Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 259

Chương 127: Trọng nam khinh nữ, nhổ lông.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Thời gian nửa tháng trôi rất nhanh, Bắc phương lại nghênh đón một trận tuyết lớn. Nhạc Sở Nhân chưa bao giờ gặp trận tuyết nào lớn như vậy, ngàn vạn bông tuyết từ trên trời rơi xuống làm cho cảnh vật mông mông lung lung khó bề phân biệt.

Đợi đến khi tuyết ngừng rơi, bước chân ra khỏi cửa cũng quá khó khăn, tầng tuyết dầy đến tận đùi.

Nhưng bão tuyết này tuy lơn nhưng sau khi bão tan, nhiệt độ cơ hồ ấm lên không ít, gió lạnh thổi không còn cảm giác lạnh lẽo đau đớn như lúc trước.

Mặc dù tuyết rất sâu nhưng đối với binh lính mà nói vẫn chưa tính là quá khó khăn. Mọi người vẫn kiên định mười phần, cách cửa khẩu ngày càng gần, nhiệm vụ cũng đã hoàn thành được một nửa rồi.

Nhạc Sở Nhân không muốn biến bức tường cổ chướng này bức tường thiên nhiên cho nên trung gian lấy khe rãnh sâu vạn trượng làm ngăn cách tự nhiên, hai bên khe rãnh là bức tường cổ chường khác nhau.

Tuyết rơi khắp nơi, Diêm Cận vội vã phái người đến tiếp tế, hắn lo lắng bọn họ trong núi gặp nhiều khó khắn.

Nhạc Sở Nhân rất thích khung cảnh thâm sơn cùng cốc rải một thảm tuyết màu trắng, bão tuyết liên tiếp, động vật trong núi không tìm được thức ăn, lúc sắp đến cửa khẩu, bọn họ còn nhặt được một con cáo tuyết.

Mặc dù rất thích nhưng nàng vẫn biết bản thân mình đang mang thai, không thể thân cận với mấy động vật hoang dã này, cho nên nàng cho nó một chút thức ăn rồi thả nó đi.

Đọc FULL truyện tại đây

Phong Duyên Thương chế nhạo nàng tâm địa đã trở nên thiện lương hơn rồi, Nhạc Sở Nhân không vui, nàng vốn dĩ rất thích thân cận động vật. Tất nhiên trừ lúc nàng ăn thịt.

Càng gần đến cửa khẩu, trạm gác cùng ngày càng nhiều, bọn họ không cần ở ngoài nên các phương diện sinh hoạt cũng dễ dàng hơn nhiều.

Phòng ốc tuy đơn sơ nhưng so với rừng núi hoang đã đùng là tốt hơn rất nhiều, tối thiểu có chăn ấm nệm êm.

Nhạc Sở Nhân vào phòng, cơ hồ không bước khỏi phòng nửa bước, ai bảo phu quân nàng không cho phép nàng ra ngoài chứ? Bên ngoài tuyết rất dày, quét dọn cũng không được sạch sẽ, mọi người đi tới đi lui rất dễ trượt chân. Nàng sợ lạnh, mặc dày y như gấu, lại không có võ công, rất dễ ngã.

Nhạc Sở Nhân cũng rất nghe lời, có hắn chỉ đạo, nàng không cần phải lo lắng, bất cứ chuyện gì hắn cũng làm rất tốt, nàng không cần quan tâm quá nhiều, nàng liền đàng hoàng rúc trong chăn ấm ăn ngon ngủ ngon.

Giường này rất rộng, đủ cho hai người nằm thoải mái mà không đụng phải nhau, hơn nữa giường sưởi rất ấm, nằm phía trên hết sức thoải mái.

Nhạc Sở Nhân mặc trung y, nằm trên giường sưởi có lót hai tầng nệm, trên bụng nàng cũng đắp thêm một lớp chăn dày, ấm áp vô cùng.

Đây là lần đầu tiên nàng nằm kiểu giường đất này, trừ ngày thứ nhất có chút không quen ra, hai ngày nay cảm thấy đặc biệt tốt. Hơn nữa lúc đi ngủ không cần phải mặc nhiều quần áo nữa, nảng cảm thấy rất thoải mái.

Tiếng bước chân đạp tuyết từ bên ngoài truyền tới, Nhạc Sở Nhân cong chân lên, thay đổi dáng nằm nhàn nhã chờ người vào.

Quả nhiên có tiếng mở cửa phòng bếp, sau đó bước chân người nọ hướng phía này đi tới, một thân áo lông chồn màu đen, trên tay còn xách theo một hộp gỗ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nghiêng đầu nhìn người vào cửa, tư thế của nàng muốn bao nhiêu thoải mái có bấy nhiêu thoải mái: “Chàng cầm cái gì vậy?” Nàng đoán chín phần là đồ ăn được.

Đến bên cạnh giường đất, Phong Duyên Thương cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt nhu tình như nước. “ Đương nhiên là thức ăn cho vật nuôi rồi, có thể nuôi tiểu trư nhà ta trắng trắng mập mập.” Hắn nói xong liền để hộp gỗ lên giường gạch, sau đó cởi áo choàng lông chồn vắt lên ghế.

Bị hắn chọc là heo, Nhạc Sở Nhân khẽ quát một tiếng, ngồi dậy mở hộp gỗ ra, bên trong đặt bốn quả lê to tròn mọng nước.

“Chàng mua ở đâu vậy? Thời tiết này muốn bảo quản đồ ăn cũng rất khó.” Cầm một quả lê lên cân nhắc, hừm, đúng là rất nặng đấy.

“Đương nhiên là từ Hoàng Thành đưa đến, Bắc phương trời tuyết đất tuyết kiếm đâu ra lê?” Phong Duyên Thương xoay người ngồi trên giường sưởi. Hai ngày nay hắn có hiện tượng bị cảm, mũi có cảm giác hơi khó chịu.

“Cả một đường vận chuyển mà không bị đông lại, bảo quản thật tốt.” Nhạc Sở Nhân than thở, tuy nàng không thích ăn hoa quả cho lắm nhưng dưới cái thời tiết này mà lê chuyển từ Hoàng Thành đến đây vẫn tươi, kỹ thuật thật tôt.

“Ăn đi, Hoàng Thành còn, nếu nàng còn muốn ăn, ta bảo Ngũ ca đưa đến.” Ánh mắt hắn nhìn nàng tràn ngập nhu tình.

Nhạc Sở Nhân nghiêng đầu

loading