Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 257

Chương 126 (tiếp)

Edit: Nhạn.

“Cũng may, Diêm Cận cùng Phí Tùng rất quan tâm đến ta. Kể từ lúc bọn hắn biết ta mang thai, trong trướng của ta không ngừng có đồ ăn. Xem chừng trong trấn bán những thức ăn gì đều bị bọn hắn mua hết rồi, lần này vào núi, thân binh của Diêm Cận mang theo không ít đồ ăn, đủ cho ta ăn no nê.” Ngược lại dường như nàng cảm thấy rất phiền toái.

“Cho nên, cho dù là kẻ nào làm, cũng làm được nhiều hơn so với ta là phu quân kiêm phụ thân này.” Tuy giọng nói dịu dàng nhưng vẫn mang theo sự bất mãn.

Xoay tròn mắt, Nhạc Sở Nhân gật đầu một cái: “Cái người này vừa mới mở miệng nói, làm sao lại giống như là có chuyện gì xảy ra vậy. Bắt đầu từ giờ phút này trở đi, hầu hạ ta cho thật là tốt đi….ta khát nước, mang nước tới đây cho ta.” Nâng cằm lên, túi nước được treo thật cao trên cái giá bên lửa trại. Không đến nỗi gần lửa quá cũng không để xa lửa, tránh cho nước đóng băng.

Đứng dậy, Phong Duyên Thương rất nghe lời mà đi lấy nước, ánh lửa hắt lên, thân thể hắn cao lớn tràn đầy cảm giác an toàn.

Nhạc Sở Nhân cười cười nhìn hắn lấy nước quay trở lại, chờ hắn rút nút túi nước ra, sau đó đưa đến bên miệng nàng.

Đọc FULL truyện tại đây

Vừa cười híp mắt vừa uống vài ngụm nước, Phong Duyên Thương dịu dàng nhìn nàng, sau đó đóng nút túi nước lại, đi bỏ lại trên giá.

“Đã nửa đêm rồi, đừng ăn nữa, ngủ đi.” Đi trở về bên người nàng ngồi xuống, bên dưới được lót tấm da gấu, ngăn chặn cái lạnh từ dưới đất phát ra rất tốt. Phong Duyên Thương mở rộng cánh tay trái ra, rõ ràng là ý muốn Nhạc Sở Nhân đến nằm trong ngực hắn.

“Ừ.” Ném mấy hạt hạnh nhân còn sót lại vào trong miệng, sau đó nặng nhọc xê dịch đến bên cạnh hắn, nghiêng người một cái tựa vào trong ngực hắn.

Thu cánh tay lại ôm cả người nàng lại, cúi mắt nhìn nàng, trong mắt hoàn toàn là cưng chiều.

“Nhớ ta không?” Một cái tay khác chui vào áo khoác bên trong của nàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, nắn nắn xương ngón tay của Nhạc Sở Nhân, nhỏ giọng hỏi.

“Ừ, nằm mơ cũng thấy.” Ngửa đầu nhìn Phong Duyên Thương, trong đêm tối, trong con ngươi của nàng đều là hình bóng của hắn.

Khóe môi nâng lên, hiển nhiên lời nói này là lấy lòng hắn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Ta thấy nàng ăn ngon ngủ ngon, không phải nói phụ nữ mang thai sẽ nôn oẹ hay sao? Ăn cái gì sẽ nôn ra cái đó?” Cúi đầu xuống khẽ hôn lên trán nàng hai cái, nhẹ giọng nói.

“Tình hình của mỗi người đều không giống nhau, ta cảm thấy ta rất tốt, không có gì là không thể ăn. Nhưng mà không ngửi được những mùi khó ngửi, như vậy ta sẽ nôn rất nghiêm trọng. Ngày mà phát hiện ta mang thai, chính là ngày ta quyết đấu với Bùi Tập Dạ. Vốn là ta chắc chắn sẽ thắng, thế nhưng mùi cổ chướng quá thối, xông lên đến nỗi ta cầm cự không nổi cho nên lúc công kích hắn ngược lại bị hắn phá.” Nói xong, giống như nhớ lại mùi vị đó, trong dạ dày có chút cuồn cuộn. Lập tức ngừng suy nghĩ, xem nhẹ mùi vị đó.

Nhíu chặt đôi lông mày lại, Phong Duyên Thương nắm chặt tay Nhạc Sở Nhân: “Ta có nhớ nàng đã nói, hắn ta có một kỹ năng biến thái, hắn ta đã nhìn ra cái gì sao?” Liên tưởng đến động tĩnh gần đây của Bắc Cương, hình như Phong Duyên Thương đã hiểu rõ ràng rồi.

“Ừ, đã nhìn ra.” Thừa nhận, khuôn mặt nhỏ nhắn

loading