Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 5

Chương 5. Hết giận

Edit: Lưu Nguyệt
Beta: Baby Trùm

Phong Duyên Thương khóe miệng cứng đờ, nhìn Nhạc Sở Nhân cười không ngừng lại được, cuối cùng cũng lắc đầu cười khẽ, “Độc của vương phi quả nhiên không giống người thường.”

“Dĩ nhiên, lần sau lại nhìn thấy hắn, nếu vẫn là bộ dáng lỗ mũi hướng lên trời, ta sẽ cho hắn nếm thử thứ khác.” Quay đầu nhìn bộ dáng Phong Duyên Thương ôn hòa không có một tia lực công kích, nàng thầm than cũng khó trách người ta khi dễ hắn, bộ dạng hắn đúng là để người ta khi dễ mà.

“An công công là người hoàng hậu rất tín nhiệm, hắn nói một câu có thể làm cho người ta có vô số kiểu chết, vẫn là không cần chọc thì tốt hơn.” Phong Duyên Thương giọng điệu mềm nhẹ, đôi mắt thâm thúy nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp của Nhạc Sở Nhân, ý tốt nói.

“Hừ, ngươi càng như thế này bọn họ lại càng khi dễ ngươi.” Nhạc Sở Nhân khẽ quát, có cái gọi là người kính ta một thước ta kính người một trượng. Bọn họ đều một lòng đến xem hắn đã chết hay chưa, còn phải tôn kính bọn họ?

“Bọn họ cũng không có khi dễ bổn vương.” Phong Duyên Thương không nháy mắt nhìn nàng, tựa hồ thực thích xem biểu tình nàng thay đổi sắc mặt.

“Vậy ngươi nói cái dạng gì mới là khi dễ ngươi? Chờ đến lúc ngươi vong mạng? Ngươi a, một bộ dạng dễ khi dễ, tốt nhất chính mình tự rèn luyện một chút. Lần sau ngươi thấy bọn họ liền phụng phịu, ai đối với ngươi bất kính liền đá cái bàn, hù chết bọn họ.” Nhạc Sở Nhân giống như giáo huấn con, vừa đi ra cổng vòm đem vật gì đó đặt ở chỗ hộ vệ cầm đến.

“Bổn vương cho tới bây giờ chưa từng chú ý qua điều này, vương phi giáo huấn rất đúng.” Nhìn chăm chú Nhạc Sở Nhân đang đi vào, Phong Duyên Thương hai tay chắp sau lưng, ánh mắt tràn đầy ý cười phụ họa.

“Quên đi, nhiều năm qua ngươi vẫn như vậy, thình lình muốn ngươi đổi bản mặt hù dọa người e là học cũng không được. Không có việc gì, chỉ cần ta ở trong này một ngày, xem ai không vừa mắt ta liền giúp ngươi hả giận.” Tiêu sái bước vào gian phòng, Nhạc Sở Nhân hào khí vạn trượng nói.

Phong Duyên Thương thong dong tao nhã theo phía sau nàng, “Như thế thật phải cảm ơn vương phi.”

“Không nói đến chuyện này nữa! Ngươi đến nhuyễn tháp ngồi, hôm nay ta muốn dùng phúc trùng giúp ngươi hút độc.” Kéo ghế dựa đến trước nhuyễn tháp, nàng chỉ huy Phong Duyên Thương đến nhuyễn tháp ngồi xuống.

Phong Duyên Thương nghe lời ngồi xuống, Nhạc Sở Nhân ngồi đối diện với hắn, sau đó buông cuốn trấn, nhấc mi lên liếc hắn một cái, “Đem ống tay áo cuốn lên!”

Phong Duyên Thương nghe lời làm theo, đem ống tay áo cuốn tới khuỷu tay.

Rút ra một cây cốt châm, Nhạc Sở Nhân nắm lấy cánh tay Phong Duyên Thương. Bỗng nhận ra tay hắn thực rắn chắc, hai mắt không khỏi nhìn nhiều một chút. “Cơ bắp không thiếu, tuy rằng ngươi rất gầy, nhưng thực rắn chắc, cũng trách không được ngươi có thể kiên trì nhiều năm như vậy.” Nhéo nhéo hai cái, cơ bắp cân xứng, màu da trắng nõn, khớp xương tay cũng thực thon dài. Người này bộ dạng dễ nhìn, những thứ khác cũng đều nhìn rất đẹp.

Đọc FULL truyện tại đây

“Đúng vậy, vì có thể sống sót, có thể làm gì bổn vương đều đã làm.” Phong Duyên Thương thản nhiên nói. Ánh mắt Nhạc Sở Nhân có chút dao động. Nàng thích người kiên cường, vì có thể sống sót có thể ăn đủ loại khổ, nàng chẳng lẽ chưa từng trải qua?

Dùng cốt châm rất nhanh đâm ở trên cổ tay hắn một chút, Nhạc Sở Nhân chọn một con phúc trùng đặt ở miệng vết thương. Phúc trùng đen tuyền ngọ ngoạy vài cái, sau đó bắt đầu hút máu ở miệng vết thương, thân thể rất nhanh liền béo lên.

Thủ pháp rất nhanh đem một cây kim châm đâm ở vị trí trên cổ tay ba tấc. Dưới da đột nhiên xuất hiện một đường chỉ màu đen chuyển động rất nhanh.

Ở cánh tay còn lại cũng lặp lại như vậy, thủ pháp của Nhạc Sở Nhân thuần thục lại nhanh chóng, hơn nữa vô cùng tập trung làm việc, đôi môi phấn hồng khẽ mím lại, khiến người ta dễ dàng thấy được nàng đối với việc này rất để tâm.

Phong Duyên Thương vẫn nhìn nàng, sâu trong con ngươi có một chút nhộn nhạo, một chút tìm tòi nghiên cứu.

Ngũ nữ nhi của Nhạc Chí Châu là cái cái dạng gì hắn đã sớm biết, hơn nữa ở ngày đại hôn, Nhạc Sở Nhân còn thừa dịp mọi người không để ý mà nhảy hồ tự sát. Nhưng là đem tin tức trước kia so sánh cùng người trước mắt này thì hoàn toàn đối lập, một chút cũng không giống, làm cho hắn rất nghi hoặc.

Nhạc Sở Nhân nhìn chằm chằm vào phúc trùng đang không ngừng hút máu, rất nhanh phúc trùng bành trướng lên, cuối cùng dường như thật sự uống không được nữa, thân mình uốn éo rời khỏi miệng vết thương, Nhạc Sở Nhân duỗi tay ra tiếp lấy nó, sau đó thực thần kỳ đem chú sâu béo kia biến thành một hình cầu, sau đó vẫn không nhúc nhích.

“Làm sao vậy?” Phong Duyên Thương cũng thấy được, ngạc nhiên hỏi.

Nhạc Sở Nhân giương mắt nhìn hắn, cong môi cười, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên xinh đẹp vô song, “Đem này cho người ta ăn sau một ngày tất đổ máu mà chết.”

Phong Duyên Thương con ngươi dừng một chút, “Thật ngoan độc.” Nhưng là số độc đó đều từ thân thể hắn đi ra ngoài, hắn chẳng phải là thành độc nhân?

“Đừng suy nghĩ lung tung. Độc trong thân thể ngươi không có ác liệt như vậy. Ta nuôi mấy con này bằng mười loại thảo dược chứa kịch độc, mấy chục con chỉ sống sót ba con này. Cái này tặng cho ngươi, ngày sau cho kẻ thù của ngươi nếm thử.” Ném viên đan hoàn đó lên bàn, Nhạc Sở Nhân đem phúc trùng còn lại tiếp được, giống như cái trước, trong lòng bàn tay nàng lăn một vòng thì biến thành khối cầu.

Nhổ kim châm ra, theo lỗ kim châm, máu đen chảy ra, Phong Duyên Thương lại ngửi thấy được cái loại hương vị này. Mấy ngày nay Nhạc Sở Nhân mỗi ngày châm cứu cho hắn, hắn đều nôn ra máu có hương vị gay mũi này.

“Ngươi đừng có gấp, độc này ở trong thân thể ngươi hai mươi mấy năm, không có khả năng nhanh như vậy liền loại bỏ sạch sẽ. Bất quá từ nay về sau ngươi hoàn toàn giống một người bình thường, sẽ không đau cũng sẽ không toàn thân vô lực, lại càng không đột nhiên té xỉu.” Dùng cốt châm đùa nghịch con phúc trùng còn lại trong chung rượu, Nhạc Sở Nhân thoải mái nói.

Buông ống tay áo xuống, Phong Duyên Thương quay đầu nhìn nàng, khóe môi tràn ra ý cười mềm nhẹ khiến cho đôi mắt phượng càng thêm ba phần mị hoặc, “Hết thảy cảm ơn vương phi.”

“Uh, ngươi hẳn phải nhớ rõ đại ân đại đức của ta, bằng không ngươi đã sớm bỏ mạng. Đúng rồi, Phong Duyên Thương, nghe nói ngày thành thân chúng ta cùng té xỉu bị đưa vào động phòng? Ngươi có biết ta té xỉu ở đâu không?” Nhạc Sở Nhân nhớ tới chuyện này, ngồi xuống nhuyễn tháp vừa đùa nghịch chung rượu chứa phúc trùng vừa mở to hai mắt nhìn hắn hỏi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Con ngươi Phong Duyên Thương lóe lên, nhẹ nhàng trả lời, “Đúng vậy, vương phi hôn mê ở trong kiệu hoa.” Dứt lời, chăm chú nhìn sắc mặt của nàng không hề chớp mắt.

Nhạc Sở Nhân ánh mắt đảo qua, “Kiệu hoa kia giờ ở đâu?” Nếu là hôn mê ở trong kiệu hoa, như vậy nàng có thể là ở trong kiệu hoa kia xuyên qua mà đến. Có lẽ có thể thử xem tại trong kiệu hoa kia ngất xỉu biết đâu lại có thể trở về?

“Tất cả chi phí trong hôn lễ đều do phủ Thượng Sử chuẩn bị, hiện tại đương nhiên là ở trong cung.” Nhìn đôi mắt nàng linh động đảo quanh khẳng định là đang suy tính chuyện gì.

“Ở trong hoàng cung?” Hoàng cung a, Nhạc Sở Nhân có chút tò mò, cũng không biết hoàng cung nơi này có bộ dáng gì?

“Đúng vậy.” Khẳng định nàng đang suy tính chuyện gì đó, khoé môi Phong Duyên Thương giơ lên hứng thú nhìn nàng.

“Vậy ngươi chừng nào thì có thể đi vào cung? Hoặc là có thể hay không mang theo ta đi?” Đuôi mắt cong lên, Nhạc Sở Nhân hướng hắn liếc mắt đưa tình, đối diện với ánh mắt tràn ngập ý cười của Phong Duyên Thương.

“Dĩ nhiên có thể. Chúng ta căn bản sau đại hôn phải tiến cung, nhưng phụ hoàng biết thân thể bổn vương không khoẻ, cho nên đặc xá miễn thi lễ. Bằng không đợi đến một ngày phụ hoàng thanh nhàn, chúng ta lại tiến cung?”Thanh âm của hắn ôn hòa như nước, lại mượt mà ấm áp như ngọc, Nhạc Sở Nhân thực thích nghe thanh âm hắn nói.

“Tốt, ngươi nhớ kỹ chuyện này là được, đừng quên mang ta đi xem kiệu hoa.”Đứng lên cầm này nọ rời đi, bộ pháp nhẹ nhàng.

Sau khi Nhạc Sở Nhân đi được một lúc lâu,Phong Duyên Thương dựa vào trên nhuyễn tháp lạnh lùng mở miệng, “Chiêm Tề.”

Vài giây sau, một bóng người từ ngoài cửa đi vào, “Vương gia.”

“Đi phủ Thượng Sử xem, cẩn thận kiểm tra một chút cho bổn vương, kiệu hoa ngày đại hôn ấy vương phi ngồi có vấn đề gì. Nhất định phải trong trong ngoài ngoài cẩn thận kiểm tra rõ ràng.” Phong Duyên Thương mặt mày ôn nhuận, nhưng đôi mắt lạnh lẽo khiến người ta nhìn vào không tự chủ phải kính sợ.

“Dạ.” Chiêm Tề chắp tay, ngay sau đó bóng người nháy mắt biến mất, giống như cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện.

“Kiệu hoa?” Ngón tay gõ gõ chiếc kỷ trà, Phong Duyên Thương chậm rãi nhắm mắt lại, tựa hồ không biết Nhạc Sở Nhân rốt cuộc có chủ ý gì.

Hết chương 5.