Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 281

Chương 137 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Tiểu Thương tử, ta không so, cũng muộn rồi, chàng kêu chư vị Thái y đều về đi.” Người nằm trên giường lên tiếng, Nhạc Sở Nhân biết rõ tình huống của bản thân, căn bản không cần người khác tới bắt mạch. Phong Duyên Thương rõ ràng là bị dọa, ngay cả lời của nàng cũng không buồn tin, khăng khăng mời cả Thái y viện về Cần Vương phủ.

Nhìn thoáng qua người đang ngồi trên giường, đôi phượng mâu lúc sáng lúc tối, quai hàm căng chặt khiến cho sắc mặt hắn nhìn qua rất khiếp người.

Khẽ gật đầu, quản gia lập tức mời các vị Thái Y ra ngoài. Ba mươi mấy vị Thái y cùng bước xuống lầu, lần này cả căn phòng mới coi như thật sự yên tĩnh.

Xốc mạn sa lên, nhìn người nằm trên giường, tràn quấn băng gạc trắng, sắc mặt không một chút huyết sắc, hai mắt nhắm nghiền, nhìn nàng không còn vẻ kiên cường thường ngày. (MTLTH.dđlqđ)

Đinh Đương thức thời lui ra ngoài, không quên đóng cửa phòng.

Phong Duyên Thương đưa tay khẽ chạm vào má nàng: “Còn choáng váng sao?”

“Đã tốt hơn nhiều rồi.” Nàng không mở mắt, ngửi hương vị của hắn, nghe tiếng mưa tí tách bên ngoài mái hiên, Nhạc Sở Nhân cảm thấy thực an nhàn.

“Mở mắt nhìn ta.” Nàng không mở mắt, hắn không thấy được ánh mắt nàng, rốt cuộc vẫn không biết hiện tại cảm xúc của nàng ra sao.

“Không cần, thấy chàng liền muốn nôn.” Nàng cự tuyệt, còn cự tuyệt rất lưu loát.

“Ta khó xem như vậy sao?” Nghe lời này, Phong Duyên Thương cảm thấy rất buồn cười, hắn thật không biết nói gì với nàng.

“Không phải chàng khó xem, chỉ là mỗi lần mở mắt ra ta cảm thấy như thể thiên địa đều chuyển động. Chàng cũng không phải ngoại lệ, nhìn chàng xoay mòng mòng ta thấy rất muốn nôn.” Nàng nhắm mắt lại, dung nhan có chút ảm đạm, môi cong lên, nếu như không nhìn nàng mà chỉ nghe thanh âm, căn bản không biết thân thể nàng khó chịu. Nàng quả thực kiên cường, dù không khỏe cũng không dày vò người.

“Vậy làm sao bây giờ? Làm sao mới khiến nàng hết choáng đầu?” Cúi đầu hôn lên chóp mũi nàng, ngữ điệu hắn lưu luyến triền miên như hảo tử cất giữ nhiều năm.

“Ôm ta, ta cảm thấy sẽ đỡ hơn.” Nàng hé miệng nói, dù không mở được mắt, nơi bị đụng đầu bắt đầu có chút đau đớn. Nàng rất muốn hắn ôm lấy nàng, khoang mũi ngập tràn hương vị của hắn, nàng cảm thấy rất an tâm.

“Được.” Nhìn nàng cười, sau đó cởi giày leo lên giường, nằm xuống bên cạnh người nàng, cẩn thận luồn tay qua gáy nàng, ôm nàng vào lòng.

Bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước, thế nhưng nghe nhiều lại có chút êm tai.

“Đợi đến khi đứa nhỏ ra đời sẽ không còn choáng váng nữa?” Hồi lâu sau đó Phong Duyên Thương mới cất tiếng. Hắn không nghĩ hỏi ra miệng, thế nhưng không có được đáp án, hắn thấy thật tâm bất an.

“Sẽ không, ta biết rõ tình huống cơ thể mình, chàng còn cố tình không tin. Yên tâm đi, ta không sao, chịu đựng qua khoảng thời gian này thì tốt rồi.” Nàng trả lời, sau đó mí mắt chậm rãi rung động, nhìn đỉnh giường lại xoay mòng mòng, so với lúc ở trên đường đã tốt hơn nhiều rồi. Khi đó nhìn Phong Duyên Thương, tưởng như hắn biệt thuật phân thân vậy, đã thế còn quay quanh nàng rất nhanh.

“Thực xin lỗi.” Hắn mở miệng, đây là lời thật lòng của hắn. Hắn nghĩ mình không cần thêm đứa nhỏ nào nữa, hắn thật lo lắng bệnh trạng lần này lại tiếp tục lặp lại. May mắn hôm nay nàng vẫn luôn ở trong kiệu. Nếu như ngoài ý muốn mà ở bên hồ, hoặc đang ở chỗ cao, nàng tất gặp nguy hiểm.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhạc Sở Nhân cười khẽ, ngửa đầu nhìn hắn, chiếc cằm với đường cong xinh đẹp vẫn căng chặt, khiến tâm nàng có chút ngứa ngáy: “Dưỡng dục con cái cho chàng, dù có khổ thế nào ta cũng nguyện ý.”

Hắn cúi đầu đối diện với đôi mắt nàng. Đôi con người nàng có chút tan rã thế nhưng vẫn trong trẻo như vậy, hắn biết nàng vui vẻ, nhưng hắn vẫn cảm giác có chút uất

Đang tải nội dung ảnh

Chương 137 (3):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Đúng vậy, chỉ cần chàng bên cạnh, ta sẽ không sao hết.” Nàng gật gật đầu.

“Mấy ngày hôm trước là ai nói thấy ta sẽ buồn nôn?” Phong Duyên Thương không chút lưu tình vạch trần, hắn thấy có chút buồn cười, nhìn thấy hắn sẽ muốn nôn?

“Thật hẹp hòi, thứ không cần nhớ thì nhớ đến là rõ ràng.” Nàng khẽ quát, đưa chén không lại cho hắn, muốn hắn rót thêm chén nữa.

“Chỉ cần là lời nàng nói ta đều nhớ.” Nhận lấy chén của nàng, lời nói ra lại đến là hùng hồn.

“Biết chàng thông minh rồi, không cần khoe khoang vậy đâu.” Hắn quả thật rất thông minh, chỉ cần hắn muốn đều có thể nhớ kỹ, tuyệt đối không quên đi một chi tiết nào.

Truyện được đăng tại đây

“Đa tạ Vương phi khích lệ.” Đưa chén đã đầy lại cho nàng, Phong Duyên Thương một tay luôn qua gáy nàng, nâng nàng lên hôn một cái, sau đó lại ngồi về chỗ.

Nhạc Sở Nhân cười tủm tỉm, uống một ngụm trà, sau đó nói: “Nếu chàng đã thông minh như vậy, hay là chúng ta nói về một ít chuyện cũ đi.”

Hắn nhướn mày: “Chuyện gì?” Một bộ dáng ta đang chăm chú nghe nàng nói đây.

“Trước đây thật lâu, người dòng thời gian đến lúc ta vừa mới tới thế giới này.” Mặt mày nàng cười rất tươi, đôi mắt cong như trăng non.

Con ngươi hắn chớp động, suy xét tất cả mọi việc trong đầu lại một lần, mặt ngoài vẫn cứ bình tĩnh như trước, gật gật đầu ý bảo nàng cứ nói tiếp.

Nhạc Sở Nhân cười nhìn hắn, ho nhẹ một tiếng: “Ta bắt đầu nói đây, chàng nghe cho rõ.”

“Được.” Hắn gật gật đầu, biểu tình nghiêm túc.

“Hồ sen nhân tạo ở trong Nhạc phủ đột nhiên bị lấp mất, không biết Cần Vương gia có nhớ hay không?” Lời nói gió nhẹ mây trôi, thế nhưng hắn biết nàng không giận.

Vẻ mặt hắn kinh ngạc, sau đó thật bình tĩnh mà diễn cảnh bừng tỉnh đại ngộ, mặt mày nhiễm chút ý cười: “Nhớ rõ.”

“Nhớ rõ là tốt rồi, ta hỏi thật, có phải chàng ám chỉ Nhạc Chí Châu lấp
Đang tải nội dung ảnh