Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 268

Chương 131.1: Cụp lại cái đuôi mà đối nhân xử thế

Khẽ nghiêng người, Nhạc Sở Nhân cũng nhìn thấy chỗ mắt cá chân kia có hai lỗ nhỏ, hiện lên màu tím đen, ẩn núp dưới đống lông chân tươi tốt, không tìm cẩn thận đúng là không thấy được.

“Được rồi, nâng hắn đến chỗ của Mẫn Thái phi đi. Nói cho Mẫn Thái phi lấy nhiều tỏi một chút giã nhỏ ra rồi nấu thành một chén nước tỏi cho hắn uống hết, sáng mai hắn sẽ tỉnh.” Vẻ mặt lạnh nhạt, Nhạc Sở Nhân từng câu từng chữ phân phó.

“Vâng” hai hộ vệ nhanh nhẹn đi giày lại cho Phong Duyên Tinh, sau đó nâng hắn lên nhanh chóng rời đi.

“Chuyện như vậy không cần đi kinh động Hoàng thượng cùng Vương Gia, phái người thu dọn nơi này sạch sẽ.” Dứt lời, Nhạc Sở Nhân nhấc chân rời đi, cả đám hộ vệ lập tức đuổi theo, thời gian này, ai cũng không dám cách nàng quá xa. Dù là mở to mắt cũng nhìn ra được, chỉ sợ có người muốn hại nàng. Dùng cái đồ tà môn gì khiến cho tâm trí Phong Duyên Tinh mê mẩn, may nhờ bọn họ rời đi không xa, nếu không hậu quả khó lường.

Trở trong điện thủ vệ sâm nghiêm, Nhạc Sở Nhân ngồi xuống chốc lát lại đứng lên, trong đại sảnh vòng vo hai vòng, sau đó đi về phía cửa.

“Ngươi đi Vương phủ tìm Đinh Đương, bảo nàng đi tìm tử đảm và bột hùng hoàng, ngươi cầm về, tranh thủ trước lúc chạng vạng vẩy ở dưới tường hoàng cung, nhớ không thể để chỗ nào trống.” Hiếm khi có vẻ mặt nghiêm túc, hộ vệ cũng cẩn thận nghe theo. Nhạc Sở Nhân vừa dứt lời, hắn chắp tay thi lễ sau đó liền rời đi.

Thở dài, Nhạc Sở Nhân giương mắt nhìn về phía bầu trời xanh thẳm vô tận, nên tới vẫn đến rồi!

Nhưng mà trước mắt, nàng phải tránh, chủ yếu không có thể đón đầu đối kháng. Đông Cương? Nếu thật là Đông Cương, xem ra bọn họ không hề sợ, đã vậy còn quá trắng trợn, còn chưa có rời đi Hoàng Thành đã xuống tay với nàng rồi.

Chỉ sợ cũng là biết nàng có thai thấy không hề có tính uy hiếp, cho nên tiện xuống tay.

Thời khắc này, nhiều hộ vệ hơn nữa bảo hộ nghiêm mật cũng có vẻ vô lực, bọn họ có thể tùy thời tìm chỗ trống chui vào, để cho nàng trở tay không kịp.

Nàng phải nghĩ vài biện pháp thật tốt, nếu như không được, phải gọi Thích Kiến từ Phương Bắc trở về, nếu không, nàng chỉ có thể ngồi chờ nhận lấy cái chết.

Đọc FULL truyện tại đây

Đăng Cơ Đại Điển đi qua chính là yến hội, dựa theo an bài từ trước, có lẽ sẽ kéo dài cho đến nửa đêm mới có thể kết thúc.

Thế nhưng Phong Duyên Thương sau khi mặt trời xuống núi liền trở lại, bởi vì hắn biết chuyện hôm nay xảy ra ở Ngự Hoa Viên rồi.

Sắc mặt có chút không tốt, nhưng khi thấy Nhạc Sở Nhân giữa lông mày dâng lên một tia mềm mại, “Nàng không sao chứ?”

Nghiêng đầu nhìn hắn, Nhạc Sở Nhân cười khẽ, “Không có việc gì, người khác có phải không thích hợp hay không ta liếc qua là thấy được, sẽ không dễ dàng bị tính kế như vậy. Ngược lại hôm nay là ngày lễ Đăng Cơ, Sứ giả Đông Cương có bình thường không?” Người Đông cương tới, Nhạc Sở Nhân vẫn chưa từng thấy qua.

Giơ tay lên ôm eo nàng, vẻ mặt Phong Duyên Thương cố tình buông lỏng, mắt phượng như vực nước sâu, nếu không nhìn kỹ ngược lại không thấy được rằng hắn cố ý giấu đi sầu lo.

“Không có khác thường, ám vệ bí mật giám thị xung quanh dịch quán cũng không có phát hiện dị động. Xem ra bọn họ đã sớm chuẩn bị tốt rồi, chúng ta đề phòng vô cùng sơ xót, không bằng ngày mai trở về Vương phủ thôi.” Hoàng cung quá lớn, luôn có thể khiến người ta nhân cơ hội lợi dụng sơ hở.

Truyện được đăng tại đây

“Ta đã sai người trong cung rắc thuốc bột phòng ngự rồi, vô luận như thế nào, bọn họ không dám tùy ý xông vào trong cung, chỉ có thể cho động vật tới khắp nơi hành động. Rắc thuốc bột, có thể phòng ngự hiệu quả.” Thản nhiên nói xong, Nhạc Sở Nhân vẫn cảm thấy trong cung an toàn chút. Tối thiểu địa phương lớn, sẽ không để cho người dễ dàng tìm được hành tung của nàng như vậy.

Phong Duyên Thương không hề phản đối nữa, nhưng vẫn lo lắng như cũ. Hiện nay bọn họ chỉ có thể ở trong trạng thái yên lặng chờ đợi, có lòng tấn công, cũng tìm không được đối thủ.

“Thập Bát hắn sau khi tỉnh lại sẽ không phát điên nữa chứ?” Ôm cả nàng đi trở về phòng ngủ, ngọn đèn dầu phát sáng, an tĩnh khác thường.

“Sẽ không, nhưng phải tĩnh dưỡng một thời gian.” Phong Duyên Tinh ở nơi hậu cung rất hẻo lánh, hơn nữa nơi đó chất đầy những âm cổ lúc dùng để thí nghiệm, có thể nói nơi đó âm khí tràn đầy. Những con rắn kia rất dễ dàng

Đang tải nội dung ảnh