Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 77

Chương 61.1. Rời đi – Khẽ hôn

Editor: Baby Trùm

Diêm Tô có ở trong phủ thì không cần phải nói, bởi vì Nhạc Sở Nhân đã sớm biết. Nhưng không nghĩ tới còn có một người ở trong này, từ sau khi chữa bệnh từ thiện ở Tây thành vẫn không xuất hiện trước mặt Nhạc Sở Nhân, Phong Duyên Tinh.

Nhìn thấy Nhạc Sở Nhân xuất hiện, Phong Duyên Tinh rõ ràng rất là kinh ngạc. Cung kính hành lễ, bộ dáng so với trước kia thay đổi rất lớn.

“Ngươi như thế nào ở chỗ này? Hôm nay có náo nhiệt lớn như vậy, như thế nào không đi?” Không giống như trước luôn không nhìn hắn, Nhạc Sở Nhân lại nói chuyện với hắn.

Phong Duyên Tinh cúi đầu, ngồi xuống ở ghế dưới, sau đó thấp giọng nói: “Ta có việc muốn nhờ Tô tỷ, đại điển sắc phong kia kỳ thật cũng không có gì hay để xem.”

Nhướng cao đuôi mi, Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn thoáng qua Diêm Tô ý cười trong suốt, cảm thấy hiểu được vài phần.

“Thất ca ngươi không phải kêu ngươi đi cầu Thích Kiến sao, như thế nào lại chạy đến tìm Diêm Tô?” Chẳng lẽ vẫn cảm thấy thân phận Thích Kiến không cùng cấp bậc, không xứng làm sư phụ hắn?

“Ân… ta đã tìm Thích hộ vệ, hắn nói tài nghệ thô thiển không thích hợp truyền nghề cho ta.” Kỳ thật là cự tuyệt.

Nhạc Sở Nhân gật gật đầu, “Diêm Tô ngươi đáp ứng rồi? Nếu là cảm thấy tiểu tử này có thể thành, vậy ngươi hãy sảng khoái thu làm đồ đệ đi.” Dù sao mặc kệ là Thích Kiến hay Diêm Tô làm sư phụ Phong Duyên Tinh, hắn vẫn là tôn tử bối của nàng a. (Trùm: ta biết với vai vế này thì Phong Duyên Tinh sẽ gọi Nhạc Sở Nhân là “sư tổ” nhưng không rõ Nhạc Sở Nhân gọi Phong Duyên Tinh là gì a?! Có từ nào rõ nghĩa hơn từ “tôn tử bối” không mn?)

Diêm Tô cười khẽ, “Thập Bát đã tới vài lần, ta cũng không đành lòng nhìn hắn tiếp tục chạy đi chạy lại như vậy, bằng không Mẫn quý phi sẽ đau lòng a.” Đáp ứng rồi.

“Tô tỷ, ngươi đáp ứng rồi?” Phong Duyên Tinh nhãn tình sáng lên, ngẩng đầu nhìn Diêm Tô, trên khuôn mặt non nớt tuấn tú đều là vui sướng. Vậy về sau mẫu phi sẽ không phải lúc nào cũng lải nhải, thật thoải mái.

Diêm Tô gật gật đầu, cười nhìn Nhạc Sở Nhân liếc mắt một cái, Nhạc Sở Nhân tất nhiên là cũng khóe môi mỉm cười.

“Ta trở về nói cho mẫu phi tin tức này, nàng khẳng định sẽ rất cao hứng.” Đứng lên, Phong Duyên Tinh thoạt nhìn thực hưng phấn.

“Chậm đã, ngồi xuống, ta có lời muốn hỏi ngươi.” Nhạc Sở Nhân bắt chéo chân, ngữ điệu chậm rì rì gằn từng chữ.

Phong Duyên Tinh quả nhiên nghe lời, tuy có chút kinh ngạc khó hiểu nhưng rất nghe lời ngồi xuống.

“Thất tẩu, ngươi muốn hỏi cái gì?” Dĩ vãng Nhạc Sở Nhân cũng không thèm để ý đến hắn, hiện nay làm sao có thể có chuyện muốn hỏi hắn?

Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn hắn, có chút híp mắt, thoạt nhìn giống như laser nhìn thấu vật thể.

Phong Duyên Tinh có chút không yên, đầu óc cấp tốc chuyển động, hồi tưởng mấy ngày nay hắn có làm chuyện gì đắc tội Nhạc Sở Nhân không?

“Mẫu phi của ngươi, cũng chính là Mẫn phi nương nương, thân thể nàng thật không tốt đúng không?” Mở miệng, lời nói của Nhạc Sở Nhân cũng khiến cho Diêm Tô có chút khó hiểu.

Gật gật đầu, Phong Duyên Tinh đáp lời, “Vâng, một năm bốn mùa nàng đều mặc quần áo rất dầy, hơn nữa ngủ rất ít, cho dù ngủ được cũng rất nhanh sẽ tỉnh.” Thái y nói là thời điểm sinh hắn không có hảo hảo điều dưỡng cho nên mới bị như vậy.

Nhạc Sở Nhân có chút nâng cao mi mắt, “Ngũ Ca cùng Tiểu Thương Tử đều thực kính trọng Mẫn phi nương nương, nhưng là ngày ấy thời điểm ở trong cung nhìn thấy nàng, nàng giống như thực sợ hãi Tiểu Thương Tử.”

Phong Duyên Tinh nghe được lời này cũng không có biểu tình kinh dị gì, thực trấn tĩnh nói: “Lá gan của Mẫu phi rất nhỏ, không chỉ là người, chính là một con chim đột nhiên bay qua cũng sẽ làm nàng sợ. Khi nhìn thấy Thất ca thì phản ứng đó thuộc loại bình thường, nàng sợ nhất là hoàng hậu. Nghe ma ma bên người mẫu phi nói qua, thời điểm mẫu phi hoài thai ta, hoàng hậu đã đưa cho nàng bát súp. Nàng thiếu chút nữa đã uống vào, nếu không phải có tiểu cung nữ tay chân vụng về làm đổ bát súp, trên thế giới này cũng sẽ không có ta.”

Nhạc Sở Nhân có chút ngoài ý muốn, bên kia Diêm Tô sắc mặt không có biến hoá, vẫn dịu dàng cười như trước.

“Mẫn phi nương nương ở trong cung nhiều năm như vậy cũng không dễ dàng a, bo bo giữ mình, còn phải bảo hộ ngươi.” Mặc dù nói như thế nhưng Nhạc Sở Nhân thuỷ chung vẫn cảm thấy là lạ. Phong Duyên Thương cùng Phong Duyên Thiệu rõ ràng thực chiếu cố nàng, đối với nàng mà nói hai huynh đệ bọn họ chính là thân nhân của nàng. Nhưng ai lại đối với thân nhân bảo hộ chính mình còn sợ hãi?

“Phụ hoàng đã rất nhiều năm không triệu kiến mẫu phi, nàng thực cô đơn.” Nói lời này, biểu tình Phong Duyên Tinh ảm đạm đi nhiều. Kỳ thật với tuổi của hắn đã sớm có thể xây nhà ngoài cung, nhưng bởi vì Mẫn phi cho nên hắn luôn luôn ở lại trong cung, Phong Triệu Thiên cũng nói qua muốn hắn ra cung chính mình ở nhưng hắn đều cự tuyệt. Nếu hắn đi rồi, Mẫn phi sẽ càng cô đơn.

Nhạc Sở Nhân chậm rãi nháy mắt mấy cái, đối với tin tức này thật đúng là cảm thấy ngoài ý muốn. Nàng không tin là vì Phong Triệu Thiên si mê Trần phi mà quên nữ nhân khác, hắn làm cái gì đều có dụng ý của chính mình, nhiều năm như vậy không triệu kiến Mẫn phi, vậy dụng ý là gì?

“Ngày đó ở trong cung nhìn thấy Mẫn phi, nàng nắm tay của ta, tay nàng lạnh như băng không có độ ấm khiến ta cũng run run theo. Diêm Tô, ngươi điều chế một ít thần dược trị hàn đưa cho Thập Bát đem về đi.” Nữ nhân vốn thuần âm, luôn lạnh như vậy cũng không phải chuyện tốt.

“Cảm ơn Thất tẩu.” Ánh mắt Phong Duyên Tinh rất sáng, bộ dạng này thực thích hợp với tuổi của hắn.

Đọc FULL truyện tại đây

Diêm Tô cười khẽ, “Thập Bát từ sáng đã ở trong này, cơm cũng chưa ăn. Hiện tại tâm nguyện đạt thành, nhanh đi ăn cơm đi. Để ngươi đói bụng, Mẫn phi nương nương biết sẽ đau lòng.”

“Hảo, ta đi liền.” Thống khoái đứng lên chắp tay, cước bộ nhẹ nhàng rời đi.

Phong Duyên Tinh rời đi, Diêm Tô không nháy mắt nhìn Nhạc Sở Nhân, “Ngươi hôm nay đột nhiên đến như vậy là có chuyện gì?”

“Thông minh. Đem thư này gửi đi cho ca ngươi, ở bên trong ta vẽ vài loại thảo dược, tin tưởng hắn có thể mang đến giúp.” Đem thư trong lòng đưa cho Diêm Tô, ở đây chỉ có hai người, nói ra cũng không cố kị.

Diêm Tô có vài phần ngoài ý muốn, “Ca ta hồi âm cho ngươi?”

“Ừ.” Gật gật đầu, Nhạc Sở Nhân thừa nhận.

“Đây là cái ý tứ gì, hồi âm cho ngươi mà không có phần của ta? Mấy ngày nay ta đều lo lắng vô ích.” Cầm thư, Diêm Tô rất là không biết nói gì.

Nhạc Sở Nhân hí mắt cười tình, “Ý tứ thực rõ ràng, muốn ngươi đừng tốn nhiều tâm như vậy.”

Diêm Tô hừ lạnh, đem thư trong phong bì lấy ra, hé hé ra xem. Nhạc Sở Nhân vẽ phác hoạ rất dễ lý giải, hơn nữa vẽ thực hình tượng, tràn ngập thú vị.

“Hai ngươi các ngươi thư từ qua lại, một người viết chữ, một người vẽ tranh, thật sự là thần kỳ. Ca ta cũng thật là, lão Thất đều đem mật vệ rút đi, sao lại không rõ là ngăn cản hai người các ngươi liên hệ với nhau, đúng là không có nhãn lực.” Than thở, Diêm Tô cảm thấy có chút lo lắng. Lo lắng là vì nàng đang nghĩ đến một hướng đi đen tối, sợ ca ca có khả năng đi nhầm đường lại không thể quay đầu.

Nhạc Sở Nhân không để ý lắm, “Diêm đại tiểu thư có nhãn lực, mau nhanh đem thư gửi đi, cho ca ngươi sớm đem cạm bẫy thiết lập tốt, sau đó làm cho gian tế kia nhảy vào thì mọi sự đại cát.”

“Đúng vậy, chuyện này không thể chậm trễ. Mấy chục vạn đại quân cũng không thể có nửa điểm bất trắc.” Thở dài, vô luận như thế nào, vẫn là an nguy của Diêm Cận cùng yên ổn trong quân quan trọng nhất.

“Qua vài ngày nữa Tiểu Thương Tử sẽ đi, chữa bệnh từ thiện ở Đông thành liền định ở ngày hắn đi. Ngươi cũng chuẩn bị cho tốt, tốt nhất là mang vài người trong phủ theo, hảo hảo biểu hiện.” Tựa vào ghế thái sư giống như đại gia, Nhạc Sở Nhân ngữ điệu lười biếng giống như chỉ điểm giang sơn.

Diêm Tô gật gật đầu, đưa cho Nhạc Sở Nhân một ly trà, “Lão Thất đi rồi, đoán rằng ngươi cũng không thanh nhàn như vậy. Đem việc muốn làm lên kế hoạch cho tốt rồi cho ta biết.”

“Chữa bệnh từ thiện ở Đông thành xong, ta cùng với Thích Kiến sẽ đi hoàng lăng mở mang kiến thức, sau đó đi Hộ Quốc Tự. Lão hoà thượng Ngọc Lâm tuy là nói chiếm tiện nghi nhưng là hắn cũng hỗ trợ không ít, trên đầu ta còn lộ vẻ “tràn đầy phật duyên”, tất nhiên là phải thường xuyên đi lại, bằng không qua thời gian lâu, lời đề này sẽ không còn hiệu lực.” Xoa xoa cằm, nàng tính kế thâm hậu.

Diêm Tô gật đầu đồng ý, một bên nói: “Còn nữa, ngươi đừng quên thông tri hoàng thượng, hắn vẫn chờ cơ hội lần này để thu mua dân tâm đó.” Tuy là lời nói của Diêm Tô nghe không hay lắm nhưng Phong Triệu Thiên quả thật là tính như vậy.

“Đúng vậy, cũng không biết hắn có thể hay không xuất ra chút thành ý.” Chậc lưỡi, nàng có lẽ đã quên trên một lần Phong Duyên Thương từ trong cung đem về cho nàng bao nhiêu tiền.

Diêm Tô lắc đầu, “Ngươi vẫn là đừng nhớ thương, nếu là cho hắn sẽ cho. Nếu là hắn không cho, ngươi còn có thể kháng chỉ không làm?”

“Cũng sẽ không kháng chỉ a, ta chỉ sẽ càng tuyên truyền Hộ Quốc Tự nhiều hơn mà thôi.” Nàng còn phải mượn thanh danh Hộ Quốc Tự đó.

Nhịn không được cười, “Không nhờ lão Thất mưu lược cao thâm, trong tay còn có hai vạn mật vệ, ai cũng không dám đắc tội hắn. Nếu không lấy tính tình này của ngươi, không biết làm đầu đề câu chuyện cho bao nhiêu người.”

“Ta biết hắn thâm tàng bất lộ, nhưng thật ra không nghĩ tới hoàng thượng lại kiêng kị hắn. Ngươi nói lời này khiến ta càng thêm không có sợ hãi.” Ôm hai tay, Nhạc Sở Nhân không khỏi đắc ý. Cảm thấy hơi hơi kinh dị, ngay cả Diêm Tô cũng dùng loại khẩu khí này tán dương Phong Duyên Thương, xem ra bản sự hắn không phải giả. Cổ nhân này, giỏi giả vờ a!

“Hôm nay đại điển sắc phong, ngươi phải cùng đi với hắn mới đúng. Đứng ở bên người hắn, cùng hắn phu xướng phụ tuỳ, tiện thể quan sát mọi người. Cũng có thể làm cho tất cả mọi người biết, vương gia từng bị bệnh kia, còn có Ngũ tiểu thư không được sủng kia, hiện nay có bao nhiêu hăng hái.” Thật ra Diêm Tô cảm thấy Nhạc Sở Nhân khiêm tốn, nên thời điểm mặt mày rạng rỡ sẽ lộ thôi.

“Ngươi đúng là thật quan tâm. Được rồi, chuyện này ta cũng đã nói xong, không quấy rầy ngươi nữa. Thu đồ đệ đừng chỉ là danh nghĩa, đem những gì ngươi biết đều dạy, bằng không đi ra ngoài bị người khi dễ, ta thật mất mặt.” Đứng lên, sửa sang lại váy, Nhạc Sở Nhân xoay người rời đi, vô cùng tiêu sái.

Ngồi lên xe ngựa chậm rì rì trở về, Nhạc Sở Nhân dựa vào trong xe ngựa nghỉ ngơi, Đinh Đương thật vất vả đi theo ra ngoài thông khí lại rất nhàm chán. Ở tiền viện tướng quân phủ lung lay hai vòng, trừ bỏ tường bao quanh cái gì cũng không có, thực chán nản. Sớm biết thế sẽ không đi theo, nàng còn có thể ở Thất vương phủ nhàn hạ ngủ một giấc.

Phong Duyên Thương đi đưa thân đã định ngày xuất phát, Nam Cương Trung Thân Vương Lý Bình xuất phát trước một ngày, lúc gần đi cố ý phái người đến Thất vương phủ đưa tạ lễ cho Nhạc Sở Nhân, là một gốc cây thực quý hiếm Hồng Nhị Nguyệt Nha Thảo, kịch độc này có thể đánh đồng với độc của rắn hổ mang.