dưới sảnh Tần Sinh ngồi khá lâu, vẫn không thấy Tần Phong xuống.Sắc mặt Tần Sinh ngày càng khó coi.Uống cũng đã hai ly trà nhưng bóng dáng Tần Phong chẳng thấy đâu..

Chỉ vì mục đích mà hắn phải nhẫn nại chờ đợi.Tần Phong lại không hiểu chuyện lại giở trò chẳng xem ai ra gì.

Tần Sinh đứng dậy, cáu giận tiếng nói nặng nề..

– ” Rốt cuộc là thiếu gia các người có xuống hay không?”

A Kiên gật đầu, còn nói..

– ” Chắc chắn…”

Nhưng khi nào thì anh ta không rõ..

Lườm một cái sắc bén dành cho A Kiên.Tần Sinh mỉa mai..

– ” Cậu nghĩ tôi vô công rỗi nghề như cậu chủ của các người hay sao.Có biết thời gian của Tôi rất quý giá hay không..?”

A Kiên nhếch môi cũng không kiên dè….

– ” Cũng không ai bảo Cậu ngồi đợi..”

Lời nói của A Kiên là Tần Sinh nổi giận, bước đến hùng hổ kéo cổ áo A Kiên..

– ” Mày nói gì nói lại tao nghe.May nghĩ mày là ai mà có quyền lên tiếng.Mày chỉ là con chó theo đuôi Tần Phòng thôi..Tụi mày nghĩ, Tần Phong còn được như ngày xưa sao, nó bây giờ chỉ là một thằng bại liệt vô dụng ”

Càng nói càng không nể nang, Tần Sinh vốn đã từ lâu không vừa mắt bọn thuộc hạ của Tần Phong..

Hắn ta vốn đang tức giận Tần Phong mà chẳng làm gì được nên chỉ còn biết trút cơn thịnh nộ này lên đám A Kiên..

A Kiên dửng dưng, giống như sự tức giận của Tần Sinh không hề hấn gì đến anh ta..

Chỉ là ánh mắt lạnh xuống, hai tay A Kiên đưa lên, dùng sức bóp chặt cổ tay Tần Sinh, lạnh giọng..

– ” Cậu Sinh.Tôi là thuộc hạ của thiếu gia.Chỉ có thiếu gia mới có quyền dạy dỗ Tôi.Còn với bất cứ ai cũng không có tư cách đó…..”

Nói đến đây A Kiên vùng tay mạnh một cái, làm cả thân người Tần Sinh loạng choạng..

Tần Sinh không thể tin A Kiên dám phản kháng, trừng mắt lớn chỉ tay giận đến run người..

– ” Mày..mày dám..”

– ” Cậu Sinh.Mới sáng cậu đến đây lớn tiếng gây chuyện.Không phù hợp với xuất thân của Cậu chút nào.Chuyện này để Lão gia biết có chút không hay.”

Cẩn Trúc từ ngoài bước vào, bộ dáng ôn nhu nhắc nhở Tần Sinh..

Tần Sinh nghiến răng nghiến lợi, chỉ tay vào hai người họ gật gật đầu rồi cười lạnh..

– ” Tụi bây giỏi lắm..giỏi lắm..”

Đọc FULL truyện tại đây

– ” Có chuyện gì sao? ”

Một giọng nói nhàn nhạt bất ngờ vang lên phía sau.

Không khí căng thẳng chựng lại, ba người đàn ông quay đầu mắt thấy Tần Phong ngồi trên xe lăn đang đi ra từ thang máy..

A Kiên nhanh bước tiến ra sau đẩy xe giúp Tần Phong, Cẩn Trúc nhìn lướt qua sắc mặt Tần Sinh hiện giờ đã thay đổi, lui về đứng sau Tần Phong..

Sau khi ổn định ngay sopha, Tần Phong là người mở lời trước..

– ” Anh! lâu rồi không gặp.Anh khỏe chứ.?

Mấy nay thời tiết thất thường, sáng nay ngủ dậy chân em không được thoải mái cho lắm.Anh không giận vì chờ quá lâu chứ?”

Tần Sinh nghe đến đấy mà còn mở miệng trách hờn, thì không phải phận, hắn ta vừa tức lại bị muối mặt nhưng như ngậm bồ hòn bực bội không thôi.Đành xua tay tỏ ta đây rộng lượng….

– ” Không sao, không sao..Chỉ là..”

Nhìn lên hai thuộc hạ đứng sau lưng Tần Phong, hắn ta vẫn còn ấm ức chuyện vừa rồi..

– ” Thuộc hạ của em.Em nên dạy dỗ một chút.Để bọn họ biết như thế nào là tôn ti trực tự..”

Làn môi mỏng Tần Phong mỉm cười, uống một ngụm trà rồi mới nói..

– ” Cái này phải nói Ông nội.Lúc tìm bọn họ, Ông luôn miệng cứ ra lệnh phải trung thành với em.Hỡi ai mà có ý không tốt thì không cần nể mặt..Hiaz..anh thấy đấy, em thấy bây giờ bọn họ nghe lời Ông hơn cả em…”

Truyện được đăng tại đây

Sắc mặt Tần Sinh khó coi đến đỉnh điểm, mím môi lạnh lùng nhìn lướt qua khuôn mặt tươi cười có chút bất lực của Tần Phong..

Mẹ nó! Tên khốn Tần Phong trước mặt thuộc hạ không giữ cho hắn một chút sỉ diện.Nói thế thay gì Tần Phong đang ủng hộ hành động láo xược của bọn A Kiên lúc vừa rồi..

Tần Sinh cố giữ lấy bình tĩnh, cười nhạt..

– ” Anh chỉ lo cho em mà thôi.Bây giờ lòng người khó lường, không biết đâu là trắng đâu là đen..”

– ” Vâng.Cám ơn anh…”

Tần Phong không đào sâu vấn đề, muốn đi vào chủ đề chính..

– ” Anh đến tìm em có việc gì sao?”

Nói đến đây Tần Sinh ngồi thẳng lưng, mày đen nhíu lại cũng không vòng vo..

– ” Đúng vậy anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.Em cũng biết từ ngày em bị tai nạn, ba năm qua anh đứng ra giúp Tần Thị trèo lái.Không có công lao cũng có khổ lao.

Ba tháng nữa là ngày họp cổ đông, anh muốn dựa vào số cổ phần có được để tranh chức chủ tịch.Em thấy đấy Ông bây giờ cũng đã lớn tuổi.Em thì….

Anh là lựa chọn duy nhất.”

Tần Phong xem như đã hiểu, anh nhịp nhịp những ngón tay lên đùi mình, sắc mặt bình thản như nước..

– ” Anh cũng biết.Ông không thể toàn quyền quyết định về chiếc ghế Chủ Tịch.Còn phải dựa vào số cổ phần có được..”