Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 303

Chương 145: Chạy trốn, quyết đấu.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Chạng vạng, đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, phóng tầm mắt ra xa chỉ nhìn thấy liên miên những dãy núi nối tiếp nhau.

Nơi đây trông rất rõ ràng ‘cạm bẫy’, nó chiếm đến nửa tòa núi.

Sau ‘cạm bẫy’ có một thông đạo rộng chừng hai thước vòng qua vị trí bọn họ đang đứng cho đến giữa khu rừng nguyên sinh. Nếu như thống khoái cho nổ nguyên con đường này, bọn họ có thể về đến Đại Yến.

Ngồi trên một khối đá lớn, Nhạc Sở Nhân nhìn chằm chằm dãy núi phía sau trấn nhỏ, Kim Thạch cổ tựa hồ đã phát huy hiệu lực, chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời, nhìn lâu có thể khiến người ta bị mù.

Phong Duyên Thương đứng phía sau nàng, nàng nhìn về phía xa, còn hắn vẫn luôn nhìn nàng. Tư thế này hai người đã giữ rất lâu.

Thái dương chậm rãi ẩn khuất sau những dãy núi, Kim Thạch cổ dần mất đi hiệu lực. Khi ánh sáng của Kim Thạch cổ đã tắt hoàn toàn cũng là lúc quân đội Vong Linh đang đến đây. Dù chúng bị ánh sáng của Kim Thạch cổ nướng chín hơn nửa nhưng kẻ còn động đậy cũng còn rất nhiều. Một tên Vong Linh có thể lực sánh ngang với hai hộ vệ, nếu như số lượng vẫn còn nhiều, hẳn áp lực vẫn đặt nặng lên vai đoàn người.

Đọc FULL truyện tại đây

Chỗ cao gió cũng lớn, sợi tóc bay tán loạn, che đi đôi mắt đã nheo lại của Nhạc Sở Nhân.

“Trời tối rồi, Kim Thạch cổ sẽ mất đi ánh sáng.” Kim quang kia dần ảm đạm bởi ánh sáng cuối ngày đã tắt hẳn rồi.”

“Thật sự rất thần kỳ, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, bất luận kẻ nào nói với ta, ta nhất định sẽ không tin tưởng.” Phong Duyên Thương thở dài, trường hợp đặc biệt như thế này, dù nói đây là hiện tượng siêu nhiên cũng không ai dám đứng ra phản bác.

Nhạc Sở Nhân nói: “Vậy chàng nhìn thấy Vong Linh có cảm thấy rất thần kỳ hay không? Theo một nghĩa nào đó thì chúng chính là cương thi.”

Truyện được đăng tại đây

“Tử thi hồi sinh.” Phong Duyên Thương đánh giá, dù lá gan có lớn đến đâu, nhìn thấy một đám cương thi cũng bị dọa cho vỡ mật.

“Với cái đạo

Đang tải nội dung ảnh