Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 29

Chương 29: VUI VẺ

Màn đêm buông xuống, trên một ngọn đồi sâu trong rừng núi rập rạp có mấy cây lớn bị chặt. Chỉ cần ngửa đầu lên là có thể thấy đầy trời tinh tú lấp lánh cùng với mảnh trăng lưỡi liềm cong cong.

Nhóm hộ vệ trẻ tuổi vội vàng làm cơm chiều, đồ ăn, bát đũa, cùng nước nấu ăn đều đem theo từ Vương phủ, hết thảy chuẩn bị đều thực đấy đủ.

Phong Duyên Thương ngồi ở xa xa, rời xa lửa trại, bóng dáng hắn có chút mông lung càng có vài phần phiêu diêu như đến từ thiên ngoại.

Phong Duyên Tinh đi vòng quanh một, cuối cùng đi đến vị trí cách Phong Duyên Thương không xa ngồi xuống, tựa hồ là muốn cùng Phong Duyên Thương nói chuyện, nhưng thấy ánh mắt Phong Duyên Thương nhìn chăm chú vào nơi khác, hắn lại có chút khiếp đảm.

Bên một đống lửa trại, Nhạc Sở Nhân cùng Thích Kiến đang ở sửa sang lại thành quả hôm nay.

Đại bộ phận đều là ma thảo, bách mao thanh cùng với ngão thảo, những thứ đó dùng để làm đôch tường trong Vương phủ , nếu nhóm thích khách còn quay lại, Nhạc Sở Nhân muốn đem tặng bọn hắn một chút lễ mọn a.

Còn có một chút dược liệu bình thường có thể trị bệnh dưỡng thân, Nhạc Sở Nhân tùy tay ném tới một bên, những thứ tiwf tay nàng đi ra đều mang độc , không mang độc nàng cũng chẳng để vào mắt.

“Trước thần có thấy hoàng thượng ban cho ngũ vương đan dược do quốc sư dâng lên, nghe nói có thể cường thân kiện thể kéo dài tuổi thọ. Không biết vương phi có khả năng luyện chế?”

Nhìn những thảo dược không chứa độc bị Nhạc Sở Nhân ném tới một bên, Thích Kiến cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhạc Sở Nhân liếc mắt nhìn Thích Kiến, con ngươi lấp lánh ý cười:

“Ta chưa bao giờ luyện chế thứ này, ngươi nếu có hứng thú có thể luyện a. Tuy nhiên luyện chế phải thuần thảo dược, nếu không ăn vào có thể chết người.”

Cổ nhân luyện đan tăng thêm nhiều nhất ngoạn ý chính là chu sa. Thứ này ở lò luyện đan luyện đến luyện đi, sinh ra nhiều loại chất hóa học đối thân thể độc hại còn không bằng các loại độc tinh diệu của.

Động tác trên tay Thích Kiến dừng lại, ánh mắt nhìn Nhạc Sở Nhân có chút mong chờ:

“Thuộc hạ thỉnh vương phi chỉ giáo.”

Nhạc Sở Nhân đơn giản ngồi dưới đất rồi nói:

“Quốc sư luyện chế đan dược có phải hay không cần một ít đất, nước nghe nói thực thần kỳ, đan dược luyện ra còn đủ mọi màu sắc ?”

Thích Kiến gật gật đầu:

“Đúng vậy.”

Hoàng thượng ban cho ngũ vương mấy khỏa kia ở dưới ánh mặt trời có thể phản xạ ra vài loại màu sắc.

“Vậy là được rồi, đều là kim loại nặng, đối thân thể con người không có tác dụng gì, dùng lâu dài không những không thể kéo dài tuổi thọ, rất nhanh sẽ dát băng ~”

Quay đầu phun ra đầu lưỡi làm ra biểu tình mặt quỷ treo cổ, Nhạc Sở Nhân thoải mái nói nhưng sắc mặt Thích Kiến nhanh chóng biến sắc.

“Không biết ngũ vương có hay không ăn, thuộc hạ phải nhanh một chút báo cho ngũ vương biết mới được.”

“Không cần sốt ruột, ăn mấy viên cũng không chết được.”

Nhạc Sở Nhân không quan tâm, cúi đầu đem vài cọng thảo dược cuối cùng bỏ vào giỏ trúc, sau đó phủ thêm một tầng lá cây.

Cách đó không xa, Phong Duyên Tinh nghe Nhạc Sở Nhân cùng Thích Kiến nói chuyện, trong lòng có chút khiếp sợ. Nhưng hắn đối với lời nói của Nhạc Sở Nhân cũng không quá tin tưởng, đan dược đã truyền thừa từ ngàn năm, vài triều đại đế vương hàng năm đều ăn đan dược, truyền thuyết còn nói có mấy đế vương hóa thành tiên đâu.

Đảo mắt nhìn về phía Phong Duyên Thương ngồi một bên, Phong Duyên Tinh trát trát nhãn tình:

“Thất ca, nàng… thất tẩu nói là thật sự sao?”

Nếu thực là như thế, vậy phụ hoàng chẳng phải là…

Phong Duyên Thương rũ mắt xuống liêm, trên gương mặt tuấn mỹ không có quá nhiều biểu tình biến hóa:

“Không thể nói ra ngoài.”

Phong Duyên Tinh kinh ngạc, thoạt nhìn Phong Duyên Thương rất tin tưởng lời Nhạc Sở Nhân, nhưng vì sao lại không cho hắn nói ra? Chẳng lẽ thất ca muốn nhìn phụ hoàng chết?

Trong lòng Phong Duyên Tinh bỗng rét lạnh lại có chút bi thương. Tại hoàng cung kia, phụ không phụ tử không tử huynh không huynh đệ không đệ, aiz!

Ngay tại khi mọi người đều chăm chú lo việc của mình, trong yên tĩnh bỗng vang lên tiếng kêu nức nở thống khổ. Mọi người lập tức đem tầm mắt chuyển hướng phát ra âm thanh kì dị chỉ thấy Thích Kiến vặn vẹo thân thể nằm trên mặt đất, Nhạc Sở Nhân khoanh chân ngồi bên cạnh mặt mày tươi cười thoạt nhìn bộ dáng thật cao hứng.

Mọi người không biết sao lại thế này, Thích Phong cùng với vài hộ vệ khác lập tức chạy tới muốn xem Thích Kiến bị làm sao.

“Đừng tới đây.”

Thích Kiến thống khổ lên tiếng ngăn cản, mồ hôi lớn như hạt đậu theo trán chảy xuống không ngừng, một tay đem cuộn ngân châm bên hông lấy ra. Ngón tay run rẩy rút ra một cây ngân châm đâm vào chính ngực mình.

Ngay sau đó, thân thể vốn căng cứng thả lỏng xuống, năm trên mặt đất thở hổn hển, tay lau mồ hôi lạnh trên nhìn về phía Nhạc Sở Nhân:

“Vương phi, độc này so với các loại trước đó dược tính mạnh hơn nhiều.”

Nhạc Sở Nhân vừa vung lên tay, hắn đau đớn muốn hồn lìa khỏi xác.

Nhạc Sở Nhân cười cười:

“Có tiến bộ.”

Nàng đối Thích Kiến thực vừa lòng, cũng nhìn ra hắn vẫn thực khắc khổ nghiên cứu.

Thích Kiến ngồi dậy, đem ngân châm trên ngực rút ra, trên châm còn vương chút huyết:

“Cùng vương phi so sánh với còn kém xa lắm.”

Nhạc Sở Nhân thích nghe lời này, chuyển ánh mắt nhìn mọi người vây quanh mấy thước, giơ lên khóe môi hướng về phía Thích Phong ngoắc ngoắc tay, Thích Phong âm thầm cân nhắc khả năng không có chuyện gì tốt, nhưng vẫn đi qua.

Nhạc Sở Nhân đứng lên, bàn tay mềm mại vỗ vỗ bả vai Thích Phong:

“Ca ca ngươi thực khắc khổ a.”

Khi bàn tay Nhạc Sở Nhân đưa lại đây Thích Phong đã nghĩ lui về phía sau, nhưng nề hà làm cấp dưới hắn lại không thể lui đành buộc chặt cơ bắp chờ thống khổ kế tiếp. Có lẽ sẽ giống Thích Kiến vừa nãy đau không kềm chế được, có lẽ giống Phong Duyên Tinh như vậy hắt xì mấy ngày liền, hoặc là đầy người hồng chẩn ngứa đau khó nhịn.(Tỷ đã thành công đe dọa tinh thần non nớt của huynh ấy _ __”)

Suy nghĩ vài loại khả năng phát sinh chuyện, nhưng tới khi Nhạc Sở Nhân đi qua người hắn, hắn vẫn không có cảm giác gì không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Tuy nhiên vừa muốn nói chuyện, một chuỗi tiếng cười không thể ức chế từ trong cổ họng tràn ra.

Thích Phong giống như bị trúng tà lập tức nằm trên mặt đất cười ha ha, thanh âm trầm thấp rất êm tai, nếu không nhìn hắn khẳng định sẽ làm người ta tưởng tượng một chút đây là một đại nam tử vui vẻ cười to.

Mọi người phần phật tản ra, Nhạc Sở Nhân cười không thể ức chế nhìn về phía Thích Kiến:

“Mau nghiên cứu cái này nên giải như thế nào.”

Thích Kiến sắc mặt nghiêm cẩn, ngồi xổm xuống bên cạnh Thích Phong cười đến thân thể co thành con tôm từ bờ vai của hắn đi xuống tìm kiếm huyệt vị.

Phong Duyên Tinh nhíu lại hàng mi dày nhìn Nhạc Sở Nhân kiêu ngạo như vậy, hắn thật sự giận mà không dám nói gì. Những hộ vệ đó đều thành đồ chơi của nàng? Rất kỳ cục, nàng ta còn là nữ nhân không?

Bên người, Phong Duyên Thương đứng lên tao nhã hướng Nhạc Sở Nhân đi tới, nhìn thoáng qua Thích Phong cười đến nước mắt đều chảy bất đắc dĩ thở:

“Đói bụng không? Một ngày này nàng chỉ uống mấy ngụm nước, ăn cơm chiều rồi nghỉ tạm đi.”

Nhạc Sở Nhân vui vẻ đến cực điểm:

“Ngươi xem Thích Phong thật vui vẻ, về sau ai luôn phụng phịu cười không nổi, ta liền giúp hỗ trợ. Ha ha, rất thú vị .”

Đứng ở xa xa, mọi người một trận khóe môi run rẩy, Thích Phong đó là vui vẻ sao? Sao? Sao?

Phong Duyên Thương không nói gì, lại giơ lên khóe môi biểu thị hắn cười, ngầmbáo cho Nhạc Sở Nhân biết hắn có cười, không cần nàng hỗ trợ a. ( tức cưới quá =)))