Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 96

Chương 65.4. Đại ca – Bị thương

Editor: Baby Trùm

Nghe Phí Tùng kể chuyện biên quan, kể chuyện quân doanh, kể chuyện hắn trải qua các loại nguy hiểm, thời gian rất nhanh trôi qua, đợi đến khi có men say thì đêm đã khuya. Đinh Đương đã sớm ngủ ngồi trên ghế trong phòng, ấm lô toả ra nhiệt khí, hơn nữa đã uống một bụng rượu, toàn thân nóng hầm hập.

Nhạc Sở Nhân cũng có chút choáng váng, trước kia nàng thực có thể uống, nhưng là từ khi đi vào người này nàng cũng không say rượu, hơn nữa thân thể cũng không còn khoẻ mạnh như vậy, nếu không phải tinh thần nàng cường đại, sợ là đã sớm nằm úp sấp xuống rồi.

“Quá muộn, ta đi trở về. Muội muội hảo hảo ngủ, khi nào tỉnh huynh muội chúng ta đi nơi nơi một chút, Hộ Quốc Tự này ta nhắm mắt lại cũng có thể chuyển một vòng.” Đứng lên, Phí Tùng mặt đỏ bừng, nhưng cũng rất có tinh thần.

“Hảo, Tiểu Thương Tử không ở đây, ta chính là rất nhàm chán.” Đứng lên, bộ pháp Nhạc Sở Nhân coi như vững chắc.

“Ngươi ngủ đi, ta đi đây.” Phí Tùng xoay người hướng cửa lớn đi, Nhạc Sở Nhân cũng đi qua theo, “Ta tiễn ngươi.”

“Không cần, ngươi tiễn ta tới cửa, ta còn phải đem ngươi đuổi về.” Phí Tùng muốn trực tiếp thấy nàng đi ngủ.

“Nói bậy cái gì đó, đi nhanh đi.” Nhạc Sở Nhân không kiên nhẫn, đẩy hắn một phen, trực tiếp đẩy hắn ra ngoài cửa.

Bên ngoài, tuyết trắng đã rải thành một tầng, màu sắc tuyết trắng chiếu rọi khiến đêm đen cũng không còn đen như vậy.

“Thật là đẹp mắt.” Đi ra, uống rượu nên cũng không thấy lạnh, nhìn tuyết trắng phủ kín một tầng, Nhạc Sở Nhân tán thưởng.

“Tuyết ở biên quan lớn hơn nơi này nhiều, có đôi khi phủ tới thắt lưng, đi đường cũng khó.” Phí Tùng vẫy vẫy tay, loại tuyết nhỏ trình độ này không tính là gì.

“Đến lúc đó ta nên đi xem, đến thế giới này một lần, cũng không thể ở một chỗ chết già.” Ngửa đầu nhìn không trung, bông tuyết rơi ở trên mặt, ôn nhu lạnh lạnh.

“Kia đương nhiên tốt, quân y trong quân đều rất muốn trông thấy muội muội. Ha ha, lần này trở về lão tử có thổi, nhất định đem đám lão kia lừa dối mơ hồ không ngớt.” Lớn tiếng cười, tiếng cười của Phí Tùng tựa hồ xuyên thấu bầu trời đêm. (Trùm: theo ta “thổi” ở đây là “nổ”, “khoe khoang” nhưng vẫn giữ nguyên để liền mạch với câu trả lời của Nhạc Sở Nhân.)

Nhạc Sở Nhân cười khẽ, “Thổi đi, ngươi đem ta thổi lên trời cũng được.”

“Ha ha, muội muội của ta thật sảng khoái.” Lực mạnh vỗ vỗ bả vai Nhạc Sở Nhân, khí lực quá lớn thiếu chút nữa làm Nhạc Sở Nhân té sấp.

Hai người đi đến cửa viện, Phí Tùng đi ra ngoài xoay người nhìn Nhạc Sở Nhân muốn nàng trở về, Nhạc Sở Nhân gật gật đầu, vừa muốn trở lại đã thấy Phí Tùng biến sắc. Cùng thời khắc đó ngoài cửa một cỗ gió lạnh thổi qua, mùi máu người chui vào khoang mũi, ánh mắt Nhạc Sở Nhân trợn to vài phần, tựa hồ đầu cũng không hôn mê như vậy, “Có người đổ máu.”

“Muội muội mau trở về, có người vây công tướng quân.” Còn chưa nói xong, Phí Tùng đã nhanh chân bỏ chạy, tốc độ kia sao thật mau, giống như chân cũng chưa chạm đất, trong chớp mắt đã biến mất.

Kinh ngạc một phen, Nhạc Sở Nhân đi ra cửa viện, ánh mắt nheo lại nhìn phương hướng Phí Tùng biến mất, tối như mực nhưng nhờ tuyết trắng phản quang nên có thể nhìn thấy xa xa trong trời đêm có mấy bóng dáng đang cao thấp tung bay. Ấn ẩn còn có thanh âm đao kiếm chạm vào nhau truyền đến, mùi máu người cũng thực rõ ràng.

Một tiếng rống to của Phí Tùng từ phía trước truyền đến, trong đêm đen phá lệ vang dội.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhạc Sở Nhân có chút nâng mi, trong đêm đen, ánh mắt của nàng dị thường trong trẻo. Tựa hồ thật lâu, kì thật chỉ mới trái phải một phút, Nhạc Sở Nhân hướng phía trước đi đến.

Càng gần, mùi máu người cũng càng nặng, âm thanh lách cách của đao kiếm chạm nhau cũng đặc biệt rõ ràng, mỗi một tiếng đều giống như dùng mười phần lực đạo, chấn động khiến lỗ tai cũng run lên.

Dừng lại ở một bên tường vây của thiền viện, ước chừng hơn bảy tám thước trước mặt là đám người đánh lộn xộn kia. Ánh sáng không rõ, cũng phân không rõ ai là ai, Nhạc Sở Nhân híp mắt nhìn một lúc lâu mới tìm được bóng dáng khôi ngô chắc nịch của Phí Tùng. Hắn hoàn toàn dùng bàn tay trần, thực có lực.

Chuyển qua tầm mắt, Nhạc Sở Nhân tìm kiếm Diêm Cận, đều là quần áo màu đen, di chuyển đặc biệt nhanh khiến ánh mắt nàng tìm đến hoảng loạn.

“Công tử!” Phí Tùng đột nhiên hô một tiếng, Nhạc Sở Nhân mở to hai mắt, chỉ thấy một bóng dáng cấp tốc lui về phía sau, còn có hai người nhanh chóng vung trường kiếm vây công hắn, tốc độ kia thật sự rất nhanh, ánh mắt Nhạc Sở Nhân còn theo không kịp, huống chi là tránh né hữu hiệu.

Diêm Cận lui về phía sau, sắp thối lui đến trước mắt Nhạc Sở Nhân, trên tay hắn cái gì cũng không có, vũ khí đoạt được của địch thủ đã sớm bị chặt đứt, bàn tay trần.

“Nằm úp sấp xuống!” Bỗng dưng, Nhạc Sở Nhân hô to một tiếng, Diêm Cận không chút do dự hạ thân mình xuống phía dưới, cả người nằm trên mặt đất. Cùng thời khắc đó, trong tay Nhạc Sở Nhân cầm thứ gì đó dùng thủ pháp độc đáo bắn ra ngoài, chính là trong nháy mắt kia, hai người kia thân mình chững lại, Diêm Cận nằm ở trên tuyết hướng bên cạnh lăn một vòng rất nhanh đứng lên, hai người bên kia phù phù một tiếng ngã vào chỗ Diêm Cận vừa mới nằm xuống.

“Cứu Phí lớn mật.” Đưa bình sứ trong tay cho Diêm Cận, Phí Tùng bên kia còn đang lấy một địch bốn.

Diêm Cận tiếp nhận bình sứ, chần chờ một giây, sau đó xoay người hướng Phí Tùng phá vòng vây.

Một hồi kịch chiến đột nhiên ngừng lại, trong không khí còn mùi máu người nhưng không dày đặc như vậy nữa.

Nhạc Sở Nhân bước chân thong thả đi vòng quanh sáu người đang nằm trên mặt đất, sau đó ngẩng đầu, chuẩn xác trong ánh sáng u ám của đêm đen tìm được Diêm Cận, “Ngươi bị thương!” Vài người này cũng chưa bị thương, đổ máu là Diêm Cận.

“Vết thương nhỏ.” Diêm Cận trả lời, thanh âm trầm thấp mát lạnh.

Nhạc Sở Nhân không nói gì nhíu mày, “Nhìn bộ dáng ngươi trấn định như thế, dọc theo đường đi chắc đều náo nhiệt như vậy a.” Nhấc chân đá một cước vào người hắc y nhân đang nằm trên mặt đất, người nọ phát ra một tiếng kêu rên vô lực.

“Lần thứ sáu.” Diêm Cận trầm giọng trả lời như trước, nghe qua như thể hắn không biết phiền.

“Một lòng kiên định muốn giết ngươi như thế, ta thật cảm động.” Chậc chậc hai tiếng, Nhạc Sở Nhân trêu chọc.

Phí Tùng hừ thật mạnh hai tiếng, “Nanh vuốt này tựa như ruồi bọ, giết cũng giết không xong.”

Nhạc Sở Nhân cười khẽ, “Vậy từng chút từng chút giết. Phí lớn mật, nhanh đem vài người này xử lý đi, người trong chùa không nhiều lắm, không thể khiến phát sinh phiền toái không cần thiết. Diêm Cận, đi theo ta, xử lý miệng vết thương cho ngươi một chút.” Nhấc chân trên người kia xuống, Nhạc Sở Nhân xoay người hướng thiền viện nàng ở đi đến.

Diêm Cận trầm mặc ở tại chỗ vài giây, sau đó xoay người đuổi kịp, thân thể cao ngất như một gốc cây thanh tùng vĩnh viễn sẽ không ngã xuống, cứng cáp vững vàng.

Hết chương 65.