Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 63

Chương 54.2. Hảo thanh danh

Editor: Baby Trùm

Buổi sáng hôm sau, Thất vương phủ yên tĩnh có người đến, một thân cung trang màu xanh đen, đầu đội mũ thái giám, nhìn là biết người trong cung.

Kẻ đến không có ý tốt, người tới lần này là đem theo mệnh lệnh cấp trên đến, hoàng thượng cho mời Thất vương phi tiến cung.

Đinh Đương nghe được tin tức liền nhanh chóng xông lên lầu hai, mở cửa phòng xông vào, đem Nhạc Sở Nhân đang ở trong chăn lôi ra, “Vương phi vương phi, người trong cung tới, muốn ngài tiến cung.”

“Ân? Tiến cung?” Ngồi dậy, Nhạc Sở Nhân mơ mơ màng màng, cái gì tiến cung?

“Vương phi của ta, ngài mau tỉnh lại đi, thật là người trong cung tới, có thể là hoàng thượng muốn gặp ngài đó!” Đinh Đương dùng toàn lực đem Nhạc Sở Nhân từ trên giường xuống dưới, trong cung cho mời không thể chậm trễ.

“Hoàng thượng?” Nháy mắt mấy cái dần dần thanh tinh, Nhạc Sở Nhân nhíu mi. Hoàng thượng muốn gặp nàng? Không phải là chuyện chữa bệnh từ thiện ở Tây thành hôm qua chứ?

“Đúng vậy, vương phi, nhanh rửa mặt thay quần áo, người trong cung đang chờ đó.” Đinh Đương túm Nhạc Sở Nhân hướng dưới lầu đi xuống, Nhạc Sở Nhân tâm tư bay đi, đầu óc rất nhanh chuyển động.

“Không cần sốt ruột, ngươi đi chuẩn bị quần áo.” Tránh cánh tay đang bị Đinh Đương túm, Nhạc Sở Nhân lập tức hướng phòng tắm đi rửa mặt.

Hôm qua chữa bệnh từ thiện ở Tây thành làm rất lớn, hơn nữa Trương thư sinh ở trên phố cố ý truyền bá, nói vậy hôm nay toàn bộ hoàng thành đều đã biết.

Trong cung cũng nghe được tiếng gió, hôm nay Phong Duyên Thương vào triều có khả năng cũng bị hoàng thượng tra hỏi, cho nên người trong cung mới đến nhanh như vậy. Diêm Tô cũng khẳng định sẽ bị triệu tiến cung, còn có tiểu tử Phong Duyên Tinh kia, nếu là lão hoàng đế kia đầu óc chuyển nhanh thì hiện tại thánh chỉ khen ngợi có lẽ đã đưa đến Hộ Quốc Tự.

Khoé môi giơ lên, Nhạc Sở Nhân cười nhẹ, thay quần áo chỉnh tề một chút, sau đó đưa Đinh Đương cùng đi ra Viên Nguyệt Lâu.

Công công từ trong cung đến đang chờ ở đại sảnh, quản gia trong phủ cũng ở một bên, còn có Thích Phong cùng hộ vệ, thần sắc mọi người khác nhau.

“Làm phiền công công chạy một chuyến, không biết vương gia nhà chúng ta lúc này còn ở trong cung sao?” Đi vào đại sảnh, Nhạc Sở Nhân cao thấp nhìn lướt qua công công kia liếc mắt một cái, tuổi thực trẻ, thực thanh tú.

“Tạp gia gặp qua Thất vương phi. Hồi vương phi, Thất vương lúc này đang ở ngự thư phòng cùng hoàng thượng trò chuyện, vương phi, chúng ta cũng đi thôi.” Có chút cong thắt lưng, thái độ công công này có thể so với An công công bên người hoàng hậu kia tốt hơn nhiều, tuy là hiện tại An công công đang cùng hoàng hậu làm bạn ở lãnh cung, nhưng Nhạc Sở Nhân vẫn nhớ kỹ hắn.

“Hảo, đi thôi.” Cười đến mặt mày vui vẻ, má lúm đồng tiền, Nhạc Sở Nhân lương thiện đầy người, cùng với lời đồn đãi Phật duyên thâm hậu trên phố rất là tương xứng.

Đinh Đương, Thích Phong cùng bốn hộ vệ đi theo ra phủ, trước của phủ ngừng xe ngựa màu vàng khắc hoa, nhìn ra chính là vật phẩm trong cung.

Bước lên ghế tiến vào xe ngựa, trong xe tản ra một cỗ huân hương, còn có một tấm phản rất cao.

Vén váy ngồi xuống, Nhạc Sở Nhân chuyển ánh mắt nhìn một vòng, xe ngựa chuyển động chậm rãi rời đi, xe này so với trước kia ngồi vững chắc hơn.

Phố Đồng Tước cách hoàng cung rất xa, đã đi trên một lần nhớ rõ không sai biệt lắm là tốn nhiều giờ. Thái dương chậm rãi lên tới giữa không trung, xe ngựa rốt cục cũng tiến vào cửa cung.

“Vương phi, chúng ta đến rồi.” Thanh âm Đinh Đương từ bên ngoài truyền đến.

Đứng dậy, Nhạc Sở Nhân ra khỏi xe ngựa, ánh Mặt Trời đâm vào mắt có chút nheo lại, tường cung cao cao, không khí trầm túc (Trùm: ta nghĩ là âm trầm – nghiêm túc) lần trước đã lĩnh giáo qua, hôm nay đã không còn cảm giác mới mẻ, cho nên rất nhanh thu hồi tầm mắt đi xuống xe ngựa, công công dẫn dắt từng bước qua mấy cửa cung, hướng đến gần ngự thư phòng.

Đinh Đương đi theo bên người Nhạc Sở Nhân, cúi đầu không dám nhìn chung quanh, không khí trong cung này không thể so với Vương phủ, thậm chí so với Thượng thư phủ ác phó tùng sinh còn muốn khủng bố hơn. (Trùm: ai hiểu dịch dùm ta nhé)

“Sở Nhân!” Bỗng dưng, một đạo thanh âm quen thuộc vang lên ở sau người.

Dừng lại cước bộ, quay đầu, chính là Diêm Tô một thân váy dài màu lam đang bước nhanh hướng nàng đi tới.

“Diêm Tô, ta đã đoán ngươi cũng tới, Ngũ Ca đã ở trong cung sao?” Đã lâu không gặp Phong Duyên Thiệu, nghe nói hắn hiện tại rất bề bộn, bình thường sẽ không lén gặp bất luận kẻ nào.

“Đã ở, hiện tại là giữa trưa, chỉ sợ chút nữa phải cùng dùng cơm trưa với hoàng thượng.” Đến gần, Diêm Tô đè thấp thanh âm nói.

Nhướng đuôi mi, Nhạc Sở Nhân cười cười, “Đây là vinh hạnh nha?”

Diêm Tô mím môi, khuôn mặt dịu dàng hiện lên vẻ nghịch ngợm cười, “Đúng, chính là vinh hạnh.” Không vinh hạnh cũng phải vinh hạnh.

Nhạc Sở Nhân bĩu môi, Diêm Tô mím môi, hai người cùng nhau đi, theo công công dẫn đường đi hướng ngự thư phòng.

Ngự thư phòng trọng binh canh gác, cứ cách hai thước lại có một cấm quân giáp trụ đầy thân, tay cầm binh khí, khí thế hừng hực, tuyệt đối doạ người.

Đinh Đương cùng nha hoàn Diêm Tô mang đến quỳ xuống ở bậc thang, trực tiếp quỳ gối trên mặt thang lạnh lẽo, khi nào chủ tử ra khỏi ngự thư phòng, các nàng mới có thể đứng lên.

Hai người cúi mắt nhìn dưới mặt đất, bước trên bậc thang, ở ngoài cửa lớn chờ một lát, lập tức nghe được bên trong truyền đến thanh âm the thé cao vút, “Truyền Thất vương phi Nhạc Sở Nhân, muội muội nguyên soái trung vực Diêm Tô tiến điện!”

Vừa nghe thanh âm kia, da đầu Nhạc Sở Nhân không khỏi run lên, sau lưng nổi lên một trận da gà.

Cùng Diêm Tô bước lên, cố gắng bước qua cánh cửa cao cao, sau cửa là thảm dày màu đỏ, mặt trên dẫm vào mềm nhũn.

Huân hương cùng hương vị văn chương lan tràn trong không khí, Nhạc Sở Nhân hô hấp thanh thiển, nàng cực không thích huân hương, dù cho nghe thấy cũng không thích. (Trùm: cả từ này nữa nhé)

Theo Diêm Tô dừng lại, sau đó quỳ xuống. Nhạc Sở Nhân thề, đây là lần đầu tiên trong đời này nàng quỳ xuống trước mặt người khác. Tâm lý không hề cân bằng, không khỏi trong lòng âm thầm nguyền rủa ba đời người bắt mình quỳ.

“Thần muội Diêm Tô khấu kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Diêm Tô mở miệng trước, Nhạc Sở Nhân liền rõ ràng nên mở miệng nói chuyện như thế nào.

“Con dâu Nhạc Sở Nhân khấu kiến phụ hoàng, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Nhạc Sở Nhân cảm thấy chính nói vậy là đúng, hơn nữa gần như chính xác.

“Đứng lên đi. Lão Thất a, ngươi còn nói ngươi sợ vợ ngươi làm ra chuyện sai, ngươi xem xem nàng chỗ nào sợ hãi trẫm?” Thanh âm hơi mang theo ý cười vang lên trên đỉnh đầu, trầm thấp lại bao hàm thế sự tang thương.

“Nhi thần nghĩ nàng sẽ sợ hãi, xem ra nàng mấy ngày nay không chỉ y thuật tiến bộ, lá gan cũng tiến bộ không ít.” Thanh âm Phong Duyên Thương vang lên phía bên trái, Nhạc Sở Nhân cúi đầu âm thầm hừ hừ.

“Ha ha, vợ lão Thất, ngẩng đầu nhìn trẫm xem, nhìn một cái xem thân thể trẫm như thế nào?” Thanh âm trên đỉnh đầu lại vang lên, trung khí mười phần. Nhạc Sở Nhân cũng không cần nhìn, nghe thanh âm này cũng có thể biết lão hoàng thượng còn có thể sống hai mươi mấy năm nữa.

Không chỗ nào sợ hãi ngẩng đầu, chống lại một đôi ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy. Nhạc Sở Nhân con ngươi loé loé, đây là lần đầu tiên nhìn hoàng thượng gần như vậy, ánh mắt này, một thân khí tràng này, Nhạc Sở Nhân trong nháy mắt trong lòng phát run, cảm thấy không thể không thầm khen một tiếng, hảo khí phách!

Hoàng thượng tựa tiếu phi tiếu nhìn Nhạc Sở Nhân, chờ nàng đáp lời. Bởi vì ngồi trên địa vị cao, Nhạc Sở Nhân ngửa đầu nhìn thẳng hắn, hắn có thể rành mạch thấy rõ từng cái biểu tình của Nhạc Sở Nhân.

Sau một lúc lâu, Nhạc Sở Nhân lắc đầu, theo động tác của nàng, hô hấp bên trái hơi biến.

“Phụ hoàng là thật long thiên tử, con dâu là phàm phu tục tử thật sự nhìn không thấu. Bất quá mọi người ăn ngũ cốc hoa màu, thân thể đều không thoải mái, phụ hoàng gần đây giấc ngủ có khả năng không tốt lắm, bất quá không có việc gì lớn, điều trị một chút là được.” Nàng từng chữ rõ ràng, khi nói lại mang theo nụ cười, lương thiện cùng chân thành đầy người. (Trùm: tự dưng nhắc ngũ cốc hoa màu vào làm gì trời)

Lông mày hoàng thượng khẽ nhúc nhích, lông mi đen cong cong, thoạt nhìn chính là người có một không hai.

“Ân, trẫm gần đây giấc ngủ quả thật không tốt lắm. Bất quá vợ lão Thất lại có thể nói như vậy thực làm cho trầm kinh ngạc, nhớ rõ khi gặp trẫm lần trước, ngươi ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.” Hắn đang cười, tiếng cười như chuông cổ, trong ngự thư phòng này, tiếng cười hắn trực tiếp chấn động lỗ tai mỗi người.

“Khi đó mới gặp mặt rồng, không hiểu quy củ cảm thấy không yên, sợ chọc phụ hoàng không thoải mái. Bất quá vương gia luôn nói phụ hoàng thập phần bình dị gần gũi, hơn nữa phụ hoàng yêu dân như con, đối đãi dân chúng đều có thể giống như nữ nhân, lại không thể chấp nhặt cùng con dâu.” Lời này khiến mọi người không lời nào để nói, hoàng thượng cũng cười to. Bên trái, cách Nhạc Sở Nhân khoảng hai thước Phong Duyên Thương cũng khoé môi run rẩy, hắn thực tại không biết Nhạc Sở Nhân còn có thể nói khen tặng loại này, bình thường đều là hắn khen tặng nàng.

“Lão Thất a, chúng ta đều là bị lão Nhạc Chí Trung kia lừa.” Hoàng thượng đứng lên, một thân minh hoàng, thân hình cao lớn.

Phong Duyên Thương có chút chắp tay, “Vương phi thiên tư thông minh, nhi thần cũng không thể so.”

Nhạc Sở Nhân quay đầu, rốt cục nhìn thấy Phong Duyên Thương. Phong Duyên Thương cũng có chút ghé mắt, hai người đối diện, Nhạc Sở Nhân động tác rất nhẹ bĩu môi, Phong Duyên Thương khoé môi giơ lên, lấy ánh mắt ý bảo nàng đừng quấy nữa.

Nhạc Sở Nhân không để ý tới, quay đầu nhìn theo hoàng thượng từ sau ngự án đi xuống, con ngươi sáng trong, không có chút e ngại nào.

“Hôm qua Hộ Quốc Tự ở Tây thành chữa bệnh từ thiện, trường hợp lớn mạnh, vợ lão Thất, còn có Diêm Tô, Thập Bát, nghe nói các ngươi đều đi!” Rốt cục cũng nói đến chuyện chính.

“Hồi phụ hoàng, đúng là nhóm nhi thần. Cùng y vũ tăng Hộ Quốc Tự làm việc từ sáng đến chạng vang, người rất nhiều, đại bộ phận đều là dân chúng bình thường.” Đứng ở bên Diêm Tô, Phong Duyên Tinh lên tiếng. Kỳ thật nếu hắn không nói lời nào, Nhạc Sở Nhân cũng không biết hắn có ở nơi này. Bởi vì từ lúc tiến vào ngự thư phòng, đầu của nàng cũng không chuyển qua hướng bên kia.

“Ân, làm không sai. Bất quá chính là Tây thành cũng không đủ, ngày khác các ngươi an bài ở địa phương khác tiến hành chữa bệnh từ thiện a?” Hai tay chắp phía sau, hoàng thượng bước thong thả trong thư phòng, mọi người theo hắn xoay người mà điều chỉnh tư thế.

Phong Duyên Tinh nháy mắt mấy cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Nhạc Sở Nhân. Diêm Tô cũng nhìn Nhạc Sở Nhân liếc mắt một cái, chuyện này bọn họ không biết.

Nhạc Sở Nhân nhíu đuôi mày, lơ đãng nhìn lướt qua Phong Duyên Thương, hắn đang nhìn nàng, hơn nữa khóe môi mỉm cười.

“Này còn phải cũng lão hoàng thượng Ngọc Lâm của Hộ Quốc Tự phối hợp, bất quá nói vậy cũng sẽ không kéo dài thời gian lâu lắm, thời tiết trở lạnh, bệnh nhân rất nhiều. Chúng ta hôm qua chữa bệnh từ thiện không chỉ có chữa bệnh từ thiện, còn miễn phí phát quần áo đẹp giầy mới, mỗi người đều cảm tạ long ân mênh mông cuồn cuộn, đều hi vọng chuyện tốt như vậy có thể đến nhiều lần.” Hơn nữa tốn không ít tiền a! Tiểu Thương Tử cho nàng năm trăm lượng bạc trắng cũng không thừa ra mấy.

“Phía trước nói là thực, câu nói kế tiếp là ngươi nói bừa đi! Ngươi nha đầu kia, miệng đầy chuyện ma quỷ, bất quá trẫm thích nghe.” Ở trước mặt Nhạc Sở Nhân dừng lại, hoàng thượng không chút khách khí nói thẳng, Nhạc Sở Nhân cũng thoáng có chút xấu hổ cười, bởi vì nàng quả thật là nói bừa .

“Dù sao đây là trong lòng ta nói, nếu phụ hoàng ngài không phải anh minh thần võ như vậy, có đạo lý nào có thể khiến Hộ Quốc Tự làm chuyện tốt a!” Lời hay đều thích nghe, giống như mỗi lần Phong Duyên Thương nịnh hót nàng, nàng cũng thích nghe.

Hoàng thượng cười, hai tay mạnh mẽ gõ gõ ót Nhạc Sở Nhân, Nhạc Sở Nhân thân mình quơ quơ, hai tay xoa xoa chỗ bị gõ, cau mày ngửa đầu xem xét hắn, thầm nghĩ lão nhân này còn là người thích chọc ghẹo!

“Mã thí tinh! (Trùm: chẳng hiểu là gì!) Được rồi, ngự phòng đã chuẩn bị ngọ thiện, các ngươi đi dùng bữa đi. Khi nào lại chữa bệnh từ thiện thì thông tri trẫm, thanh danh tốt thế này cũng không thể để Hộ Quốc Tự đoạt đi!” Khoanh tay đi lên ngự án, hoàng thượng giọng điệu nhẹ nhàng, thoạt nhìn tâm tình tốt lắm.

“Nhi thần xin cáo lui.” Ở lúc Nhạc Sở Nhân còn xoa ót, Phong Duyên Thương một bên lôi kéo nàng quỳ xuống, sau đó đứng dậy rất nhanh lui ra ngoài.

Hết chương 54.