Bí mật hôn nhân » Trang 16

Chương 16: Chạm mặt

Ngô Đàm Tuyết ngồi trên sopha.Hai tay gắt gao nắm vào nhau..

Nghe được bước chân từ cầu thang, cô ta vui mừng đứng bật dậy..

Ánh mắt tràn đầy thất vọng khi người đi xuống chỉ có Cẩn Trúc và A Kiên..

Cô ta liếm lấy làn môi khô khốc có phần sưng đỏ..

– ” Phong.Anh ấy đâu?”

A Kiên đút tay vào túi quần, đưa mắt nhìn Cẩn Trúc, rồi mới nhìn cô ta, rất tốt bụng nhắc nhở Ngô Đàm Tuyết.

– ” Ngô Tiểu thư.Thiếu gia bây giờ đang say giấc nồng bên Sở Tiểu thư.Nên cô không cần chờ nữa..”

Móng tay dài nhọn đâm vào lòng bàn tay của cô ta.Nhưng Ngô Đàm Tuyết không còn biết đau gì nữa..

Hai mắt như nổi lửa cười khảy..

– ” Hai người đừng ở đây nói xằng bậy.

Sở tiểu thư của các người vừa nói cũng chỉ là hạng hám tiền thôi.Cô ta chẳng yêu thương gì Phong.Tôi muốn gặp anh ấy.Các người gọi Phong xuống đây…”

Hai người đàn ông cau mày, lạnh lẽo nhìn cô ta.Sở Dao là loại người nào mấy ngày nay bọn họ đều biết rõ.Ở đâu đêm hôm khuya khoắt chạy đến đây muốn sỉ nhục người khác.

Cô ta tưởng đây là Ngô Gia sao?

Cẩn Trúc bước lên một bước nghiêm mặt nói..

– ” Ngô Tiểu Thư bây giờ gần hai giờ sáng.Cô lại chạy đến đây làm phiền thiếu gia nhà Tôi.Cô đã quên thân phận của mình bây giờ là gì à.Nếu cô còn ngoan cố không trở về.Tôi sẽ không ngại gọi Cậu Sinh đến đón Cô..”

Miệng Ngô Đàm Tuyết há hốc, cả thân người run rẩy, ngón tay đỏ chót chỉ vào mặt hai người họ..

– ” Các người…các người giỏi lắm..”

Ánh mắt như dao nhọn, như muốn đâm thấu đối phương..

Rất không cam lòng cầm lấy túi xách đẩy hai người họ ra lảo đảo ra cửa…

A Kiên nhíu nhíu mày hừ mũi..

– ” Không biết não cô ta làm bằng gì nữa..”

Cẩn Trúc nhún vai..

– ” Chắc là bị úng nước ”

__________________________________________

Do ngày hôm qua thất hẹn với Tần Gia, nên Sở Dao cứ lấn cấn trong lòng..

Cô đi theo ngọt ngào năn nỉ Tần Phong đưa cô sang nhà chính chào hỏi người lớn trong nhà, như thế mới phải phép..

Rất may mắn là Tần Phong vui vẻ đồng ý…

Không cần báo trước hay khua chiêng gióng trống như tối hôm trước.Hai người họ yên lặng mà cùng nhau qua thăm hỏi..

Tần Phong vốn chẳng có chút gì hứng thú, chỉ là anh không muốn cô phiền lòng với lại cũng phải để trên dưới Tần gia biết mặt cô cũng là đều đương nhiên.Mà anh cũng không nói với Sở Dao rằng đã gần ba năm anh không có qua bên đó..

Còn là vì sao thì có nhiều lí do để giải thích.Chỉ là mọi thứ phải cần thời gian..

_____________________________________

Đọc FULL truyện tại đây

Trong lúc này trong phòng đọc sách của Tần Cát..

Sắc mặt Ngô Đàm Tuyết xanh mét, hai mắt trợn tròn nhìn từng thấy đang diễn ra trong camera…

Cô ta sợ hãi lấp bấp..

– ” Ông..cháu..cháu xin lỗi..Đêm qua chỉ là..chỉ là…”

Nói đến đây cô ta không thể nào tìm ra được lời giải thích cho hành vi nông cạn, nhục nhã của mình đêm qua..

Chỉ vì sau khi bị Tần Sinh làm cho nhục nhã và quá đau lòng.Nên cô ta rất rất nhớ Tần Phong.Trong khi đầu óc không được tỉnh táo muốn được gặp anh.Muốn được anh ôm vào lòng, được anh an ủi như thuở còn bé.

Thế mà trái đắng nhận được là anh không hề muốn gặp cô ta.Còn tàn nhẫn gửi đoạn clip cô đến náo loạn nhà của anh trong đêm cho Tần Cát…

Tần Phong ơi là Tần Phong.Anh quá nhẫn tâm với em rồi.Ngô Đàm Tuyết đau lòng mà nghĩ..

Cả ngày hôm nay Tần Sinh không ngừng gọi điện xin lỗi, còn đến nhà tặng hoa để lấy lòng cô ta.Nhưng Ngô Đàm Tuyết vẫn chưa tha thứ lỗi lầm của anh ta.

Cứ nghĩ đó là nỗi nhục nhã đau lòng nhưng không phải sự vô tình đến lạnh lẽo của Tần Phong mới khiến cô ta đau đớn thật sự..

Tần Cát xoay máy, tắt đi đoạn clip.Ông hướng mắt nhìn Ngô Đàm Tuyết, muốn bao nhiêu uy quyền là có bấy nhiêu..

– ” Đàm Tuyết.Hôm nay ta gọi riêng cháu lên đây.Cháu cũng hiểu chuyện này ta không muốn làm lớn.Vì cũng chẳng đẹp mặt gì.Nhất là khi chuyện này bại lộ người khó xử sẽ là Ngô gia của cháu..”

Thân thể Ngô Đàm Tuyết run rẩy, đây là một lời cảnh cáo rõ ràng..

Ai đời chị dâu tương lai lại đi rù quến em trai của chồng mình còn trong đêm hôm khuya khoắt..

Nếu sự việc này được tiết lộ.Đúng là Ngô gia của cô chẳng biết bỏ mặt vào đâu nữa…

Ngô Đàm Tuyết cúi đầu nhanh chóng ăn năn…

Truyện được đăng tại đây

– ” Ông.Cháu xin lỗi.Cháu hứa sẽ không có lần sau nữa…”

Mắt dài thâm sâu của Tần Cát nheo lại, qua một lúc Ông thở dài xua tay..

– ” Ta cũng không muốn làm khó cháu.

Chuyện này ta cũng sẽ không để cho Tần Sinh biết.Chỉ là ta muốn cháu hiểu, việc gì mình đã lựa chọn phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.Còn nữa phải làm chủ được lí trí.Nếu không hậu quả rất khó coi..”

Làn môi Ngô Đàm Tuyết run rẩy..

– ” Vâng..vâng..cháu biết rồi ạ..”

Tần Cát phất tay..

– ” Được rồi.Cháu ra ngoài đi…”

Ngô Đàm Tuyết cúi đầu thụt lùi bước chân, khi xoay người sắc mặt cô ta khó coi đến đỉnh điểm..

Nhìn cánh cửa đóng kín.Tần Cát lắc đầu day trán..

Ngô Đàm Tuyết vừa ra khỏi cửa sảnh lớn, rất tình cờ được tận mặt chứng kiến Sở Dao đang đẩy xe đưa Tần Phong qua nhà chính..

Sở Dao và Tần Phong cũng thấy cô ta, vẻ mặt Tần Phong trước sau như một không hề thể hiện cảm xúc gì..

Sở Dao thì chựng lại bước chân.Hai tay nắm chặt thành xe..Đôi mắt to tròn nhìn Ngô Đàm Tuyết không chớp mắt..

Trong đầu bất giác hiện lên tình cảnh của buổi tiệc đêm hơn một tháng trước..

Lại đưa mắt nhìn Ngô Đàm Tuyết.Chỉ là lúc đầu ánh mắt cô ta liếc sơ qua Sở Dao, rồi không hề để cô vào mắt mà rất nhanh mọi sự chú ý bây giờ đầu đặt vào người Tần Phong..