Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 282

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chương 137 (3):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Đúng vậy, chỉ cần chàng bên cạnh, ta sẽ không sao hết.” Nàng gật gật đầu.

“Mấy ngày hôm trước là ai nói thấy ta sẽ buồn nôn?” Phong Duyên Thương không chút lưu tình vạch trần, hắn thấy có chút buồn cười, nhìn thấy hắn sẽ muốn nôn?

“Thật hẹp hòi, thứ không cần nhớ thì nhớ đến là rõ ràng.” Nàng khẽ quát, đưa chén không lại cho hắn, muốn hắn rót thêm chén nữa.

“Chỉ cần là lời nàng nói ta đều nhớ.” Nhận lấy chén của nàng, lời nói ra lại đến là hùng hồn.

“Biết chàng thông minh rồi, không cần khoe khoang vậy đâu.” Hắn quả thật rất thông minh, chỉ cần hắn muốn đều có thể nhớ kỹ, tuyệt đối không quên đi một chi tiết nào.

“Đa tạ Vương phi khích lệ.” Đưa chén đã đầy lại cho nàng, Phong Duyên Thương một tay luôn qua gáy nàng, nâng nàng lên hôn một cái, sau đó lại ngồi về chỗ.

Nhạc Sở Nhân cười tủm tỉm, uống một ngụm trà, sau đó nói: “Nếu chàng đã thông minh như vậy, hay là chúng ta nói về một ít chuyện cũ đi.”

Hắn nhướn mày: “Chuyện gì?” Một bộ dáng ta đang chăm chú nghe nàng nói đây.

“Trước đây thật lâu, người dòng thời gian đến lúc ta vừa mới tới thế giới này.” Mặt mày nàng cười rất tươi, đôi mắt cong như trăng non.

Con ngươi hắn chớp động, suy xét tất cả mọi việc trong đầu lại một lần, mặt ngoài vẫn cứ bình tĩnh như trước, gật gật đầu ý bảo nàng cứ nói tiếp.

Nhạc Sở Nhân cười nhìn hắn, ho nhẹ một tiếng: “Ta bắt đầu nói đây, chàng nghe cho rõ.”

“Được.” Hắn gật gật đầu, biểu tình nghiêm túc.

“Hồ sen nhân tạo ở trong Nhạc phủ đột nhiên bị lấp mất, không biết Cần Vương gia có nhớ hay không?” Lời nói gió nhẹ mây trôi, thế nhưng hắn biết nàng không giận.

Vẻ mặt hắn kinh ngạc, sau đó thật bình tĩnh mà diễn cảnh bừng tỉnh đại ngộ, mặt mày nhiễm chút ý cười: “Nhớ rõ.”

Đọc FULL truyện tại đây

“Nhớ rõ là tốt rồi, ta hỏi thật, có phải chàng ám chỉ Nhạc Chí Châu lấp

Đang tải nội dung ảnh

Chương 138: Cùng là người lưu lạc thiên nhai.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Trong nháy mắt đồng tử Nhạc Sở Nhân co lại, sau đó vội vàng định mở miệng gọi Phong Duyên Thương.

Không ngờ nàng vừa hé miệng, người áo đem thần bí đang đứng giữa đại điện đột ngột xuất hiện trước mặt nàng, chỗ gáy đau xót, miệng cũng không thể phát ra tiếng được nữa.

Nhạc Sở Nhân mở to hai mắt, lần đầu tiên có cảm giác vô lực, người thần bí khoác một cái áo choàng rộng thùng thình che khuất khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy cái cằm, còn lại tựa như không có gì sau lớp mũ ấy.

Mùi mưa thanh nhẹ tràn ngập khoang mũi, ẩm ướt nhưng đè nén, mưa dầm giống như lớp lông rậm rạp dính chặt vào cơ thể, dinh dính lại nhơm nhớp.

Truyện được đăng tại đây

Nhạc Sở Nhân không động đậy, hắc y nhân đứng trước mặt nàng cũng không động, bên ngoài giông bão vẫn tiếp tục, cửa sổ kẽo kẹt khiến nàng cũng cảm thấy trong lòng căng thẳng, hít thở không thông.

Đột nhiên người nọ di chuyển, cằm hắn căng cứng, tay phải giơ lên, áo choàng che chắn trượt xuống.bàn tay trắng bệch, mạch máu trên cánh tay phá lệ rõ ràng tựa như rắn đỏ bò trườn, dữ tợn đến kinh dị.

Nhìn bàn tay hắn đang dần tiến sát vào nàng, Nhạc Sở Nhân cái gì cũng không thể làm được, vô số ý nghĩ xẹt qua trong đầu. Hắn muốn giết nàng? Hay muốn tổn thương bé con trong bụng nàng?

Nhưng tất cả đều không phải, người nọ quàng tay ra sau nàng, để hở cái bụng, tay kia có chút không biết phải để đâu. Sau khi đã ổn thỏa tay phải, một trận trời đất quay cuồng, đến khi tập trung lại được tinh thần, nàng đã tiến vào trong cơn mưa.

Bóng đêm đặc quánh, mưa to như ai đó từ trên cao trút cả chậu nước xuống, gió rét căm căm, nàng không nhìn thấy rõ thứ gì phía trước nhưng bản thân lại thực thanh tỉnh.

Hiện tại Kim Điêu đang ở trong phủ nhưng lại không phát hiện ra cái gì. Nàng hoàn toàn tuyệt vọng rồi, người tới lần này chính tỏ không
Đang tải nội dung ảnh