Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 250

Chương 123.1: Lấy Ô Nha mở màn quyết chiến

Bão tuyết ở Phương Bắc đúng là Hoàng Thành không so được, đây là lần đầu tiên Nhạc Sở Nhân thấy cảnh tuyết như thế, mọi nơi trong tầm mắt đều là trắng xóa, hơn nữa trên trời mặt trời chiếu rọi, như thế trong nháy mắt nàng gần như cảm giác chính mình cũng bị chiếu mù rồi.

Hình như Kim Điêu là tự động điều tiết chức năng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, bay nhanh mà vững vàng.

Nhạc Sở Nhân mặc rất dầy, bao bọc như bánh chưng, cảm giác hành động đều rất khó khăn. Hơn nữa lúc này nằm sấp trên người Kim Điêu, cảm giác như sức nặng này đè ép nàng có chút không chịu nổi.

Núi non trùng điệp phía trước, dãy núi chạy dài bị tuyết trắng bao trùm, trừ bỏ dốc núi ở trên cao kia, nàng hoàn toàn không phân rõ được đó là ngọn núi.

Kim Điêu rất chính xác đã tìm được chỗ đại doanh của Diêm Tự quân, gào to một tiếng, quả thật lấn áp trời đất,khiến cho màng nhĩ của Nhạc Sở Nhân cũng rung động ong ong cả lên.

“Tiểu súc sinh, ngươi kêu thật khó nghe.” Trong đầu tiếng ong ong biến mất, Nhạc Sở Nhân quát một tiếng, thật sự quá khó nghe rồi.

Bị nàng nói, Kim Điêu không vui, lại kêu dài một tiếng, lần này còn vang dội hơn so mới vừa rồi, khiến cho Nhạc Sở Nhân thiếu chút nữa rơi xuống từ trên lưng nó.

Rất hả hê bay dần xuống phía dưới, bởi vì hai tiếng nó vừa kêu, binh tướng trong doanh trại cũng chú ý tới nó.

Hạ cánh xuống bãi đất trống ở phía sau quân doanh, tốc độ hạ cánh quá cao, khiến Nhạc Sở Nhân trực tiếp lăn từ trên lưng nó xuống đâm vào trong đống tuyết.

Đọc FULL truyện tại đây

“Mẹ nó!” Vùng vẫy bò dậy, phun ra một miệng dầy tuyết. Mặc dày, lại ngồi trên lưng Kim Điêu trong thời gian dài, khiến chân tay nàng cứng lại, giống như tượng gỗ.

“Thế nào đã nằm sấp trong tuyết rồi hả ? đứng lên đi!” Sau đầu vang lên giọng nói quen thuộc, sau một khắc cánh tay bị túm lấy, hoàn toàn không dùng lực kéo lên từ đống tuyết, đứng lên.

Bị kéo dậy, Nhạc Sở Nhân như con lật đật quơ quơ lúc mới đứng vững được, ngẩng đầu nhìn về phía Diêm Cận, vừa cười vừa giơ tay lên vuốt đi tuyết trên mặt, “Tên tiểu súc sinh này, ta dạy dỗ nó nó mất hứng chứ sao. Cố ý ném ta xuống, lương thực giảm một nửa.” Nghiêng đầu nhìn chằm chằm Kim Điêu đứng sừng sững một chỗ giống như tòa núi nhỏ, Nhạc Sở Nhân nhếch nhác vô cùng.

Khẽ cúi mắt nhìn nàng, vẻ mặt Diêm Cận nhu hòa mấy phần, trên mặt trên tóc nàng đều là tuyết, nhìn những chỗ trên mặt nàng ấy vừa lau qua cũng hóa tuyết, không khỏi giơ tay lên lấy tuyết ở trên tóc nàng xuống, vừa trầm giọng nói: “Có lạnh hay không? Vào quân trướng cho ấm áp.”

“Không sao, ta mặc rất dầy, nhìn một chút trông ta giống như một cái bánh chưng.” Mặc cho Diêm Cận gỡ hết tuyết trên tóc nàng, Nhạc Sở Nhân cũng cười chính mình, bởi vì quá lạnh, gương mặt hồng hồng. Nơi này so với Hoàng Thành lạnh hơn nhiều, thở ra đều là sương trắng.

Con ngươi cùng một nhiệt độ với tuyết xẹt qua một chút ý cười, hạ tay xuống, “Đi thôi.”

“Ừ.” Nâng bước chân, cả một thân gồm trang phục và đạo cụ đề rất nặng, nặng nề lê bước theo Diêm Cận đi về phía quân trướng. Nàng đi chậm, Diêm Cận phối hợp với nàng cũng thả chậm bước chân từ từ đi, xa xa nhìn lại, giống như là một thợ săn cao lớn anh tuấn với bên cạnh là một con chim cánh cụt.

“Muội tử, ngươi đã tới! Tướng quân đã sớm nói ngươi nhất định sẽ đến trong mấy ngày này, đúng là tới thật. Ai ôi, có phải quá lạnh rồi hay không ? Đi vào đây.” Phí Đại Đảm giống như một con gấu, xa xa chào đón tới đây, âm thanh rung trời.

Hắn đến gần, Nhạc Sở Nhân giơ tay lên vỗ vỗ bả vai hắn, y phục nặng nề dầy cộm, khiến cho nàng hoàn toàn có vỗ cũng như không.

“Quả thật rất lạnh, chỉ là phong cảnh cũng rất đẹp mắt, tuyết trắng mênh mông, ánh mắt ta cũng bị chớp mù rồi.” Lớn tiếng đáp lại, giọng nói của hai huynh muội tràn đầy doanh địa.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Phí Đại Đảm cười to, giơ tay lên vỗ lại Nhạc Sở Nhân, không dùng lực vỗ hai cái, vỗ đến Nhạc Sở Nhân thoáng lắc lư.

Diêm Cận ở bên cạnh giơ tay lên cách một khoảng từ phía sau nàng hơi ngăn lại, sau đó khẽ cau mày nhìn về phía Phí Tông, “Ngươi thu bớt lực lại.”

Phí Tông sững sờ, sau đó nhìn cánh tay tráng kiện của mình cười mỉa, “Muội tử, ngươi không sao chứ?”

“Không có việc gì, chỉ là đừng vỗ nữa, còn vỗ nữa ta sẽ gục luôn.” Đứng vững lại, Nhạc Sở Nhân khoát khoát tay.

“Vậy thì tốt, đi thôi, vào trong trướng cho ấm áp.” Phí Tông cười to, mau chóng để cho Nhạc Sở Nhân đi vào trong quân trướng.

Mới vừa đi tới trước cửa quân trướng, rèm quân trướng dầy cộm nặng nề bị đẩy ra, mặt Tề Bạch lộ ra ngoài, “Cần Vương Phi, chúng ta lại gặp mặt.”

“Tề quân sư, mấy tháng không gặp, sao thấy ngươi

loading